3
Tôi cười tít mắt rời khỏi phòng giáo viên.
Nếu biết sớm thì tốt biết mấy?
Chờ tôi chết rồi, xem ai thay cô làm đứa ngốc đây.
Nhưng chiều hôm ấy tôi đã không thể cười nổi nữa.
Từ Kiều dẫn theo một đám nữ sinh từ đâu xông ra, ầm ầm kéo tôi từ căng tin vào sau sân thể dục nhỏ.
Sân thể dục nhỏ là sân trường cũ giờ đã hoang tàn từ lâu, xung quanh chỉ có một căn phòng chứa đồ thể dục thể thao dùng cho ngày hội thể thao, bình thường rất ít người qua lại.
Phía bên kia có tận sáu người dồn tôi vào góc tường đầy rêu xanh, ánh mắt đầy áp lực.
Nói thật, tôi đã sợ lắm rồi, hai chân run lên.
Vẻ sợ hãi của tôi lọt vào tầm mắt họ, Từ Kiều bước tới đá tôi một cái: “Bây giờ mới biết sợ à? Lam Tuệ, trưa hôm nay mày gan lắm mà?"
Tôi bị hất ngã xuống đất, đầu gối va phải đá, máu lập tức chảy ra, đau đến mức mặt tôi cũng nhăn tít lại.
Bác sĩ đã dặn tôi phải tránh bị chảy máu.
Bị bệnh bạch cầu, bất cứ chỗ va đập nào cũng có thể khiến bệnh nặng thêm.
Tôi cẩn thận ôm lấy vết thương, nhưng họ dường như không định dễ dàng tha cho tôi.
"Dám ấn con sâu lên người tao, hôm nay tao sẽ cho mày hối hận cả đời!"
Từ Kiều nói xong ra lệnh cho hai nữ sinh bên cạnh: "Chúng mày lột quần áo nó ra, quay một đoạn video, tao sẽ khiến cả đời nó không ngẩng đầu lên được."
Mấy nữ sinh xông lên xé quần áo tôi.
Cơn đau ở đầu gối khiến não tôi nhanh chóng tỉnh táo lại.
Cả đời này...
Từ Kiều cười lạnh: "Sợ gì, nó dọa chúng ta thôi, loại nhát gan như nó dám ra tay à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)