Lời vừa dứt, Diệp Chiêu Chiêu và Khương Thời Yển sợ hãi vội vàng buông tay nhau ra.
Thời buổi này, giở trò lưu manh là trọng tội.
Không khéo là phải ăn kẹo đồng đấy.
Cái mũ lớn như vậy chụp xuống, ai mà chống đỡ nổi?
Khương Thời Yển lập tức hoảng hốt, cố ý đè thấp giọng: “Thẩm Giai Kỳ, cô ngậm miệng lại! Cô hận tôi, nhắm vào một mình tôi là được rồi, chuyện này không liên quan đến Chiêu Chiêu! Cô đừng vu khống cô ấy.”
“Vu khống...” Thẩm Giai Kỳ nhướng mày, mắt đảo một vòng đánh giá hai người: “Hai người không có quan hệ gì, cớ sao phải lén lút mờ ám? Nếu tôi nhớ không nhầm, cô ta hình như có hôn ước rồi mà!”
Nghe vậy, Diệp Chiêu Chiêu bước lên một bước, sốt sắng giải thích: “Đồng chí Thẩm, cô hiểu lầm rồi, tôi và Thời Yển ca thật sự không như cô nghĩ đâu...”
Thẩm Giai Kỳ trợn ngược mắt, còn chưa kịp lên tiếng, Khương Thời Yển đã ra vẻ anh hùng che chở trước mặt ả.
“Chiêu Chiêu, chúng ta trong sạch, không cần phải giải thích với cô ta, chúng ta đi.”
Khương Thời Yển theo thói quen muốn nắm tay ả, nhưng khựng lại giữa không trung, bàn tay chuyển hướng lên trên, kéo lấy ống tay áo của ả.
Mấy ông bác bà thím xung quanh đã sớm chướng mắt rồi.
“Giữa đường giữa chợ giở trò lưu manh mà còn muốn chạy? Nằm mơ đi!”
“Đúng vậy, vừa nãy tôi tận mắt nhìn thấy hai người nắm tay nhau đấy.”
“Lão già này cũng nhìn thấy, hai người còn kề tai nói nhỏ nữa, thật không biết xấu hổ.”
“Đúng như cô em này nói, hai người không phải là người yêu hay vợ chồng, thì chính là giở trò lưu manh trên phố, chờ ăn kẹo đồng đi!”
Một ông bác bán cải thảo bên cạnh cũng đứng ra bênh vực.
“Lão Vương tôi đây chướng mắt nhất là cái thói bắt nạt người khác của các người! Hôm nay có tôi ở đây, ai trong các người cũng đừng hòng bắt nạt cô gái này.”
Mọi người nhao nhao xúm lại, con hẻm vốn đã không rộng rãi, chớp mắt đã bị vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài.
Khương Thời Yển và Diệp Chiêu Chiêu nào đã thấy qua cảnh tượng này, kinh hãi dựa sát vào nhau, muốn trốn cũng không chen ra được.
“Không phải đâu, mọi người hiểu lầm rồi, không phải như vậy...”
“Đúng vậy, chúng tôi chỉ là bạn bè... không giống như mọi người nghĩ đâu.”
Khương Thời Yển cuống lên đến mức toát mồ hôi hột, dùng giọng điệu ra lệnh quát Thẩm Giai Kỳ: “Thẩm Giai Kỳ, mau giúp chúng tôi giải thích rõ ràng đi!”
Thẩm Giai Kỳ nhìn gã bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: “Anh là ai, tại sao tôi phải giúp anh giải thích?”
“Cô...” Khương Thời Yển cắn răng, sắc mặt bắt đầu mất kiên nhẫn: “Cô mà không giải thích, có tin tôi thật sự không thèm để ý đến cô nữa không!”
Trước kia, mỗi lần gã nói như vậy, Thẩm Giai Kỳ đều sẽ hạ mình cầu xin gã, hôm nay chắc chắn cũng không ngoại lệ.
Gã nắm chắc phần thắng, ném cho Diệp Chiêu Chiêu một ánh mắt trấn an.
Ý cười còn chưa chạm đến đáy mắt, đã nghe thấy một tiếng cười nhạo.
“Vậy anh phải nói được làm được đấy nhé... Ai nuốt lời thì người đó là... chó!”
“Thẩm Giai Kỳ!” Gã tức muốn hộc máu, lẽ nào Thẩm Giai Kỳ thật sự không quan tâm đến gã nữa?
Trong lòng Khương Thời Yển không hiểu sao có chút hoảng hốt, có cảm giác mất kiểm soát, đã vậy thì đừng trách gã không khách sáo!
“Được lắm... Cô không chịu giúp tôi, vậy tôi sẽ tố cáo cô đầu cơ trục lợi, chúng ta ai cũng đừng hòng sống yên ổn...”
Đe dọa cô?
Sắc mặt Thẩm Giai Kỳ lập tức lạnh đi, biết Khương Thời Yển vô liêm sỉ, không ngờ lại vô liêm sỉ đến mức này.
“Được thôi, anh đợi đấy...”
Ánh mắt Thẩm Giai Kỳ đảo một vòng, hai tay chụm lại thành hình chiếc loa nhỏ, hắng giọng.
“Các ông bác bà thím, các anh các chị, tên tồi tệ này là thanh niên trí thức xuống nông thôn, bình thường lười biếng không chịu xuống ruộng, mắt thấy sắp chết đói, liền chủ động tìm tôi ký hôn ước làm rể hiền, bắt tôi nuôi hắn mấy năm trời.”
“Những năm qua, công phân của mấy người anh trai tôi đều chia cho hắn một nửa, tôi còn mang gạo, mang lương thực, mang tem phiếu cho hắn, chỉ thiếu nước hái sao trên trời xuống cho hắn thôi!”
“Tôi tràn đầy vui sướng đợi hắn cưới tôi, kết quả, hắn quay ngoắt đi bám lấy người phụ nữ khác, ép tôi từ hôn, ép tôi đến mức phải nhảy sông.”
“May mà mạng tôi chưa tuyệt, được người ta cứu lên, giờ vẫn còn đang bị cảm đây này... Ở nhà vì hắn mà không còn gì để bỏ vào nồi, tôi đành phải đến đây bán chút đồ rừng, kết quả... kết quả bọn họ vẫn không chịu buông tha cho tôi.”
“Mọi người đều nghe thấy rồi đấy, hắn vừa nãy đe dọa tôi, đòi tố cáo tôi đầu cơ trục lợi... Hắn đây là muốn ép chết tôi mà...”
Thẩm Giai Kỳ càng nói càng buồn bã, một nỗi tủi thân chưa từng có khiến mũi cô cay xè, gục lên người bà thím khóc rống lên.
Đây không phải là cảm xúc thật của cô, chắc là cảm xúc còn sót lại của nguyên chủ...
Nguyên chủ hết lòng hết dạ đối xử với Khương Thời Yển, không ít lần vì gã mà làm chuyện ác, còn lừa gạt cả người nhà.
Đến cuối cùng, lại rơi vào cảnh tiền mất tật mang, đổi lại là ai mà chẳng tủi thân?
Hôm nay, cô cũng coi như xả được cơn giận cho nguyên chủ!
“Mẹ kiếp, đây chẳng phải là Trần Thế Mỹ thời hiện đại sao?”
Bà thím tức giận xắn tay áo, hận không thể cho tên mặt trắng kia một búa.
Ông bác hành động còn nhanh hơn, giơ gậy lên vung tới, một gậy đập trúng nhượng chân Khương Thời Yển, suýt chút nữa đánh gã ngã sấp xuống.
“Nhổ vào! Đồ vô dụng...”
“Mặt dày mày dạn bắt con gái nhà người ta nuôi mấy năm, thà nuôi con chó còn hơn! Đồ ăn cháo đá bát!”
“Đúng thế, ả bên cạnh hắn cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, có hôn ước rồi còn đi cướp đàn ông, đồ không biết xấu hổ!”
Mọi người hận đến nghiến răng nghiến lợi, người đấm kẻ đá, đánh cho Khương Thời Yển một trận tơi bời.
Kéo theo Diệp Chiêu Chiêu cũng ăn không ít đấm đá, suýt chút nữa thì hủy hoại khuôn mặt.
Mọi người đang ồn ào đòi bắt bọn họ lên công an, phán cho cái tội lưu manh.
Lúc này, không biết ai hét lên một câu: “Chạy mau, người của ban quản lý thị trường đến rồi...”
Xung quanh lập tức rơi vào cảnh hỗn loạn.
Mọi người chẳng màng đến thứ khác, luống cuống tay chân vác hàng của mình lên, co cẳng bỏ chạy.
Thẩm Giai Kỳ nhìn hai kẻ nhếch nhác kia, đây chính là hào quang cẩm lý trên người nhóm nhân vật chính sao?
Đến thời khắc sinh tử, sẽ kích hoạt cốt truyện hóa giải nguy cơ?
Thừa dịp hỗn loạn, Khương Thời Yển lồm cồm bò dậy, kéo Diệp Chiêu Chiêu chạy theo đám đông.
Vừa chạy vừa quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn Thẩm Giai Kỳ.
Thẩm Giai Kỳ hôm nay hại bọn họ mất hết mặt mũi, còn bị đánh một trận, chuyện này không thể cứ thế mà xong được!
“Ây da, cô gái, đừng nhìn nữa, chạy mau đi...”
Bà thím vác một cái bọc lớn, cứ như chạy nạn, hai chân chạy thoăn thoắt.
Thẩm Giai Kỳ cảm kích gật đầu, xách con cá lên định bỏ chạy.
Sau đó dồn hết sức lực xách bao tải lên, suýt chút nữa thì trẹo eo.
Cái bao này cứ trơ trơ ra đó...
Mắt thấy những người xung quanh đã chạy xa, ngay cả Khương Thời Yển cũng đang gắng sức dìu Diệp Chiêu Chiêu chạy, dường như không ai chú ý đến cô, Thẩm Giai Kỳ vừa định dùng không gian thì bao tải trong tay đã bị người ta nhẹ nhàng xách lên.
Hương bồ kết thoang thoảng quen thuộc xộc vào mũi, lớp vải bảo hộ lao động giặt đến bạc màu bao bọc lấy những đường nét cơ bắp cuồn cuộn.
Mắt Thẩm Giai Kỳ sáng rực lên, đôi môi hé mở: “Lục Tranh...”
Sao anh lại đến đây?
Đến từ lúc nào?
Mặt Thẩm Giai Kỳ đầy dấu chấm hỏi, đợi đến khi hoàn hồn, một bàn tay to lớn thô ráp nóng rực đã bao bọc chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, kéo cô chạy về phía trước.
Xung quanh chợ đen có rất nhiều ngõ hẻm, địa hình chằng chịt phức tạp, phía sau còn có người của ban quản lý thị trường và đội trị an đang đuổi theo, mọi người cứ như ruồi mất đầu, chạy loạn khắp nơi.
Lục Tranh lại quen đường quen nẻo, dẫn cô rẽ trái rẽ phải, cuối cùng trốn vào một khoảng sân bỏ hoang.
“Đừng động đậy!” Lục Tranh dang rộng vòng tay, cúi người đè xuống.
Bóng dáng cao lớn như bức tường đồng vách sắt, che chắn cho cô kín mít.
Thẩm Giai Kỳ nín thở, áp sát vào lồng ngực vạm vỡ của anh.
Nhịp tim đập mạnh mẽ bừng bừng của người đàn ông truyền qua lớp áo mỏng manh, chấn động khiến da đầu cô tê dại, tim đập thình thịch.
Trong không gian chật hẹp, tràn ngập tiếng tim đập dồn dập, không khí xung quanh dần nóng lên, đang lúc ngượng ngùng thì bên ngoài bức tường đột nhiên vang lên tiếng bước chân, có người thò đầu vào sân quét mắt nhìn quanh.
Thẩm Giai Kỳ nào đã trải qua sự kích thích này, toàn thân lập tức căng cứng, hai tay ôm chặt lấy eo anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
