Trâm đạo đang nói thì phải dừng lại nhìn bình rượu vừa mở nắp. Quán ăn mang phong cách cổ xưa nên bát đũa đều được đồng nhất như nhau. Nhìn bình rượu trong tay Khổng đạo mà ông cứ có cảm giác đang trong phim trường của bộ phim mình quay.
Khổng đạo rót hai bát rồi nhanh chóng đậy nắp lại. Mặc dù mới chỉ mở nắp bình chưa uống, nhưng dưới con mắt của người sưu tầm rượu như ông thì đây đích thị là rượu ngon.
Đưa bát rượu lên mũi ngửi thử, mùi thơm thanh mát đậm đà chưa gì đã trôi thẳng xuống cổ họng, chưa uống nhưng đã có cảm giác vị ngọt thoang thoảng trong khoang miệng. Mới ngửi hương thơm của rượu đã muốn say rồi.
"Rượu này tôi nghĩ không đơn giản đâu. Tôi đoán ít nhất phải trên 100 năm. Lại còn là tự ủ theo phương thức truyền thống xa xưa. Có lần tôi gặp người bạn đã tình cờ được thưởng thức một lần. Hương vị lúc ấy hoàn toàn khác biệt với nơi khác, nhưng vẫn cảm thấy chưa đạt trình độ như rượu ở đây. Không ngờ ở dưới chân Hoành Điếm, trong một quán ăn mộc mạc lại là ngọa hổ tàng long."
Khổng đạo đang nhắm mắt thưởng thức hương vị đọng lại trong cuống họng. Sau đó mở mắt ra nhìn đèn lồng lộng gió, tức cảnh sinh tình ngâm nga.
"Nữ nhi hồng, người say ta tỉnh. Trường tương tư, ta đàn ngươi nghe."
"Mỹ vị nhân gian chính là đây. Cơm ngon canh ngọt, rượu thơm ngắm gió trăng. Cuối cùng thì ở Hoành Điếm cũng có nơi khiến tôi thoải mái như vậy."
Trầm đạo theo đó cũng đối thơ phía sau. Không gian lắng đọng, thả hồn phiêu lãng, tự tại tiêu dao ngắm cảnh sắc thơ mộng.
"Rượu cay say mộng ảo,
Trà đắng lắng nhân tâm."
Đám người của Như Mai vừa đến đã thấy trong sân ngồi gần kín người. Ai lấy cũng ngạc nhiên cứ ngỡ như bước vào phim trường cổ trang đang quay nào đó. May mà bên ngoài sân vẫn còn bàn duy nhất để họ có thể ngồi được.
"Ngày đầu tiên đã đông khách như vậy. Đúng là món ngon thì chẳng sợ không có người tìm tới."
Đính Kiệt nhìn Trầm đạo và Khổng đạo đang say sưa ăn uống nói chuyện bên kia, muốn đi qua nhưng sợ làm phiền nên định khi nào hai người về thì chào hỏi sau.
"Tôi có giới thiệu cho Trầm đạo diễn trong đoàn đang quay, nào ngờ ông ấy còn đi cùng Khổng đạo nữa."
"Khổng đại đạo á, tôi đang quay trong đoàn của ông ấy đó."
"Không ngờ quán ăn nhỏ này có thể gặp được hai vị đạo diễn. Nếu nhìn thấy hai vị về thì nhớ nhắc tôi chào hai vị một tiếng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
