Khóe mắt Wallace rách toạc, trừng lên đầy giận dữ. Thừa dịp hắn mất tập trung, Lâm Thập đã nhanh tay giáng một cú “Bốp!” giòn giã vào mặt hắn.
Đúng là anh em một nhà, đến cái nết tát người cũng giống hệt nhau!
Đều thích vả vào mặt người khác.
Đợi đến khi mấy thứ đồ đạc linh tinh trong phòng khám chui này được chất đống vào góc, Lâm Thập Lục mới hoàn hồn.
Nhìn thân mình quấn đầy băng vải trắng toát, cô hoảng hốt hỏi: “Áo choàng của em đâu?”
Bên trong lớp áo đó còn cất giấu tinh tệ mà!
Lâm Thập Tứ và Lâm Thập Ngũ đang bận rộn đánh úp đối thủ ở bên cạnh, nhưng Lâm Thập Ngũ vẫn tranh thủ quay sang trả lời: “Anh cất cho em rồi!”
Lâm Thập Lục lúc này mới yên tâm. Bác sĩ Lam vẫn đang đứng xem náo nhiệt, nhưng ba đứa nhóc bọn họ đánh nhau nãy giờ mà sao vẫn chưa làm hỏng đồ đạc của ông ta nhỉ?
Ông ta quay đầu nhìn lại, thì ra đồ đạc sớm đã được Lâm Thập Lục và hai đứa kia gom gọn vào một chỗ. Ba đứa trẻ còn cố tình đứng chắn ở giữa để tránh đòn lạc làm hỏng đồ trong phòng khám.
Thấy vậy, hứng thú xem kịch vui của ông ta lập tức giảm đi một nửa, liền quát lớn: “Đánh đấm cái gì? Sau này còn muốn đến đây khám bệnh nữa không hả?”
Bị bác sĩ Lam quát, ba người mới miễn cưỡng dừng tay với vẻ đầy luyến tiếc.
Bác sĩ Lam nhìn quanh phòng khám của mình một lượt, cuối cùng chỉ tay vào cái thùng rác dưới đất: “Cái thùng này hỏng rồi. Ba đứa bay, mỗi đứa bồi thường cho ta 40 tinh tệ!”
Thật là gian thương hút máu mà! Cái thùng rác nhặt từ bãi phế liệu bên ngoài về mà lão ta dám đòi tổng cộng 120 tinh tệ, lương tâm đúng là bị chó tha mất rồi!
Tuy nhiên, cả ba người vừa đánh nhau xong đều không dám ho he nửa lời. Dù sao đây cũng là phòng khám duy nhất trên Hành tinh Rác này. Tuy ông ta có đen tối, chặt chém thật, nhưng tay nghề của bác sĩ Lam cũng được coi là có chút bản lĩnh.
Bác sĩ Lam mặt mày sầm sì thu đủ 120 tinh tệ, sau đó liền xua đuổi mấy anh em Lâm Thập Lục ra ngoài:
“Tỉnh rồi thì mau cút đi!”
Lâm Thập Ngũ cởi áo choàng của mình ra, trùm lên người Lâm Thập Lục. Hiện tại cô quấn băng kín mít chẳng khác gì xác ướp, nhưng bên trong thì chẳng còn mảnh vải che thân nào.
Lâm Thập Lục mặc xong áo choàng, thở dốc hỏi:
“Cái khúc Tinh Thiết Mộc đó bán được bao nhiêu tiền vậy? Đừng bảo là bị lỗ vốn đấy nhé!”
Tiền bảo lãnh cô ra khỏi Cục Trị An, lại còn thêm tiền thuốc men cắt cổ ở cái phòng khám chui này nữa. Nếu mà vụ này còn bị lỗ, sau này cô thề sẽ không đánh nhau nữa đâu.
À, là cố gắng hạn chế đánh nhau!
Lâm Thập Ngũ vốn định cõng Lâm Thập Lục về, nhưng bị cô từ chối vì sợ động vào vết thương càng đau hơn.
Lâm Thập Tứ mắt sáng rực rỡ ghé sát tai Lâm Thập Lục, thì thầm đầy phấn khích:
“Hơn ba vạn tinh tệ lận đó! Cứu em từ Cục Trị An ra tốn 800, phòng khám chui này chém đẹp mất 2.000, tính ra chúng ta vẫn còn lãi ròng hơn hai vạn tinh tệ!”
Nghe thấy con số lớn như vậy, hơi thở của Lâm Thập Lục lập tức trở nên dồn dập.
Cảm giác xương sườn chỗ đó lại nhói đau.
Lâm Thập Lục ôm lấy mạn sườn. Kỳ thực không đau lắm, chỗ đó đã được máy trị liệu chữa lành rồi, nhưng tâm lý cô cứ cảm thấy nó vẫn còn đau!
Trở lại nhà lều, việc đầu tiên Lâm Thập Lục làm là đòi chia tiền. Lâm Thập Tứ lưu luyến không rời chuyển tinh tệ sang cho cô. Đương nhiên, khoản này đã trừ đi một phần mười hoa hồng của Lâm Thập Tứ và Lâm Thập Ngũ.
Thu được tinh tệ, Lâm Thập Lục lập tức dùng quang não chuyển trả tiền chuộc thân và tiền thuốc men của mình cho Lâm Thập Nhất.
Lâm Thập Nhất đang ngồi kiểm tra chiếc roi dài của Lâm Thập Lục, dự tính sẽ cải tạo lại nó một chút cho vừa tay hơn.
Tạ ơn trời đất, vì Lâm Thập Lục mất máu quá nhiều nên hôm nay cô được đặc cách không phải đến chỗ Lâm Võ để chịu đòn!
Lâm Thập vẫn đang chăm chú nhìn vào quang não để học tập. Hai người anh lớn hình như đã tìm được sở trường của mình, đó là kỹ thuật máy móc công trình.
Gần đây Lâm Thập rất thích nhặt nhạnh những bảng mạch điện tử hỏng về để tự mày mò cải tạo, còn Lâm Thập Nhất cũng đang thử tự lắp ráp vũ khí.
Chỉ là họ mới tiếp xúc được chút ít bề nổi, vẫn chưa nắm bắt được trọng tâm. Lâm Thập Lục hiện tại đang tăng tốc độ ghép dán sách vở. Lâm Thập và Lâm Thập Nhất cũng cầm hai chồng sách đi dán phụ, nhưng cả hai đều không có kiên nhẫn, làm được một lúc lại bỏ cuộc, phần lớn công việc vẫn là do Lâm Thập Lục hoàn thành.
“Lâm Thập Nhị, chị đến đây làm gì?”
Bên ngoài lều truyền đến giọng nói cảnh giác của Lâm Thập Tứ. Lâm Thập Lục đang chỉnh trang lại áo choàng, nghe vậy liền nhanh tay vo tròn áo choàng của mình giấu đi, cởi trả áo choàng cho Lâm Thập Ngũ, sau đó nằm vật xuống tấm ván gỗ, bày ra bộ dạng yếu ớt như sắp chết.
Lâm Thập và Lâm Thập Nhất cũng nhanh chóng cất giấu toàn bộ những thứ liên quan đến việc học tập trong lều.
“Tao nghe nói Lâm Thập Lục bị thương, tao đến thăm nó!”
Lời này thì chỉ có quỷ mới tin, hoặc là tự bản thân Lâm Thập Nhị tin. Tuy nhiên, Lâm Thập Tứ cũng không cản cô ta, nếu không cho cô ả vào một chuyến thì e rằng hai ngày tới cả nhà sẽ chẳng được yên thân.
Lâm Thập Nhị kiêu ngạo đẩy cửa bước vào. Vừa vào đến nơi, cô ta liền thấy Lâm Thập Lục đang nằm thoi thóp trên chiếc giường nhỏ, thân hình gầy gò bé tí teo đỡ lấy cái đầu to tướng.
Phía sau Lâm Thập Nhị còn có một cái đuôi nhỏ, là Lâm Thập Thất. Tuy nhiên, lúc này trông con bé nhút nhát hơn nhiều so với bốn tháng trước.
Ánh mắt nó nhìn Lâm Thập Nhị lúc nào cũng đầy vẻ sợ sệt, cẩn thận.
Lâm Thập Lục đảo mắt nhìn Lâm Thập Thất, rồi lại nhìn sang Lâm Thập Nhị, sau đó lại quay về nhìn Lâm Thập Thất.
Ánh mắt như muốn nói: “Chỉ có vậy thôi ư? Đây là ngày lành mà chị nói sao?”
Lâm Thập Nhị bị ánh mắt của Lâm Thập Lục chọc cho tức muốn hộc máu, nhưng thấy trong lều còn có Lâm Thập và Lâm Thập Nhất, cô ta giả vờ rụt rè xoa xoa mặt, cố kìm nén cơn giận.
“Ánh mắt của mày là có ý gì? Lâm Thập Thất đi theo tao vào nội thành, mỗi ngày đều có một túi dịch dinh dưỡng, không khí ở đó còn trong lành hơn cái khu ổ chuột này nhiều, không giống như ở đây…”
Nói xong, cô ta còn cố ý đưa tay phe phẩy trước mũi như thể chê bai mùi hôi thối.
Lâm Thập Lục âm thầm đánh giá Lâm Thập Nhị. Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy dài màu bạc, tôn lên vẻ quyến rũ pha chút ngây thơ giả tạo. Chỉ mới bốn tháng không gặp, cô ta quả thực đã đẹp lên nhiều.
Mặc dù Lâm Thập Nhị rất xinh đẹp, nhưng Lâm Thập Lục lại cảm thấy thật vô vị.
“Chị Thập Nhị, chị đến xem trò cười của tôi sao? Xem xong chưa? Còn có việc gì nữa không?”
Lâm Thập Nhị thận trọng bước tới, cười khanh khách nhìn Lâm Thập Lục:
“Hoàn cảnh ở cái lều rách nát này không tốt đâu. Thập Lục à, mày có muốn cùng tao vào nội thành không? Chỉ cần được uống dịch dinh dưỡng vài tháng, chắc chắn mày sẽ khỏe lại thôi!”
“Hả?”
Lâm Thập Lục có nằm mơ cũng không ngờ Lâm Thập Nhị lại thốt ra những lời này. Không phải cô ta ghét cay ghét đắng mình sao?
Lâm Thập Nhị vẫn tiếp tục ngon ngọt dụ dỗ:
“Chờ mày dưỡng bệnh xong, tao sẽ tìm cho mày một người giám hộ giàu có, thế nào?”
Lâm Thập Lục vừa nghe liền biết tỏng Lâm Thập Nhị đang ủ mưu tính kế gì. Thời đại Tinh Tế cũng có những kẻ thích nhận nuôi trẻ con, chỉ là pháp luật Liên Bang quản lý rất nghiêm ngặt về phương diện này. Hành tinh Rác dù có hỗn loạn đến đâu thì trên danh nghĩa vẫn thuộc sự quản lý của Liên Bang, mọi việc đều phải làm thật kín kẽ.
Nhưng nếu đứa trẻ đó tự nguyện được nhận nuôi thì sao?
Lâm Thập Lục ngẩng đầu nhìn chằm chằm Lâm Thập Nhị. Cô sớm nên nghĩ đến điều này, một kẻ có thể ra tay tàn độc với cả anh chị em cùng mẹ như Lâm Thập Nhị thì sao có thể là người tốt được!
Lâm Thập Lục không đồng ý cũng chẳng từ chối, cứ thế mở to đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào đối phương mà không nói lời nào.
Lâm Thập vươn vai đứng dậy, đi ra ngoài cửa:
“Anh đi xem Thập Tứ và Thập Ngũ bị Anh Ngũ huấn luyện thế nào rồi!”
Ở một góc khác, Lâm Thập Nhất vẫn điềm nhiên ngồi điều chỉnh chiếc roi dài.
Cả hai người anh đều không có ý định nhúng tay vào chuyện của Lâm Thập Lục.
Huống chi, Lâm Thập Lục chẳng cần ai phải lo lắng thay, con bé thông minh thừa sức đối phó!
Lâm Thập Nhị bị đôi mắt đen như mực của Lâm Thập Lục nhìn đến mức chột dạ, mất tự nhiên, cuối cùng thẹn quá hóa giận quát lên:
“Nhìn tao như vậy làm gì? Nếu không phải người kia không thích bé trai, tao thèm mà nghĩ đến mày chắc? Tao đây là đang muốn đưa mày vào nội thành hưởng phúc đó!”
Một bộ dạng như thể đang ban ơn huệ lớn lao lắm vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



