Lâm Thập Lục cười lạnh.
“Phúc khí này chị có muốn nhận không?”
“Chính chị cũng phải đợi đến mười lăm tuổi mới đi tìm đàn ông, còn tôi bao nhiêu tuổi? Tôi mới sáu tuổi thôi!”
Lâm Thập Lục không hề gào thét điên cuồng, chỉ lẳng lặng nhìn Lâm Thập Nhị, gằn từng chữ một, chậm rãi nhả lời.
Cô còn định mắng thêm rằng mình không phải kẻ ngốc như chị Thập Tam, nhưng lời đến khóe miệng lại nuốt xuống. Tốt nhất là không nên nói những lời quá kích động vào lúc này.
Lâm Thập Nhị định mở miệng phản bác thì Lâm Thập Lục đã cướp lời:
“Lâm Thập Nhị, tôi không ngốc. Hiện tại tôi sống rất tốt. Cảm ơn chị đã mang Lâm Võ đi, bằng không chẳng biết tôi còn phải sống đau khổ đến mức nào nữa!”
Nghe Lâm Thập Lục nói vậy, khuôn mặt kiều mị của Lâm Thập Nhị thoáng vặn vẹo trong giây lát. Cô ta nhìn chằm chằm Lâm Thập Lục, oán hận thốt lên:
“Tao chống mắt lên đợi ngày mày hối hận!”
Dứt lời, cô ta kéo tay Lâm Thập Thất, sập cửa bỏ đi, mạnh tay đến mức khiến đứa bé lảo đảo mấy bước suýt ngã sấp mặt.
Lâm Thập Lục nhìn theo bóng lưng Lâm Thập Thất, trong lòng dấy lên chút lo lắng. Dù sao cũng là đứa em cô nhìn lớn lên đến tận năm ba tuổi.
Lâm Thập Nhất thấy Lâm Thập Lục cứ nhìn chằm chằm ra cửa, tay vẫn thoăn thoắt làm việc, miệng lên tiếng an ủi:
“Em cứ yên tâm đi, Ngưu Lệ Lệ không ngốc đâu. Lâm Thập Thất chính là đứa con đầu lòng của bà ta mà!”
Con đầu lòng bao giờ cũng được để tâm nhiều hơn. Ngưu Lệ Lệ tuyệt đối sẽ không cho phép Lâm Thập Nhị giở trò với con mình, nếu không Lâm Thập Nhị đã chẳng rảnh rỗi mà chạy tới đây gây sự với Lâm Thập Lục.
Hơn nữa, Lâm Thập Thất còn tàn nhẫn hơn Lâm Thập Lục nhiều. Đã không ít lần con bé muốn cướp đồ của Lâm Thập Lục. Mới ba tuổi ranh đã dám sau lưng tính kế chị mình, nếu không phải nhờ Lâm Thập Ngũ trông chừng kỹ lưỡng, e rằng Lâm Thập Lục đã bị hại lăn lóc mấy vòng trên núi rác rồi.
Lâm Thập Lục “ồ” một tiếng, lôi chiếc áo choàng của mình ra. Cô nhét thêm tinh tệ vào trong gấu áo, khâu kín lại, sau đó mới kéo một thùng nước, ném áo choàng vào ngâm giặt.
Chờ đến khi Lâm Thập Tứ và Lâm Thập Ngũ vác cái thân vừa bị ăn đòn ở chỗ Lâm Ngũ trở về thì Lâm Thập cũng đã về tới. Mấy người bọn họ liền bắt đầu tập squat trong căn lều chật hẹp, ngoại trừ Lâm Thập Lục.
Lâm Thập Lục thật sự, cực kỳ, vô cùng ghét vận động. Nếu không phải vì sợ bị cướp đồ, cô còn chẳng muốn đánh nhau làm gì cho mệt xác!
Nhìn mấy người anh em đang hì hục tập luyện, Lâm Thập Lục mở chỗ dịch dinh dưỡng giấu trong lều ra kiểm tra, thấy vẫn còn đủ. Cô ra lệnh cho quang não bắt đầu phát lại bộ phim tài liệu “Lịch Sử Tinh Tế”.
Mấy người kia vừa vận động vừa nghe, trông bộ dạng vô cùng khổ sở.
Trong khi đó, Lâm Thập Lục bắt đầu tìm kiếm đề thi chuyên ngành Máy móc công trình của những năm trước.
Vừa mới tìm kiếm, cô đã phải nhíu mày. Chuyên ngành Máy móc công trình là một khái niệm khá bao quát, mỗi trường học lại có trọng điểm đào tạo khác nhau. Trường quân đội thì tập trung vào thiết kế và bảo trì cơ giáp, còn các trường đại học khác cũng có hướng đi riêng.
Tuy nhiên, Lâm Thập Lục cảm thấy sự khác biệt về nền tảng không lớn, phạm vi kiến thức thi cử hẳn là giống nhau, chỉ là mỗi trường ra đề sẽ có trọng tâm khác biệt. Dù sao đi nữa, người học cũng không phải là cô.
Lâm Thập Lục bắt đầu đặt mua những cuốn sách nhập môn cần thiết cho ngành Máy móc công trình trên quang não. Dù đều là sách sơ cấp, nhưng tài liệu rẻ nhất cũng đã ngốn mất 500 tinh tệ.
Tri thức đúng là đốt tiền mà!
Chỉ riêng bộ sách “Cơ Khí Nhập Môn” đã có ba tập 1, 2, 3. Lâm Thập Lục nhắm mắt mua trọn bộ, nhoáng cái đã tiêu bay hơn 8.000 tinh tệ.
Tất cả là vì mục tiêu sớm ngày rời khỏi hành tinh rác rưởi này!
Lâm Thập Lục nhìn lại số dư tài khoản của mình, vẫn chưa đủ 20 vạn tinh tệ.
Cô quay sang vò chiếc áo choàng đang ngâm trong thùng, đổ nước máu loãng đi rồi lại xả nước ngâm tiếp.
Xong xuôi, cô lại tiếp tục tìm kiếm trên quang não. Từ khi mua thứ này về, cô chưa từng dùng nó để giải trí tử tế ngày nào, toàn bộ thời gian đều dùng để tra cứu tài liệu.
Nhìn bộ đề thi của sáu mươi năm trước, Lâm Thập Lục suy nghĩ một chút rồi quyết định không đặt mua. Tạm thời chưa cần, dù sao mấy ông anh kia cũng chưa bắt đầu học đến mức đó.
Làm xong mấy việc vặt, Lâm Thập Lục bắt đầu ngồi dán ghép những mảnh giấy vụn nhặt được.
Chờ Lâm Thập và những người khác tập xong squat, chống đẩy và các bài thể lực, Lâm Thập Lục liền truyền tài liệu vừa mua sang quang não của Lâm Thập và Lâm Thập Nhất, mỗi người một bản.
Nhìn chiếc quang não trên tay, Lâm Thập Lục tự nhủ ngày mai phải lén đi tiệm tạp hóa mua thêm một cái nữa để dự phòng. Cô chia số tinh tệ trên Tinh Võng ra, gửi vào hai tài khoản khác nhau để phòng ngừa bất trắc.
Từ khi Lâm Thập Lục nhờ học kiến thức tái chế mà nhặt được nhiều đồ tốt trên núi rác, Lâm Thập Tứ và Lâm Thập Ngũ cũng tự giác bắt đầu học theo. Chẳng lẽ sau này nếu thật sự có cơ hội rời khỏi hành tinh rác, số tinh tệ của hai người bọn họ lại ít hơn cả Lâm Thập Lục sao?
Lâm Thập và Lâm Thập Nhất sau khi nhận được tài liệu thì liền dán mắt vào quang não, không nhúc nhích.
Trong góc lều, đôi tay Lâm Thập Lục ghép giấy càng lúc càng nhanh. Cô ước tính nhiều nhất là năm ngày nữa, cô sẽ phục hồi xong cuốn “Bảo Trì Máy Móc” này.
Ngáp một cái dài, Lâm Thập Lục nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
---
Sáng sớm hôm sau, Lâm Thập Lục lại bị Lâm Thập Ngũ gọi dậy. Cô thức dậy nhưng không lập tức đi theo anh trai đi nhặt rác mà ghé qua tiệm tạp hóa trước để mua chiếc quang não dự phòng.
“Lâm Thập Lục!”
Một giọng nữ phẫn nộ từ phía trên vọng xuống.
Lâm Thập Lục ngẩng đầu lên.
À, là Lilith.
Thật xui xẻo!
Cô đặt túi rác xuống, điều khiển quả cầu livestream bay lên cao, rồi rút chiếc roi dài bên hông ra.
“Vút! Bốp!”
Lilith lao từ trên đỉnh núi rác xuống. Lâm Thập Lục tay lăm lăm roi dài, bình tĩnh chờ đối thủ chạy đến tầm rồi nhắm đúng thời cơ quật mạnh một phát.
Hai đứa trẻ lại lao vào đánh nhau túi bụi, chiêu nào cũng nhắm thẳng vào vết thương cũ của đối phương mà đánh.
Nhưng hôm nay tình thế có chút khác biệt. Lâm Thập Lục chỉ có một mình, còn Lilith lại đi cùng anh trai. Bị Lâm Thập Lục quật một roi đau điếng, Lilith lập tức gào toáng lên:
“Anh! Anh ơi! Mau đến giúp em đánh nó!”
Lâm Thập Lục vừa nghe thấy Lilith gọi “Hamburger”, lập tức thu roi bỏ chạy thục mạng. Cô không dám đối đầu trực diện với tên “Hamburger” đó đâu.
(*) PC: Wallace (Oa-lai-sĩ): Ở đây tác giả chơi chữ gọi anh trai Lilith là “Hán Bảo Bao” (Hamburger) vì tên anh ta là Wallace, trùng tên với một chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh nổi tiếng (tương tự KFC/McDonald's).
Chả là mỗi lần nhìn thấy anh trai của Lilith, cô lại liên tưởng đến món hamburger của tiệm Wallace, thèm nhỏ dãi mà không mua được. Tên hắn ta lại trùng hợp là Wallace nữa chứ.
Lilith sợ Lâm Thập Lục chạy thoát nên bám riết phía sau, vừa đuổi vừa liên tục gọi anh trai đến trợ chiến.
Lâm Thập Lục khôn ngoan chuyên chọn những chỗ đông người mà chạy.
Người nhặt rác xung quanh ngày càng đông, hai đứa trẻ chạy nhảy lảo đảo qua các đống phế liệu. Rất nhanh, Lâm Thập Lục nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Là Lâm Thất!
“Chị Thất cứu mạng! Lilith gọi anh trai nó đến đánh chết em!”
Lâm Thất đang lơ đãng bới rác, nghe tiếng kêu cứu thất thanh liền quay đầu lại. Đập vào mắt cô là cảnh tượng Lâm Thập Lục trông như một cái hình nón di động, đầu trọc lóc đầm đìa mồ hôi đang cắm đầu chạy về phía này.
Lilith thấy Lâm Thập Lục đã tìm được viện binh thì vội vàng dừng lại. Wallace lúc này cũng đi tới phía sau Lilith, đứng từ xa nhìn Lâm Thất.
Huyết thống thật là một thứ kỳ lạ. Rõ ràng giữa bọn họ chẳng có bao nhiêu tình cảm thắm thiết, nhưng khi thấy người nhà gặp nạn, trong khả năng cho phép thì vẫn sẽ ra tay giúp đỡ.
Wallace không tiến lên gây chiến mà dắt Lilith rời đi. Lâm Thất thấy vậy cũng thu hồi roi dài, nhìn bộ dạng lấm lem bẩn thỉu của Lâm Thập Lục rồi tặc lưỡi một tiếng.
Lâm Thập Lục thừa biết tại sao bà chị này lại tặc lưỡi. Lâm Thất còn mắc bệnh “nhan khống” nặng hơn cả cô, lần nào nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của Lâm Thập Lục cũng phải chép miệng chê bai mới chịu được!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



