Đêm khuya, ký túc xá nam đã tắt đèn.
Bên dưới rèm giường che kín, tiếng ngáy đều đều cùng vài câu nói mớ lẫn lộn vang khẽ trong phòng.
“Rào!”
Tiêu Cẩm lặng lẽ mở mắt, đôi đồng tử sáng rực của cô trong bóng tối như rải đầy ánh sao.
Cô khẽ ngồi dậy, men theo thang trèo xuống giường, rồi “cạch” một tiếng rất nhẹ, cửa ký túc được khép lại mà không làm ai tỉnh giấc.
Bây giờ là hai giờ sáng, tất cả mọi người trong phòng đều đã ngủ.
Trước đó, vì áp lực từ Giản Tu Quân, Tiêu Cẩm buộc phải quay lại ký túc xá. Nhưng điều đó không có nghĩa, cô sẽ lãng phí thời gian chuẩn bị quý giá ở giai đoạn đầu trò chơi, vật tư cô chuẩn bị chỉ là một phần nhỏ, còn rất nhiều thứ quan trọng chưa kịp thu thập.
Chọn hành động vào ban đêm, cũng vốn đã nằm trong kế hoạch từ trước của Tiêu Cẩm.
Dọc hành lang ký túc, Tiêu Cẩm bước vào phòng vệ sinh, lúc đi lên cô đã quan sát qua, cửa sổ tầng một và tầng hai đều bị trường gắn song sắt bên ngoài vì lý do an toàn.
Cửa chính tầng một lại bị khóa.
Nếu muốn ra ngoài, cô chỉ có thể trèo từ cửa sổ tầng ba.
May mắn là sau thời gian rèn luyện, thân thủ của Tiêu Cẩm đã tiến bộ rất nhiều, cô nắm lấy ống nước bên ngoài tòa nhà, đạp lên dàn nóng điều hòa, dễ dàng nhảy xuống mặt đất.
Rời khỏi Đại học Long Giang, cô bắt taxi đến bệnh viện hạng ba lớn nhất thành phố.
Ở thế giới mưa axit này, chỉ chuẩn bị đồ ăn và nước uống là chưa đủ, trang bị phòng hộ mới là quan trọng nhất.
Loại đồ có thể chống lại mưa axit như áo phòng hộ sinh hóa cấp cao không, thể mua ở hiệu thuốc bình thường, kể cả có hàng thì cũng cực kỳ ít, giá lại lên tới vài chục nghìn.
Số tiền khởi động trong tay Tiêu Cẩm, thậm chí còn không đủ mua một góc của nó, muốn thu thập thì đến bệnh viện trở thành mục tiêu rất hợp lý.
Đúng như bạn đoán, lý do cô đến bệnh viện lúc nửa đêm chính là, để lấy đồ mà không tốn chút công sức hay tài sản nào.
Dù là nửa đêm, bệnh viện hạng ba như Bệnh viện số 2 thành phố vẫn đông bệnh nhân và người nhà. Khu cấp cứu ồn ào náo nhiệt, y tá chạy qua chạy lại không ngừng.
Trong hoàn cảnh đó, Tiêu Cẩm giống như một giọt nước rơi vào biển lớn, hoàn toàn không gây chú ý.
Mục tiêu đầu tiên của cô là phòng phát thuốc.
Trong phòng có y tá, lại thêm việc cô là gương mặt lạ, muốn trà trộn vào không hề dễ, nhân lúc y tá đang phát thuốc cho bệnh nhân, ánh mắt Tiêu Cẩm nhanh chóng quét qua các tủ thuốc.
Nếu bị tổn thương do mưa axit, thuốc kháng viêm là không thể thiếu, ngoài ra còn cần thuốc bôi da, bởi mưa axit có thể gây tổn thương bề mặt cơ thể.
Không chỉ vậy, khí độc đi kèm còn dễ gây bệnh hô hấp như viêm họng, hen suyễn... thực chất là do các khí độc do mưa axit phát tán gây ra.
Nói cách khác, khẩu trang, mặt nạ bảo hộ đều cực kỳ quan trọng. À đúng rồi, mắt cũng có thể bị mưa axit làm bỏng tổn thương.
Nếu chẳng may nuốt phải nước mưa axit, còn có thể gây sốc phản vệ, phù nề thanh quản, đau bụng, chướng bụng…
Tất cả các khả năng đều được Tiêu Cẩm suy xét đến, và đồng thời chuẩn bị thuốc tương ứng.
Thuốc trong không gian hệ thống cần dùng tích phân để mua. Tiêu Cẩm cho rằng, nếu có điều kiện thu thập được các loại dược phẩm trong thế giới trò chơi này thì nên tận dụng, hạn chế tối đa việc dùng thuốc trong thương thành hệ thống.
Haiz~ nuôi bản thân cũng không dễ dàng gì.
Tầm nhìn tốt giúp Tiêu Cẩm nhanh chóng khóa mục tiêu vào hai tủ thuốc, tiêu hóa và da liễu. Thời gian có hạn, cô cũng không lo việc không gian của mình bị giám sát phát hiện. Cô kéo nhẹ mũ áo khoác, hơi cúi đầu, để cả người ẩn dưới lớp quần áo rộng.
Không chút do dự, Tiêu Cẩm đi thẳng vào phòng thuốc mặc cho y tá ngăn lại.
“Ơ? Đây là phòng thuốc, bệnh nhân và người nhà không được vào!”
Vừa bước vào phòng thuốc, Tiêu Cẩm đã bị y tá chú ý, đối phương lập tức ngăn lại hành động của cô, đồng thời cố gắng chặn bước chân cô.
Tiêu Cẩm không nói gì, trực tiếp sải bước tiến tới, trước khi đối phương kịp phản ứng, cô đã đánh ngất cả hai y tá trong phòng thuốc, mỗi tay đỡ một người, rồi nhẹ nhàng đặt họ ngồi xuống ghế.
“Xin lỗi.”
Cô khẽ cúi đầu nói với gương mặt đang bất tỉnh của hai y tá.
Sau đó, Tiêu Cẩm bước tới hai tủ thuốc mà cô đã quan sát từ trước.
Suy nghĩ một chút, đã vào rồi thì dứt khoát lấy thêm chút cũng không sao.
Dù biết bệnh viện không thiếu thuốc, nhưng Tiêu Cẩm vẫn để lại một nửa, mỗi loại chỉ lấy một nửa, bao gồm cả vật tư y tế như băng gạc, khẩu trang, đồ bảo hộ, cồn i-ốt các loại.
Thời điểm này cô đã cố tình chọn rất kỹ, không có bệnh nhân đến lấy thuốc, nên không ai nhìn thấy cảnh y tá bị đánh ngất.
Kéo lại mũ áo, trước khi rời khỏi phòng thuốc, cô đã đặt một tờ giấy viết bằng bút dạ đỏ lên bàn làm việc của y tá. Sau đó, Tiêu Cẩm đi về phía kho bệnh viện.
Cửa kho bên ngoài đang bị khóa, ổ khóa bị Tiêu Cẩm dùng lực phá hỏng, dựa theo nhãn dán để tìm thứ mình cần, và thật sự phát hiện một thùng đồ bảo hộ sinh hóa ở góc phòng.
Thùng rất lớn, nhưng bên trong chỉ có ba bộ, cô nhấc bộ đồ bảo hộ lên, cảm giác mỗi bộ đều rất nặng.
Sau khi thu toàn bộ vào không gian, Tiêu Cẩm nhanh chóng khôi phục lại hiện trạng cửa kho như cũ, che giấu lại ổ khóa một cách sơ qua, nếu không quan sát kỹ thì khó mà phát hiện đã bị động qua.
Chỉ khoảng năm phút trước.
Tiểu Triệu một tay ôm bụng, một tay cầm đơn thuốc bác sĩ vừa kê.
“Aaa… đau quá!”
Cậu loạng choạng mãi mới đi được đến cửa sổ phòng thuốc, nhìn thấy bên trong trống không, Tiểu Triệu khẽ nhíu mày.
“Hả? Y tá đâu? Đi ngủ rồi à?”
Cậu bước lại gần cửa kính, cong ngón tay gõ lên mặt kính nói:
“Xin chào, có ai không? Tôi đến lấy thuốc.”
Đợi một lúc lâu vẫn không có ai trả lời. Người đang bệnh vốn đã dễ cáu, lần này Tiểu Triệu lập tức bực mình, âm thanh đập cửa cũng tức giận hơn.
“Ê! Có ai không vậy! Tôi còn đang chờ lấy thuốc đây!”
Gọi liên tục mấy lần, Tiểu Triệu hoàn toàn mất kiên nhẫn, trực tiếp đập tờ đơn thuốc lên quầy, rồi vòng sang phía trước định vào phòng thuốc.
“Rốt cuộc có chuyện gì, các người chết rồi à… ơ, này…”
Vừa bước vào, Tiểu Triệu đã đối mặt với cảnh hai y tá đang mềm nhũn ngã gục trên ghế.
Do góc khuất bị tủ thuốc che mất, nên lúc nãy cậu không nhìn thấy.
Hai người nằm trong tư thế rất bất thường, hoàn toàn không giống đang ngủ.
Trong lúc hoảng loạn, Tiểu Triệu cũng không kịp nhìn kỹ, ý nghĩ ‘có người chết rồi’ lập tức bật ra trong đầu.
Cậu giật mình run bắn lên, rồi vừa hét vừa bỏ chạy:
“Chết người rồi! Chết người rồi!!”
“Chết ở đâu? Ai chết vậy?”
Nghe tiếng kêu, xung quanh lập tức có người chạy tới tìm kiếm.
Mười phút sau, hai y tá được đánh thức. Viện trưởng Bệnh viện số 2, cùng một đám bác sĩ trưởng khoa đứng trong phòng thuốc, cau mày nhìn tủ thuốc bị thiếu mất một mảng lớn mà không nói nên lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)