[Oa! Lại đánh nhau rồi!]
[Đoán xem lần này Nhóc Đào có thắng không?]
[Con bé kia trông khỏe hơn Nhóc Đào nhiều đấy!]
[Nhưng roi của Nhóc Đào dài mà, có khi quất bay đối thủ từ xa cũng nên!]
Phòng livestream của Lâm Thập Lục chia làm hai phe. Một bên thích xem cô bé đi nhặt ve chai, cảm giác giống như mở hộp quà bí ẩn, chẳng ai biết hôm nay Lâm Thập Lục sẽ bới được thứ gì từ đống rác.
Phe còn lại thì chỉ thích xem trẻ con đánh lộn. Gà mổ nhau! Thú vị biết bao nhiêu!
Thân thủ Lilith rất nhanh, nhưng roi trong tay Lâm Thập Lục cũng vung lên vù vù xé gió, bao vây đối phương kín kẽ không một khe hở.
Lilith hoàn toàn không thể tiếp cận, con bé bèn thò tay ra sau eo, rút ra một khẩu súng ion nhỏ xíu.
Lâm Thập Lục lập tức nhảy phắt xuống từ khúc Tinh Thiết Mộc, né được phát đạn từ súng ion.
Dù vậy, ngọn roi của Lâm Thập Lục vẫn kịp quất trúng mặt Lilith, để lại một vết lằn dài đỏ ửng.
Cây roi này là hàng đặc chế do chính tay Lâm Thập Nhất chế tạo, bên trên có gắn gai ngược đàng hoàng!
Lilith đau điếng hét lên một tiếng, ôm lấy mặt. Lâm Thập Lục chớp thời cơ nhanh chóng áp sát.
Mặc dù có chút e ngại khi đánh cận chiến, nhưng trong tình huống đối phương có súng ion, Lâm Thập Lục bắt buộc phải liều mình xông lên. Chỉ có áp sát mới có cơ hội giật lấy khẩu súng nguy hiểm đó.
Hai cô bé nhanh chóng lao vào nhau thành một cục. Lâm Thập Lục tìm được sơ hở, hất văng khẩu súng ion của Lilith ra xa.
Về khoản cận chiến, Lilith lợi hại hơn Lâm Thập Lục nhiều. Con bé khắc chế Lâm Thập Lục hoàn toàn, cào lên người cô bé vài vết thương rớm máu.
Lâm Thập Lục cũng chẳng ngán. Dù khoảng cách rất gần, cô vẫn vung vẩy cây roi trong tay, theo kiểu “trạng chết chúa cũng băng hà”, dù có tự làm mình bị thương cũng quyết phải đánh trúng Lilith.
(*) PC: Trạng chết chúa cũng băng hà: Ý nói các mối quan hệ thường có sự ràng buộc, kẻ này gặp nguy khốn thì kẻ khác cũng chẳng được yên
Bà đây không sống tốt thì đừng mong kẻ nào sống yên!
Lúc này, Lâm Thập Tứ và Lâm Thập Ngũ đã đến nơi. Nhưng cả hai đều không lao vào giúp Lâm Thập Lục. Nhân lúc Lilith đang dồn toàn bộ sự chú ý vào đối thủ, hai anh em lén lút khiêng khúc Tinh Thiết Mộc mà Lâm Thập Lục vừa tìm được đi chỗ khác.
Lâm Thập Lục đã dặn rồi, thứ này đáng giá cả vạn tinh tệ. Giúp cô khiêng đi, đến lúc bán được, Lâm Thập Lục sẽ chia cho mỗi người một phần mười hoa hồng.
Lâm Thập Ngũ mắt sắc, thuận tiện nhặt luôn khẩu súng ion rơi bên cạnh.
Hai người lén lút đến, rồi lại lén lút đi.
Lâm Thập Lục và Lilith đánh nhau đến mức đầu óc choáng váng. Lâm Thập Lục mình đầy thương tích, chiếc áo choàng màu xanh lục đã nhuốm đỏ màu máu, rách tươm, lộ ra cả mấy đồng tinh tệ giấu kỹ bên trong.
Cổ Lilith bị roi dài của Lâm Thập Lục quấn chặt mấy vòng, bị siết đến trợn trắng mắt, vết hằn đỏ trên cổ trông vô cùng đáng sợ.
Cả hai chẳng ai chịu buông tay, trong đầu chỉ còn duy nhất ý nghĩ phải giết chết đối phương ngay tại đây.
Cuộc thảo luận trong phòng livestream vẫn nhảy comment liên tục.
[Tôi mặc kệ, xem bao nhiêu lần vẫn thấy sợ. Tôi vẫn thích xem Nhóc Đào nhặt rác hơn!]
[Sợ á? Thế là bác chưa thấy cảnh tượng ở võ đài quyền anh ngầm rồi, ở đó còn tàn khốc hơn cái hành tinh rác này nhiều!]
[Nhưng chúng nó mới chỉ là những đứa trẻ sáu tuổi thôi! Vì mấy đồng tinh tệ mà phải ra tay đoạt mạng nhau sao!]
[Yên tâm đi! Chẳng sao đâu, sẽ có người đến can thiệp ngay thôi. Dù là hành tinh rác nhưng cũng thuộc quyền quản hạt của Liên Bang, không cho phép xảy ra án mạng công khai đâu! Đây đâu phải là Hành tinh bỏ hoang!]
Động tĩnh ẩu đả của Lâm Thập Lục và Lilith đã sớm bị robot giám sát trên không phát hiện. Nhưng chuyện đánh nhau ở hành tinh rác thì như cơm bữa, chẳng ai buồn quản.
Mãi cho đến khi cả hai đứa trẻ đều tắm trong máu, thấy sắp “gà rù” đến nơi, các nhân viên của Cục Trị An mới lề mề xuất hiện.
Hai nhân viên trị an vừa đến liền tặng cho Lâm Thập Lục và Lilith mỗi người một cú đá, tách hai đứa trẻ hiếu chiến ra hai ngả.
Sau khi tách ra, họ còng tay và áp giải cả hai đi, chờ người giám hộ đến nộp tiền chuộc. Nếu không có người giám hộ, chúng sẽ bị tống vào trại trẻ mồ côi của hành tinh rác. Nghe đồn môi trường ở đó còn tệ hại hơn cả khu ổ chuột nghèo nàn nhất.
Trẻ con trên hành tinh rác, dù là trẻ lang thang, cũng sẽ sống chết vờ như mình có người giám hộ, tuyệt đối không muốn bước chân vào cái trại trẻ mồ côi kia.
Khi Lâm Thập Lục bị lôi lên xe bay, cả người cô bé tái nhợt vì mất máu quá nhiều. Cầu livestream vẫn trung thành bay theo chủ nhân.
Lâm Thập Lục vươn tay thu hồi cầu livestream, đồng thời từ chối nhân viên trị an đang định xịt thuốc cầm máu cho mình. Cô bé sợ bị bọn họ tính phí cắt cổ.
Muốn ra ngoài? Được thôi, xì tinh tệ ra.
Nộp tiền xong thì được thả, hồ sơ sạch trơn, không lưu lại vết tích gì.
Còn kẻ nào không có tinh tệ, bị nhốt một thời gian sẽ bị tống đi lao động cải tạo, chỉ được cấp dịch dinh dưỡng loại bét nhất để duy trì sự sống, ngày ngày làm việc quần quật không ngóc đầu lên nổi.
Oái oăm thay, hai đứa trẻ lại bị nhốt chung một buồng!
Trẻ con phải đợi người giám hộ đến nhận. Lâm Thập Lục nghi ngờ lý do chính là vì bọn họ không thể vắt chày ra nước, không moi được bao nhiêu tinh tệ từ mấy đứa nhóc ranh này.
Chẳng mấy chốc, trong nhà giam đã trở nên náo nhiệt, tiếng la ó vang lên tứ phía.
Lâm Thập Lục và Lilith lại lao vào tẩn nhau!
Cả hai đều nhắm vào vết thương của đối phương mà khoét sâu thêm. Lâm Thập Lục lúc này cảm thấy thở thôi cũng đau, nhưng ngón tay cái của cô vẫn nghiến chặt vào vết thương trên cổ Lilith, móng tay ngập sâu đến nửa đốt!
Mùi máu tanh nồng kích thích đám tù nhân đang chán chường xung quanh càng thêm phấn khích.
“Im lặng!”
Người cai ngục bên ngoài dùng dùi cui gõ mạnh vào song sắt.
Lâm Thập Lục và Lilith vẫn không ai chịu buông tay. Nhân viên trị an cảm thấy uy quyền của mình bị khiêu khích, bèn mở cửa phòng, xông vào tách hai đứa ra, rồi thẳng tay tát cho mỗi đứa một cái trời giáng!
Lâm Thập Lục và Lilith bị tát văng xuống đất, rất ăn ý cùng nhau lăn ra ngất xỉu.
---
Khi Lâm Thập Lục tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trong một phòng khám chui tồi tàn. Bên cạnh là Lâm Thập Tứ và Lâm Thập Ngũ. Hai anh em đang quay đầu nhìn chằm chằm vào cuộc đối đầu căng thẳng giữa phe Lâm Thập, Lâm Thập Nhất và anh trai của Lilith, Wallace.
Không khí căng như dây đàn, chực chờ bùng nổ. Còn gã bác sĩ Lam vô lương tâm kia thì đứng bên cạnh xem kịch vui.
Lâm Thập Lục vừa tỉnh, quay đầu sang thì thấy Lilith vẫn đang hôn mê nằm ngay cạnh mình, trên cổ đã được quấn băng trắng toát.
Tay nhanh hơn não, khi Lâm Thập Lục kịp nhận thức được hành động của mình thì bàn tay cô bé đã giáng xuống mặt đối thủ rồi!
“Bốp!”
Lọt vào tai Lâm Thập Lục, âm thanh này mới giòn giã, vui tai làm sao!
Cái tát này như mồi lửa ném vào thùng thuốc súng. Wallace gầm lên, xông tới vung bàn tay to như cái quạt hương bồ định tát nát mặt Lâm Thập Lục.
Lâm Thập và Lâm Thập Nhất đời nào chịu đứng nhìn em mình bị đánh. Hai bên chẳng ai thèm phân bua đúng sai, ở cái chốn này chỉ nói chuyện bằng nắm đấm và thắng thua!
Ba người đàn ông lao vào hỗn chiến. Lâm Thập và Lâm Thập Nhất nếu đấu tay đôi có lẽ không lại Wallace, nhưng hai đánh một thì phần thắng vẫn nghiêng về phe nhà họ Lâm.
Lâm Thập Lục phản ứng cực nhanh, lập tức kéo Lâm Thập Tứ và Lâm Thập Ngũ đang mải hóng chuyện, ra hiệu bắt đầu “dọn nhà”. Phải nhanh tay chuyển đồ đi, kẻo lát nữa đánh nhau to làm hỏng hết đồ đạc quý giá của bác sĩ Lam thì phí phạm.
Bác sĩ Lam không những không can ngăn, còn thản nhiên đóng cửa phòng khám, bật quang não lên bắt đầu quay video làm bằng chứng!
Nhìn cái điệu bộ gian manh đó là biết tỏng hắn định chờ xong việc để tống tiền rồi!
Ở giữa phòng, ba người lớn đánh nhau long trời lở đất. Bên cạnh, ba đứa trẻ con khuân đồ hăng say nhiệt tình.
Mỗi lần Lâm Thập Lục ngẩng đầu lên, thấy Lâm Thập hoặc Lâm Thập Nhất bị trúng đòn, tay cô bé lại không tự chủ được, hướng về phía con bé Lilith đang nằm bất động mà tát tới tấp.
“Bốp!”
Đều tại cái con nhỏ chết tiệt này gây sự mà ra cả!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)