“Rè rè rè!”
Chiếc điện thoại vẫn bền bỉ rung lên không ngừng.
Tiêu Cẩm lấy điện thoại ra, cúi đầu nhìn tên hiển thị trên màn hình, ‘Giáo viên chủ nhiệm’.
Hả? Khoan đã, giáo viên chủ nhiệm?
Biểu cảm của Tiêu Cẩm trở nên cực kỳ vi diệu, cô nhấn nút nghe, ngay sau đó một giọng nam trầm thấp vang lên từ đầu dây bên kia.
“Bạn học Tiêu Cẩm! Tại sao chiều nay em không đến lớp?”
Đi học? Tiêu Cẩm ngẩn người.
Đúng rồi.
Thân phận hiện tại của cô là sinh viên năm nhất Đại học Long Giang, hôm nay lại không phải ngày nghỉ, theo lý mà nói buổi chiều cô đúng là có tiết học.
Đầu bên kia ngoài tiếng hít thở nhè nhẹ thì chẳng có thêm phản hồi nào, Giản Tu Quân khẽ nhíu mày nhìn điện thoại. Rất tốt, cuộc gọi vẫn đang kết nối.
Anh tăng nặng giọng:
“Bạn học Tiêu Cẩm!”
Chất giọng trong trẻo lạnh lùng kia giống như hạt cát lướt qua tai Tiêu Cẩm, khiến vành tai cô vô thức run nhẹ.
“À? À… tại sao em không đi học…”
Tiêu Cẩm dừng một lát, rồi bắt đầu nói dối một cách đầy chính nghĩa:
“Em bị bệnh nằm viện rồi, bác sĩ bảo em bị ung thư, em nghĩ chắc sau này cũng không cần đi học nữa đâu.”
Giản Tu Quân: “……”
Tiêu Cẩm cảm giác như người bên kia vừa hít sâu một hơi.
Giản Tu Quân đưa tay day trán, anh nhớ cậu sinh viên tên Tiêu Cẩm này bình thường lên lớp khá ngoan, thành tích cũng không tệ.
Ngoài việc là giáo viên chủ nhiệm của lớp Tài chính 1, anh còn là giảng viên môn Kinh tế vi mô của bọn họ.
Chiều nay lớp 1 kín lịch học cả ngày, lúc điểm danh Tiêu Cẩm đều vắng mặt. Anh cũng có tiết dạy, sau đó còn gọi điện cho quản lý ký túc xá nam mới biết, buổi tối Tiêu Cẩm cũng không về phòng.
Bất đắc dĩ, anh đành làm tròn trách nhiệm chủ nhiệm lớp gọi điện hỏi han, ai ngờ đối phương lại đưa ra một lời giải thích “kinh thiên động địa” như vậy.
Trong chốc lát, ngay cả Giản Tu Quân cũng không biết đây là cái cớ hay sự thật nữa!
Nhưng nghĩ đến biểu hiện thường ngày của Tiêu Cẩm, cuối cùng Giản tu Quân vẫn chọn tin tưởng.
“Thì ra là vậy, em trước đừng sợ hãi, chuyện này gia đình em biết chưa?”
“Biết rồi, sau khi kiểm tra xong em liền…”
“Khoai lang đây… khoai lang nướng nóng hổi đây…”
Tiếng rao vang vọng từ chợ đêm chui thẳng vào điện thoại.
Giản Tu Quân: “…”
Tin cái quỷ.
Bên cạnh chợ đêm, một chú trung niên cắm quạt mo sau lưng, đang đung đưa chân trên ghế nhỏ. Thấy Tiêu Cẩm nhìn sang, chú nhiệt tình hỏi:
“Cậu trai trẻ, có muốn mua khoai nướng không? Ngọt lắm đấy!”
Cho dù là Tiêu Cẩm, lúc này cũng không nhịn được mà cạn lời, gương mặt lạnh nhạt của cô như xuất hiện thêm vài vết nứt. Một lúc lâu sau, mới u uất đáp:
“Không cần đâu, cháu dị ứng khoai lang…”
“Ha…”
Giây tiếp theo, đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khẽ, chỉ là trong tiếng cười ấy, ai nghe cũng nhận ra cơn giận bị đè nén đến mức nào.
Giản Tu Quân thật sự sắp bị chọc tức chết rồi, dạy học bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên anh gặp một sinh viên dám trợn mắt nói dối ngay trước mặt mình, bị bóc trần rồi còn không biết hối cải.
“Bạn học Tiêu Cẩm, về tình trạng bệnh của em, tôi sẽ tìm thời gian ‘trao đổi kỹ càng’ với gia đình em.”
“Nhưng tôi hy vọng ngày mai bệnh của em sẽ ‘khỏi hẳn’, nửa tiếng nữa tôi sẽ gọi lại cho quản lý ký túc xá.”
“Tút!”
Điện thoại bị cúp thẳng tay, Tiêu Cẩm còn chưa kịp mở miệng biện bạch.
“Chậc.”
Nhưng vấn đề là, trong thế giới trò chơi cô chỉ có thân phận hợp pháp, chứ hoàn toàn không có ký ức của “sinh viên Tiêu Cẩm”. Nói cách khác, cô chẳng biết phòng mình ở đâu.
Suy nghĩ một lát, Tiêu Cẩm mở WeChat lên, quả nhiên tìm được một nhóm chat ký túc xá.
“Phòng 312 – Hội Người Già Dưỡng Sinh.”
Thứ thu hút ánh mắt Tiêu Cẩm, chính là bong bóng đỏ 99+ phía sau tên nhóm.
Mở vào xem, đúng là nhóm ký túc thật.
Hiện tại bên trong náo nhiệt vô cùng, toàn bộ đều đang @ cô.
【Có Người Yêu Tự Giác Rời Nhóm: @Ăn No Chờ Chết, con trai à, mày đi đâu thế? Đến cả Giản lão đại cũng bị mày gọi tới, đúng là có tiền đồ ghê!】
【Công Chức Cao Cấp Của Cục Ngủ Nghỉ: @Ăn No Chờ Chết, hahaha, đâu chỉ vậy. Nó còn trốn nguyên buổi chiều, lúc Giản lão đại điểm danh, mặt đen như đáy nồi luôn. Chúc mừng nhé, mày là chiến thần đầu tiên của khoa dám cúp Kinh tế vi mô đấy.】
【Thợ Săn Tình Địch: @Ăn No Chờ Chết, thắp nến.jpg】
【Ăn No Chờ Chết: Nụ cười bí hiểm.jpg】
Tiêu Cẩm mím môi, cất điện thoại, rồi sải bước vào ký túc xá.
Vừa vào đã chạm mặt ông chú quản lý ký túc ở cửa, dưới ánh nhìn cá chết của đối phương, cô ngoan ngoãn ký tên và lớp học của mình.
Lúc này đã 10 giờ tối.
Sau khi Tiêu Cẩm vào trong, cửa ký túc cũng bị khóa lại.
Đây là lần đầu tiên cô bước vào khu ký túc nam, suốt dọc đường nhìn thấy không ít “cảnh đẹp” trắng bóc.
Nhưng Tiêu Cẩm mắt nhìn thẳng, coi như chẳng thấy gì, một đám thân thể yếu ớt như “cá mập giòn tan”, còn chẳng khỏe bằng cô, có gì đáng xem đâu.
Đến trước cửa phòng 312, Tiêu Cẩm nhìn thấy danh sách thành viên ký túc dán trên tường cạnh cửa, bên trên đúng là có tên mình, xem ra không tìm nhầm.
Đẩy cửa bước vào, ba nam sinh đang ngồi trước bàn chơi game đồng loạt quay đầu lại.
Vừa thấy Tiêu Cẩm, cả ba lập tức lộ vẻ trêu chọc.
“Ôi chao, xem ai về kìa!”
Một nam sinh cao lớn đứng dậy đi tới trước mặt cô, giơ tay định khoác cổ, nhưng Tiêu Cẩm nghiêng người tránh đi.
Đối phương hơi bất ngờ, cánh tay cứ thế lơ lửng giữa không trung.
“Chưa tắm, bẩn.”
Sắc mặt Tiêu Cẩm không đổi.
Nghe vậy, nam sinh kia cũng chẳng thấy lạ, lão Tứ trước giờ vốn có chút sạch sẽ quá mức, chỉ là không biết cậu ta đang chê bản thân bẩn hay chê cậu đây.
Nam sinh trợn trắng mắt:
“Được được được, bọn này vốn còn định giúp mày làm chứng giả trước mặt Giản lão đại, bảo mày thật sự không khỏe phải vào viện.”
“Nếu mày đã ghét bỏ tao thế thì thôi.”
“Hê hê!”
Một nam sinh khác đeo tai nghe, đột nhiên nháy mắt đầy ám muội với Tiêu Cẩm.
“Nói thật đi, rốt cuộc chiều nay mày đi đâu vậy?”
“Có phải đàn chị bên khoa tiếng Anh lại đến tìm mày không? Tao đã bảo rồi, mày không thành thật chút nào, trước đây còn lạnh nhạt với người ta, giờ sao? Hối hận rồi à?”
“Phụt!”
Người còn lại cười ha hả:
“Nó đây gọi là lạt mềm buộc chặt.”
“Nói mau xem, hai người tiến triển đến đâu rồi?”
Tiêu Cẩm không có ký ức được cấy vào, ngay cả tên và tính cách của ba người này cô cũng chẳng khớp nổi.
Lúc này nói nhiều chỉ càng dễ lộ, cô không muốn đào sâu câu chuyện, chỉ đáp qua loa rằng chiều nay mình thật sự vào viện, rồi cầm đồ đi tắm rửa.
Ba người trong ký túc nhìn theo bóng lưng Tiêu Cẩm, liếc mắt nhìn nhau.
Không đúng lắm.
Âm u thế này… Chẳng lẽ tỏ tình thất bại rồi?
Vì không muốn rắc muối lên vết thương của anh em, cả ba đành ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)