Người đàn ông mặc áo Tôn Trung Sơn hỏi có rượu không, Đàm Ly nhớ vài bình rượu của ông cố ủ vẫn còn trong bếp.
Nghĩ vậy nhắc tiểu Đào nếu ai hỏi thì nói chỉ được gọi 1 bàn một bình, xem như cho mọi người được may mắn thưởng thức tay nghề ủ rượu truyền thống cổ xưa.
Hai vị này không gọi cơm phần mà gọi một bàn ăn. Đàm Ly nhanh chóng làm cơm chiên Dương Châu và rau trộn.
Cô sắp sườn bò hầm sốt vang, gà cay Tứ Xuyên và đậu hũ nhất phẩm ra đĩa phần ăn 2 người. Thêm một bát canh cá chua và rau trộn dầu giấm vào mâm để tiểu Đào mang lên trước.
"Lão Trần có vẻ uy tín đó. Nhìn không gian quán tôi cho điểm cộng đầu tiên."
"Mọi người có ngửi thấy mùi thơm không. Cơm chiên mà thơm quá mức vậy, chưa quán nào chiên cơm thơm như vậy luôn đó."
"Dĩ nhiên rồi, lúc tôi câm cơm chiên giao cho khách cũng bị làm cho phát thèm. Hơn nữa quán này nhìn vào rất sạch sẽ, có thể nhìn thấy bên trong bếp như thế nào luôn.”
"Phải rồi, như vậy cũng cảm thấy an tâm hơn khi ăn.”
Đang trò chuyện thì cơm của mọi người được mang ra. Mồi người đều là đĩa cơm, đĩa canh, đĩa thịt, lại thêm rau trộn riêng. Cách bày trí đẹp mắt mới lạ, chỉ nhìn đã thấy hài lòng rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)