Khương Thời Yển và Diệp Chiêu Chiêu tay xách một cái giỏ, nói nói cười cười đi tới.
Đúng là ra cửa không xem hoàng đạo, toàn gặp phải thứ xui xẻo.
Thẩm Giai Kỳ vội vàng cúi đầu, định giả vờ như không thấy, tránh mặt cặp đôi nam nữ chính sát tinh này đi, không ngờ Khương Thời Yển mắt tinh vẫn nhận ra cô.
“Thẩm Giai Kỳ?”
Khương Thời Yển đẩy gọng kính, còn tưởng mình hoa mắt.
Theo lý mà nói, trong mắt gã giờ chỉ có Diệp Chiêu Chiêu, không thể nào nhìn người phụ nữ khác.
Nhưng thật sự là Thẩm Giai Kỳ quá mức chói mắt.
Cô có vóc dáng cao ráo, làn da trắng ngần, diện một chiếc váy kẻ sọc xám đơn giản mà thanh lịch, tôn lên đường cong cơ thể cực kỳ hoàn hảo, khiến người ta muốn phớt lờ cũng khó.
Cho dù trùm khăn kín đầu, chỉ để lộ ra đôi mắt hoa đào, nhưng vẫn không thể che giấu được vẻ đẹp của cô, người quen nhìn lướt qua là nhận ra ngay.
Trước kia gã đã thấy cô đẹp rồi, không ngờ mặc váy vào, hơi trang điểm một chút, lại có thể đẹp đến mức này, đứng giữa đám đông quả thực giống như hạc giữa bầy gà.
So sánh ra, Diệp Chiêu Chiêu cũng mặc váy dài lại có vẻ nhạt nhòa hơn hẳn, còn mang chút vẻ rụt rè, hẹp hòi của con nhà tiểu gia, căn bản không tôn lên nổi chiếc váy hoa nhí này.
Mới liếc nhìn một cái, ánh mắt Khương Thời Yển đã dính chặt lên người Thẩm Giai Kỳ.
Nhìn mãi nhìn mãi, bụng dưới của gã đột nhiên căng lên, chỗ hôm qua bị cô đá trúng dường như vẫn còn âm ỉ đau...
Diệp Chiêu Chiêu nương theo ánh mắt của gã, lập tức bị kinh diễm.
Đây là... Thẩm Giai Kỳ?!
Ả lẳng lặng đánh giá một phen, không ngờ cô lại học ả mặc váy, tết tóc đuôi sam.
Học cũng chẳng ra hồn, ngược lại còn ra vẻ yêu tinh lẳng lơ.
Một chiếc váy dài màu xám cổ sơ mi, tay lửng, cứ thế bị Thẩm Giai Kỳ mặc ra một tia quyến rũ.
Đúng là hồ ly tinh trời sinh!
Câu mất cả hồn của Khương Thời Yển rồi!
Sắc mặt Diệp Chiêu Chiêu không vui, đáy mắt cuộn trào ngọn lửa giận dữ bừng bừng.
Ả ta kéo kéo ống tay áo Khương Thời Yển, kiễng chân ghé sát vào tai gã.
“Yển ca, sao cô ta lại ở đây?”
Khương Thời Yển hừ lạnh một tiếng: “Chắc chắn là biết anh muốn đến chợ đen nên cố tình tới đây chứ gì!”
Cảm nhận được sự ghen tuông của Diệp Chiêu Chiêu, gã nắm chặt tay ả, vội vàng bày tỏ thái độ: “Chiêu Chiêu, em đợi chút, anh qua đó nói rõ với cô ta, bảo cô ta đừng bám lấy anh nữa.”
Diệp Chiêu Chiêu ngoắc nhẹ ngón tay gã một cái: “Nói chuyện tử tế nhé, đừng nổi giận, đồng chí Thẩm cũng vì quá thích anh nên mới không buông bỏ được thôi.”
“Yên tâm, anh tự có chừng mực...”
Thẩm Giai Kỳ thấy hai người cứ nhìn chằm chằm mình, thì thầm to nhỏ nửa ngày, chắc chắn chẳng có ý đồ gì tốt đẹp.
Trong lòng cô đang bực bội, Khương Thời Yển lại chủ động đâm đầu vào họng súng.
“Thẩm Giai Kỳ... Tôi đã từ hôn với cô rồi, cô cố tình ở đây đợi tôi, có thú vị không?”
Cô ngẩn người, cái quái gì vậy?
Cô cố tình đợi gã á?
Thẩm Giai Kỳ tức đến bật cười, với cái IQ này của gã, làm sao làm được nam chính trong sách vậy, dựa vào cái đầu toàn bã đậu kia sao?
“Cô... cô cười cái gì?”
“Tôi nói cho cô biết, cho dù cô cười có đẹp đến mấy, ăn mặc có lộng lẫy đến đâu, tôi cũng sẽ không nhìn cô thêm một cái nào đâu.”
Không nhìn mà nãy giờ gã nhìn hết rồi đấy thôi?
Dám nhìn mà không dám nhận, thật kinh tởm...
Thẩm Giai Kỳ cũng chẳng thèm nể nang gã, hai tay chống nạnh nói: “Khương Thời Yển, anh mù à? Không thấy tôi đến chợ đen trước anh sao? Không khéo anh bám đuôi tôi đến đây ấy chứ...”
Cô giả vờ kinh ngạc che miệng: “Anh biến thái à!”
Khương Thời Yển tức đến nghiến răng: “Ai thèm bám theo cô, cả buổi sáng tôi đều ở cùng đồng chí Diệp.”
“Thế à... Vậy hai người vừa đi nhà xí ăn phân à? Sáng sớm ra mà miệng đã thối thế...”
“Biết điều thì mau cút đi, đừng làm phiền tôi buôn bán.”
Khương Thời Yển bị cô chửi cho vuốt mặt không kịp, sắc mặt nghẹn đến tím tái.
Nhìn đống gừng dại trước mặt cô, cùng với con cá to béo kia, gã cũng sửng sốt.
Lẽ nào... cô thực sự đến đây để bán đồ?
Rất nhanh, Khương Thời Yển đã lắc đầu.
“Tôi biết, tôi từ hôn với cô khiến cô rất khó chấp nhận, cô đánh cũng đánh rồi, chửi cũng chửi rồi, tôi đều không tính toán với cô, nếu cô tiếp tục bám riết không buông, tôi sẽ chỉ càng thêm chán ghét cô thôi!”
Đúng là bọ hung ngáp - đầy miệng hôi thối.
Thẩm Giai Kỳ đánh giá gã từ trên xuống dưới, giống như đang nhìn một kẻ thiểu năng: “Tôi, Thẩm Giai Kỳ, bám riết lấy anh?”
Cô cười: “Anh cũng không tự đái một bãi mà soi lại mình đi, tiền không có, nhan sắc cũng không, có cái gì đáng để tôi bám riết?”
“Cô...” Khương Thời Yển lập tức nổi gân xanh, răng sắp cắn nát đến nơi.
Thẩm Giai Kỳ hôm nay bị làm sao vậy?
Lại dám hết lần này đến lần khác nhục mạ gã, thách thức giới hạn của gã.
Bình thường, mỗi lần Thẩm Giai Kỳ gặp gã đều mang vẻ mặt mê trai.
Bất luận gã làm gì, Thẩm Giai Kỳ đều có thể khen gã lên tận mây xanh.
Hôm nay lại chẳng thèm nhìn thẳng gã lấy một cái, ngược lại còn buông lời ác độc.
Lẽ nào... là đang lạt mềm buộc chặt?
Khương Thời Yển tỏ vẻ đã đi guốc trong bụng cô, thẳng lưng vươn cổ, cao ngạo dạy dỗ cô.
“Thẩm Giai Kỳ, làm loạn cũng phải có chừng mực thôi, cô còn tiếp tục càn quấy như vậy, có tin tôi không bao giờ để ý đến cô nữa không!”
“Không để ý đến tôi á...”
Thẩm Giai Kỳ đột nhiên sửng sốt, sau đó vỗ tay đen đét khen hay.
“Thế thì tốt quá, hy vọng anh nói được làm được, sau này ngàn vạn lần đừng để ý đến tôi, thấy tôi thì đi đường vòng nhé, được không? Đừng để tôi khinh bỉ anh, đồ cặn bã...”
“Cô...”
Khương Thời Yển nắm chặt hai nắm đấm, đang định nổi giận thì Diệp Chiêu Chiêu đã bước lên vài bước, đặt tay lên mu bàn tay gã.
“Thẩm Giai Kỳ, sao cô lại nói chuyện như vậy, tôi biết cô thích Thời Yển ca, tình cảm là từ hai phía, chứ không phải là tình đơn phương...”
“Thời Yển ca chia tay hòa bình với cô, còn coi cô là bạn, cô không thể điều chỉnh lại thái độ, chung sống hòa bình với người ta được sao?”
“Hết chửi bới lại đến mắng nhiếc, cô thật sự làm mất mặt phụ nữ thời đại mới chúng ta...”
Thẩm Giai Kỳ vốn chỉ nhắm vào Khương Thời Yển, không định chửi Diệp Chiêu Chiêu, nhưng không chịu nổi có người cứ đâm đầu vào chuốc vạ vào thân.
Nghĩ đến việc Diệp Chiêu Chiêu bày mưu tính kế hãm hại anh tư của mình, cô lại cơn giận không có chỗ trút.
Vừa hay, thù mới hận cũ tính luôn một thể!
Thẩm Giai Kỳ khoanh tay trước ngực, khinh miệt liếc nhìn Diệp Chiêu Chiêu: “Tôi nói này, con gà mái ở đâu ra mà cứ cục tác loạn lên ở đây thế!”
Diệp Chiêu Chiêu xấu hổ và giận dữ tột cùng: “Cô, cô dám chửi tôi!”
“Chửi cô thì sao, cô sắp leo lên đầu lên cổ tôi ngồi rồi, tôi còn không được chửi cô à?” Lúc này khí thế của Thẩm Giai Kỳ mở bung, giọng nói cũng bất giác lớn hơn.
“Tôi ở đây chửi tên mặt trắng phụ bạc, cô ở đó vừa hát vừa múa, chỉ tay năm ngón, bán nghệ đấy à?”
“Hai kẻ tâm địa đen tối các người, khuyên tôi điều chỉnh thái độ, ai cho các người cái mặt mũi đó...”
“Nói tôi làm mất mặt phụ nữ thời đại mới... Chậc chậc, sao tôi không biết tiêu chuẩn của phụ nữ thời đại mới là làm kẻ thứ ba chen chân vào như cô, cướp vị hôn phu của người khác nhỉ... Rốt cuộc là ai không biết xấu hổ.”
Lời này vừa thốt ra, mặt Diệp Chiêu Chiêu đã xanh lè, nước mắt muốn rơi là rơi ngay được, đảo quanh trong hốc mắt.
“Cô, cô nói bậy bạ gì đó, tôi và Thời Yển ca trong sạch, cô đang tung tin đồn nhảm!”
Hừ! Đúng là một đóa hoa sen trắng thuần khiết không tì vết...
Đã Diệp Chiêu Chiêu đâm đầu vào chỗ chết, vậy hôm nay cô sẽ gậy ông đập lưng ông, diễn một màn [Lạt thủ tồi hoa].
Không phải chỉ là bạch liên hoa thôi sao?
Ai mà chẳng biết làm?
Cô cắn mạnh đầu lưỡi một cái, nước mắt ào ào tuôn rơi.
“Không có quan hệ gì? Một nam một nữ không có quan hệ gì mà lại lén lút nắm tay nhau sao?”
“Đó là giở trò lưu manh đấy...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
