Ánh nắng tháng Năm rực rỡ, chiếc váy đã khô cong, trên thớ vải còn thoang thoảng mùi hương hoa cỏ thanh khiết.
Dương Mộ Tình nhà không thiếu tiền, cô ta thường xuyên lui tới tòa nhà Bách Hóa mua sắm, nhưng chưa từng thấy mẫu váy nào có thiết kế độc đáo nhường này, đặc biệt là chiếc thắt lưng tết bím sam tinh xảo cùng hàng khuy bọc vải xanh trang nhã.
Cố Cảnh Tu thản nhiên bước tới định gỡ chiếc váy xuống như thể đó là đồ của mình: “Được, em thích thì anh tặng em.”
Tô Kim Nhạc tức giận đến run rẩy cả người, cô lao tới đẩy mạnh hắn ra: “Cút… ngay!”
Dương Mộ Tình khoanh tay trước ngực, bật ra một tiếng cười khẩy mỉa mai: “Cảnh Tu à, đây là con nhỏ nói lắp sau này anh định cưới đấy ư? Xem ra người ta cũng chẳng ưa gì anh đâu nhỉ.”
Ả ta mở miệng là một câu "nhỏ nói lắp", ngậm miệng lại là "con bé nói lắp", từng lời từng chữ như mũi dao nhọn hoắt đâm thẳng vào tim. Trước kia, đây là ba chữ cấm kỵ nhất đối với Tô Kim Nhạc, ngay cả người lạnh lùng như Cố Cảnh Tu cũng hiếm khi nhắc tới, vậy mà Dương Mộ Tình lại buông lời xúc phạm một cách không kiêng nể.
Khuôn mặt Tô Kim Nhạc tái nhợt đi. Vì trở ngại ngôn ngữ, từ trước đến nay hễ xảy ra tranh chấp với ai cô đều chọn cách nhẫn nhịn, nhường nhịn cho qua chuyện.
Thế nhưng, chiếc váy do chính mồ hôi công sức cô làm ra, cớ sao phải nhường cho Dương Mộ Tình?!
Cố Cảnh Tu khẽ nhíu mày, không thể hiểu nổi tại sao bản thân đã xuống nước hứa hẹn sẽ cưới cô làm vợ rồi, mà Tô Kim Nhạc vẫn cứ cố tình làm khó Mộ Tình như vậy. Cô rõ ràng biết Mộ Tình một năm nữa sẽ ra nước ngoài, còn hắn thì không thể đi theo cô ấy cơ mà.
Tô Kim Nhạc chỉ gằn từng tiếng đanh thép: “Đây là… của tôi! Cút… đi!”
Dương Mộ Tình cười lạnh: “Hôm nay chiếc váy này tôi nhất định phải lấy cho bằng được! Cố Cảnh Tu, anh tự nhìn mà liệu!”
Dương Mộ Tình vốn là đối tượng trong mộng của đám thanh niên khắp khu tập thể nhà máy đồ hộp. Cô ta xuất thân danh giá, nhan sắc rực rỡ, vẻ kiêu kỳ trên người đủ sức khiến những gã đàn ông ngạo mạn nhất phải cúi đầu khuất phục. Thế nhưng đúng vào độ tuổi thanh xuân đẹp nhất, cô ta lại phải ra nước ngoài chữa bệnh, để lại bao tiếc nuối ngẩn ngơ cho đám người theo đuổi.
Khi Cố Cảnh Tu theo cha mẹ chuyển đến khu tập thể này, chỉ một cái nhìn thoáng qua Dương Mộ Tình đã khắc sâu hình bóng cô ta vào tim. Chỉ là hắn tự biết hai người không môn đăng hộ đối, đành đem toàn bộ tâm tư giấu kín vào trang nhật ký. Đối với hắn, cưới Tô Kim Nhạc chỉ là sự lựa chọn thay thế "lùi một bước để tìm kiếm người tương tự". Tô Kim Nhạc chẳng có điểm nào sánh bằng Mộ Tình, ưu điểm duy nhất có lẽ là đôi mắt có vài nét hao hao giống cô ta.
Hắn luôn cho rằng một thiên kim tiểu thư như Dương Mộ Tình có chút tính khí đỏng đảnh cũng là lẽ đương nhiên. Tô Kim Nhạc vốn quen thói cam chịu, nhẫn nhục, một chiếc váy thôi có gì mà phải tranh giành? Hắn đã chịu cưới cô, để cô tiếp tục làm Cố phu nhân nở mày nở mặt, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?
Cố Cảnh Tu hít sâu một hơi, túm chặt lấy cánh tay Tô Kim Nhạc. Sức vóc đàn ông đương nhiên khỏe hơn phụ nữ rất nhiều, giọng điệu hắn đanh lại cứng rắn: “Nhạc Nhạc, nhường chiếc váy này cho Mộ Tình đi, em có thể may lại chiếc khác mà.”
“Không!” Tô Kim Nhạc cắn chặt môi dưới, đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ. Bàn tay hắn bóp chặt khiến cổ tay cô đau nhói. Ngày thường cô vốn tính tình mềm yếu lại mau nước mắt, đến anh trai cũng hay trêu cô mít ướt hệt như chú thỏ con.
Thế nhưng lúc này, dù cắn nát cả môi bật máu, cô cũng kiên quyết không để rơi một giọt nước mắt nào trước mặt đôi tra nam tiện nữ này.
Nhìn vào đôi mắt kiên định quật cường của cô, những hình ảnh của kiếp trước bỗng ùa về trong tâm trí Cố Cảnh Tu. Trong mắt người ngoài, họ là cặp vợ chồng ân ái, từ thuở thanh xuân đến lúc bạc đầu, dù hắn chưa từng một lần ngoảnh lại ngắm nhìn cô thật kỹ, nhưng từ lâu đã quen với sự hiện diện của cô bên cạnh.
Hắn chưa từng thấy cô bướng bỉnh, quyết liệt đến mức này bao giờ. Trái tim hắn bất giác nhói lên một nhịp, lực tay cũng dần nới lỏng: “Năm sau Mộ Tình sẽ ra nước ngoài rồi, em hiểu ý anh mà. Chúng ta sau này còn cả một đời dài ở bên nhau. Nếu là chuyện tiền bạc, anh trả tiền cho em, được không?”
Hiện tại hoàn cảnh nhà họ Tô khó khăn như vậy, tuy chuyện dạm ngõ hôm qua không thành, nhưng hắn vẫn sẵn lòng chu cấp tiền bạc nuôi nấng cô trước.
Nghĩ vậy, giọng điệu hắn lại mềm đi đôi chút: “Nhạc Nhạc, em nghe lời chút đi.”
Dương Mộ Tình mất kiên nhẫn liếc xéo cô một cái: “Hóa ra làm mình làm mẩy nãy giờ là vì tiền à! Nói đi, muốn bao nhiêu tiền, mười đồng hay mười lăm đồng? Tôi đây chẳng thèm nhận không chiếc váy của ai bao giờ. Cứ khóc lóc sướt mướt nhìn mà phát phiền!”
Nói đoạn, cô ta mở ví rút phắt ra mười lăm đồng ném thẳng xuống dưới chân Tô Kim Nhạc: “Đấy, mười lăm đồng không thiệt cho cô rồi chứ? Chẳng qua cũng chỉ là chiếc váy may tay vỉa hè, bình thường tôi còn chẳng thèm để vào mắt!”
Tô Kim Nhạc vốn dĩ không có thù oán gì sâu sắc với Dương Mộ Tình. Việc bản thân bị biến thành kẻ thế thân suy cho cùng kẻ có tội lớn nhất là Cố Cảnh Tu. Thế nhưng thái độ trịch thượng, coi khinh người khác như rác rưởi của Dương Mộ Tình lúc này, dẫu là tượng đất cũng phải bốc hỏa tam trượng.
Huống chi Tô Kim Nhạc bây giờ chẳng thèm bận tâm đến Cố Cảnh Tu nữa. Đồ của cô, cô đã bảo không cho là tuyệt đối không cho, bao nhiêu tiền cũng không bán!
“Chiếc váy này… không bán!” Tô Kim Nhạc chẳng thèm liếc nhìn số tiền dưới đất lấy một cái, dứt khoát gỡ chiếc váy ôm chặt vào lòng, ngón tay chỉ thẳng ra cổng: “Hai người… cút ngay!”
Bản tính tiểu thư kiêu ngạo của Dương Mộ Tình lập tức bùng nổ, cô ta quay sang quát tháo: “Cố Cảnh Tu, người của anh thì anh tự đi mà xử lý! Đồ tôi đã nhắm trúng thì chưa có thứ gì là không có được. Hôm nay nếu không mua được chiếc váy này, sau này anh đừng bao giờ vác mặt đến tìm tôi nữa!”
Sắc mặt Cố Cảnh Tu vô cùng khó coi, hắn đưa tay ra giật lấy chiếc váy.
Thân hình Tô Kim Nhạc nhỏ nhắn, sức lực làm sao đọ lại được với đàn ông, bị hắn giằng mạnh một cái khiến cả người cô lảo đảo, ngã nhào về phía nền đất.
Ngay trong khoảnh khắc cô ngỡ mình sắp ngã sõng soài xuống đất, một bàn tay to lớn, các khớp xương rõ ràng, cứng cáp như gọng kìm bất ngờ vươn ra đỡ trọn lấy vòng eo mảnh khảnh của cô. Người đó khẽ dùng lực một cái, cô liền đứng vững vàng trở lại.
Đó là một người đàn ông mặc quân phục dã chiến rằn ri.
Đường nét gương mặt góc cạnh sắc bén, mày kiếm mắt sáng, toát lên vẻ hung dữ, uy nghiêm nhưng lại vô cùng điển trai, nam tính. Đôi chân dài thẳng tắp được bọc trong chiếc quần quân đội màu xanh lá, vóc dáng cao lớn vạm vỡ tràn đầy sức mạnh bộc phát, toát ra khí thế áp đảo khiến người đối diện phải nghẹt thở.
Ánh mắt anh lạnh lẽo quét qua mặt Cố Cảnh Tu, sắc bén như lưỡi dao cạo:
“Bắt nạt phụ nữ à?”
Cố Cảnh Tu nghẹn họng chưa kịp lên tiếng thì Dương Mộ Tình bên cạnh đã kinh ngạc reo lên đầy mừng rỡ: “Anh Thời Tự! Sao anh lại đến đây? Lâu lắm rồi em không được gặp anh…”
Cô ta trước giờ luôn mang bộ dạng đại tiểu thư ngạo mạn trên mây, thế mà lúc này lại bỗng chốc biến thành cô thiếu nữ e ấp, dịu dàng làm nũng. Cố Cảnh Tu đứng bên cạnh thấy vậy thì sa sầm nét mặt, cất giọng đầy vẻ thù địch: “Anh là ai?”
Tống Thời Tự khẽ nhíu mày, căn bản chẳng thèm để mắt đến Dương Mộ Tình lấy một cái. Anh cụp mắt nhìn xuống cô gái nhỏ bên cạnh: “Cô là em gái của Dịch An à? Bị người ta bắt nạt mà không biết đường đánh trả à?”
Đánh không lại thì chửi bới cũng không biết đường mà chửi sao?
Chỉ là người này trông đáng sợ quá, cô vừa căng thẳng một cái là tật nói lắp lại càng nghiêm trọng hơn: “Tôi…”
Tống Thời Tự nhướng mi, dứt khoát cắt ngang lời cô: “Dịch An đâu?”
“Đang… ngủ ạ.” Lần này Tô Kim Nhạc rốt cuộc cũng nói được một câu tương đối trôi chảy.
Dương Mộ Tình đứng bên cạnh sốt ruột cả lên, cô ta bước vội tới chen ngang đẩy Tô Kim Nhạc lùi lại, giọng điệu nũng nịu tha thiết: “Anh Thời Tự ơi, em thực sự rất thích chiếc váy màu xanh này, trả tiền cô ta cũng không chịu bán! Anh giúp em lấy nó đi mà, sau này em sẽ mặc cho anh ngắm, được không anh?”
Tống Thời Tự hiển nhiên mang khí chất áp đảo và cao ngạo hơn Dương Mộ Tình gấp vạn lần. Anh chẳng thèm nể mặt cô ta lấy nửa phần, lạnh lùng buông lời:
“Người ta không bán cô liền xông vào cướp, cô là phường ăn cướp đấy à? Tự mình cút đi, hay là để tôi ném hai người ra ngoài?”
Dương Mộ Tình bị anh mắng thẳng mặt đến đỏ hoe khóe mắt, thế nhưng trước mặt anh, cô ta lại chẳng dám giở thói tiểu thư đanh đá. Ả ấm ức trừng mắt lườm Tô Kim Nhạc một cái cháy mặt, rồi dậm chân quay đầu bỏ chạy một mạch.
Cố Cảnh Tu vội vàng đuổi theo sau, trước khi đi còn quay đầu lại nhìn Tô Kim Nhạc, buông một câu đầy vẻ thất vọng:
“Nhạc Nhạc, em thật sự quá không biết nghe lời rồi đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
