Chiếc váy liền thân màu xanh da trời tuyệt đẹp vừa được treo lên khung gỗ, độ bắt mắt rực rỡ vượt xa chiếc áo sơ mi trắng hôm trước rất nhiều. Chẳng mấy chốc đã có hai cô gái trẻ xúm lại hỏi han: “Chị ơi chiếc váy này bán bao nhiêu tiền thế ạ? Cỡ này người bao nhiêu cân mặc vừa?”
Tô Kim Nhạc vì đã có hẹn trước với người phụ nữ hôm nọ nên chỉ đành áy náy lắc đầu từ chối: “Cái này… có người… đặt rồi ạ.”
“Ơ, chỉ có duy nhất một chiếc này thôi ạ?” Hai cô gái càng ngắm càng mê mẩn: “Thế chiếc này giá bao nhiêu tiền vậy chị?”
Tô Kim Nhạc cũng chưa biết nên định giá thế nào cho chuẩn. Cô nhẩm tính tiền vải may váy đắt hơn sơ mi trắng, công may và chi tiết cũng phức tạp hơn nhiều, bèn ngập ngừng mở miệng: “Mười… mười lăm…”
Bác gái bán trứng ngồi bên cạnh đã nhanh nhảu cướp lời: “Hai mươi đồng một chiếc! Hai cháu mà ưng thì hai hôm nữa con bé lại mang tới bán tiếp, thích đổi màu khác cũng may được tuốt!”
Hai cô gái nghe xong thì hơi chùn bước: “Đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mà đắt quá bác ơi.”
Tô Kim Nhạc vội vàng xua tay định phân trần: “Cũng… có thể… bớt…”
Cô vốn chỉ tính bán mười lăm đồng thôi, sao bác gái vừa mở miệng một cái đã vọt lên tận hai mươi đồng thế này?
Bác gái bán trứng rõ ràng là tay buôn bán lão luyện ngoài chợ, lập tức liến thoắng nổ như pháo ran: “Mấy cô em ơi, các cháu cứ nhìn kỹ chất vải này mà xem, xịn sò chẳng kém gì hàng trên Bách Hóa Tổng Hợp đâu! Còn cái thắt lưng bím sam này nữa, các cháu đã thấy ở đâu có mẫu thứ hai chưa? Nhìn hàng khuy bọc vải này xem, sang chảnh biết bao nhiêu! Bác nói thật cho mà biết, chiếc váy này mà treo vào tủ kính Bách Hóa thì ba mươi đồng người ta cũng tranh nhau mua! Các cháu không tin thì thôi, chứ cứ chần chừ thêm tí nữa là đơn hàng ngày kia cũng chẳng đến lượt đâu nhé! Con bé…”
Nói đoạn, bác gái quay ngoắt sang Tô Kim Nhạc, hạ thấp giọng hỏi nhỏ: “Này cháu gái, cháu tên gì ấy nhỉ?”
Tô Kim Nhạc ngơ ngác đáp: “Cháu… Tô Kim Nhạc ạ.”
Bác gái nuốt nước bọt lấy hơi, quay sang hai cô gái chém tiếp: “Tay nghề của Nhạc Nhạc nhà bác thì khỏi phải bàn rồi! Con bé vốn dĩ chuẩn bị mở tiệm may thời trang riêng đấy, khắp mười dặm tám làng này ai mà chẳng biết tài nghệ cắt may của nó!”
Tô Kim Nhạc thầm bổ sung một câu trong bụng: Đến chính cháu còn chẳng biết mình sắp mở tiệm may thời trang nữa là…
Hai cô gái đưa mắt nhìn chiếc váy đầy tiếc nuối: “Không bớt thêm được chút nào thật hả bác? Bọn cháu đặt bây giờ cũng chẳng biết bao giờ mới được mặc, trời thì đang nóng nực thế này, nếu chờ lâu quá thì thà lên Bách Hóa mua cho xong!”
Bác gái huých cùi chỏ vào eo Tô Kim Nhạc: “Bao giờ thì may xong được?”
Buôn bán dễ dàng thế này thật sao?
Tô Kim Nhạc ngơ ngác cả người, nhưng vẫn nhanh nhảu đáp: “Khoảng… hai ngày thôi ạ. Thật ra… thật ra cũng có thể… bớt…”
Cô định bụng bảo có thể bớt giá xuống mười tám đồng là cô đã mừng rớt nước mắt rồi.
Thế nhưng bác gái đã nhanh tay bịt chặt miệng cô lại, rồi quay sang đon đả với hai cô khách: “Hai cháu ưng mẫu này rồi đúng không? Đặt luôn hôm nay bác bảo con bé tặng thêm quà khuyến mãi cho!”
Hai cô gái nghe vậy quả thực đã dao động dữ dội. Chiếc váy này thực sự quá đẹp, kiểu dáng độc lạ bên ngoài đào đâu ra được, mặc bộ này dạo phố chắc chắn sẽ thu hút biết bao ánh nhìn ngưỡng mộ. Tuy giá hai mươi đồng có hơi đắt, nhưng gia cảnh họ đều thuộc dạng khá giả, lương tháng bảy tám chục đồng, bỏ ra hai mươi đồng tự thưởng cho mình một chiếc váy xịn cũng không phải là gánh nặng quá lớn.
Một cô bèn hỏi: “Tặng thêm quà gì thế ạ?”
Bác gái nhéo nhẹ vào eo Tô Kim Nhạc, thì thầm: “Cháu tùy tiện tặng cho chúng nó cái nơ hay bông hoa gì đi.”
Tô Kim Nhạc lắc đầu, rồi sực nhớ ra điều gì, cô thò tay vào túi áo móc ra hai chiếc dây buộc tóc bằng vải vụn làm hồi chiều qua, nâng niu đưa ra trước mặt hai cô gái: “Cái… cái này… được không ạ?”
Chiếc dây buộc tóc do cô làm cũng khác hẳn loại bày bán ngoài đường. Nó được may hai lớp bồng bềnh, phần viền và nếp gấp được may xếp ly tỉ mỉ, nhìn từ xa hệt như một bông hoa hồng đang chúm chím nở, nhìn qua là biết người làm đã dồn rất nhiều tâm huyết. Dù sao cô chẳng có gì nhiều ngoài thời gian rảnh rỗi.
Vả lại, làm mấy món đồ thủ công tinh xảo này vốn dĩ là niềm đam mê lớn nhất của cô.
Trước khi hai cô gái rời đi, Tô Kim Nhạc ngoan ngoãn đưa hai chiếc dây buộc tóc tặng luôn: “Tặng… tặng hai bạn trước này.”
“Ơ, bọn em đã trả tiền váy đâu chị!” Hai cô gái ngượng ngùng xua tay. Chị chủ quán này thật thà quá mức rồi, không sợ ngày kia bọn họ đổi ý không đến lấy áo à?
Tô Kim Nhạc cười rộ lên, nụ cười ngọt ngào thuần khiết xuất phát từ tận đáy lòng. Cô ngập ngừng nói từng câu đứt quãng: “Không… không sợ đâu… Ngày kia lấy váy… mình lại tặng thêm dây buộc tóc… cùng màu váy nữa nhé.”
Cô nói năng tuy có tật lắp bắp, nhưng tuyệt nhiên không khiến người nghe cảm thấy khó chịu. Cùng là phận con gái trẻ tuổi, lại thấy Tô Kim Nhạc có nét mặt ngoan ngoãn, đáng yêu như cô em gái nhà bên, hai tay nâng niu đôi dây buộc tóc, đôi mắt to tròn chớp chớp như muốn làm tan chảy trái tim người đối diện.
Cả hai cô gái bỗng thấy ban nãy mình kì kèo mặc cả như vậy là quá đáng quá. Họ nhìn nhau một cái, rồi dứt khoát rút ví đưa luôn tờ năm đồng làm tiền cọc: “Bọn em tin chị! Năm đồng này gửi chị làm tiền đặt cọc trước, chiều ngày kia bọn em nhất định sẽ đến lấy váy!”
Mãi cho đến khi hai cô gái đi khuất bóng, Tô Kim Nhạc vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn. Cầm tờ năm đồng tiền cọc trong tay, cô cảm thấy môn toán của mình hình như quá kém cỏi, xúc động đến mức đầu óc quay cuồng không tài nào tính nổi tổng cộng chuyến này mình sẽ kiếm được bao nhiêu tiền lời nữa.
Bác gái bán trứng vỗ đét một phát vào vai cô, cười ha hả: “Thấy chưa hả cô bé! Đấy mới gọi là nghệ thuật buôn bán, sau này mở to mắt ra mà học hỏi bác nhé!”
Vừa nãy nếu không có bác gái nhiệt tình đỡ lời, khoan hãy nói đến chuyện đơn hàng có chốt được hay không, chắc chắn không thể nào thuận buồm xuôi gió bán được cái giá hời hai mươi đồng một chiếc như vậy. Tô Kim Nhạc là người sống rất biết trước biết sau, cô xoa bả vai bị vỗ đau, ấp úng mở lời: “Cháu… cháu lại mua trứng gà ủng hộ bác…”
Bác gái lườm cô một cái sắc lẻm: “Cái con bé này ngốc thật! Hôm kia vừa mua hai cân trứng, hôm nay lại đòi mua tiếp, trời nắng chang chang thế này nhà cháu định muối trứng thối để ăn dần à!”
Thế nhưng cô cũng chẳng biết lấy gì để tạ ơn bác…
Tô Kim Nhạc vắt óc suy nghĩ một hồi, lại móc từ trong túi ra một chiếc dây buộc tóc hoa hồng: “Thế… cháu tặng bác… cái này ạ.”
Bác gái đưa mắt nhìn cô đầy vẻ bất lực: “Cháu nhìn cái đầu tóc tém ngắn cũn cỡn này của bác xem có chỗ nào để cài cái này không?”
Tô Kim Nhạc ngượng chín mặt, rụt tay lại đầy bối rối.
Thế nhưng bác gái lại nhanh tay chộp lấy chiếc dây buộc tóc, cười toe toét: “Thôi được rồi, bác cứ dày mặt nhận lấy vậy nhé! Đem về cho con dâu bác, cái con bé điệu đà ấy đảm bảo nhìn thấy là thích mê cho xem.”
Tô Kim Nhạc thở phào nhẹ nhõm, khóe môi cũng rạng rỡ nở nụ cười.
Tuy nhiên, người phụ nữ trung niên đặt chiếc váy xanh hôm nọ tầm khoảng ba giờ chiều là đã tới. Vậy mà lúc này mặt trời phía tây đã bắt đầu lặn dần, ráng chiều đỏ ối buông xuống mà bóng dáng khách quen vẫn bặt vô âm tín. Các tiểu thương xung quanh cũng đã lục tục dọn hàng ra về, khiến lòng Tô Kim Nhạc bắt đầu dâng lên nỗi bất an.
Thực ra lúc nãy cũng có vài người đi ngang qua hỏi mua chiếc váy xanh này, nhưng vì nghĩ mình đã trót nhận lời với người ta thì phải giữ đúng chữ tín, nên cô đều lịch sự từ chối hết.
Đến cả bác gái bán trứng cũng chuẩn bị thu dọn quang gánh: “Này cháu gái, bác phải về nấu cơm cho thằng cháu đích tôn đây. Cháu cũng đừng nán lại muộn quá nhé, trước khi trời tối hẳn là phải về nhà đấy, con gái con lứa ở ngoài đường một mình nguy hiểm lắm.”
Tô Kim Nhạc gật đầu: “Dạ, cháu chào bác ạ.”
Hoàng hôn buông xuống, dòng người trên con phố nhỏ ngày một thưa thớt dần. Tô Kim Nhạc ngẩng đầu nhìn bầu trời nhá nhem tối, hàng mi dài khẽ chớp đầy âu lo.
Chẳng lẽ chiếc váy này hôm nay lại không bán được sao?
Sáng nay trước khi đi, cô còn mạnh miệng khoe khoang với anh trai là chiều nay sẽ mua sườn heo ngon về bồi bổ cho anh nữa chứ…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
