4
Ban đầu quả thật tôi cầm gạch chỉ để dọa họ.
Nhưng viên gạch nặng trĩu trong tay, đầu gối máu me đầm đìa, tôi bỗng có một cảm giác dũng cảm xả thân vì nghĩa.
Dù sao tôi cũng sắp chết, những kẻ bắt nạt tôi cũng đừng hòng sống tốt.
Bởi vậy lúc họ nhảy dựng lên chuẩn bị khống chế tôi, tôi hung hăng ném viên gạch trong tay về phía họ.
"Á!!!"
Tiếng la hét vang lên, họ hoảng loạn tránh né, nhìn tôi, mắt đầy sợ hãi.
Dọa hay thật họ vẫn phân biệt được.
Viên gạch tôi ném lúc nãy thật lòng hướng về phía họ.
Nếu không né nhanh giờ chắc đã bắn tung tóe máu rồi.
"Lam Tuệ, mày muốn giết người à?!" Từ Kiều hoàn hồn, chỉ vào tôi nửa sợ nửa giận hỏi.
Tôi đỏ bừng mắt, dựa sát vào góc tường căng cứng lưng, nhổ một ngụm nước bọt: “Đến đi, tôi sợ các người à, không phải muốn lột quần áo tôi sao? Các người dám động vào tôi một cái, tôi sẽ cho các người tung tóe máu tại chỗ!"
Khí thế của tôi trấn áp họ.
Năm người bàn với nhau: "Lam Tuệ thật sự điên rồi."
"Chị Kiều, hay thôi đi, nó quá liều mạng rồi."
Từ Kiều trừng mắt nhìn tôi, dẫn họ vội vàng rời đi.
Trước khi đi, khác với mọi lần, cô ta không buông lời độc địa nữa.
Khi họ đi rồi, sức lực trong người tôi cũng biến mất, lưng dựa vào tường ngồi trượt xuống đất.
Chân tôi như nhũn ra.
Nhưng sướng thật!
Sau chuyện này, bữa trưa không ăn được nữa.
Quay lại, lũ quậy phá trong lớp đang nháy mắt ra hiệu với tôi, dùng khẩu hình nói: "Đáp án."
"..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)