Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tìm đường sống trong chỗ chết Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

2

Họ hối hả giẫm chết con sâu, biểu cảm kinh tởm như ruồi nhặng.

Từ Kiều tức giận, túm lấy tôi: “Theo tao vào toilet."

Cô ta nghiến răng nghiến lợi giống hệt góa phụ đen khiến tôi rùng mình.

Tôi không thể đánh lại ba người, vào toilet chắc chắn sẽ bị thiệt hơn.

Đang lúc tôi nghĩ cách ứng phó, lớp trưởng môn Toán đứng ngoài cửa ra hiệu cho tôi: “Lam Tuệ, cô giáo bảo cậu mang bài tập lên phòng giáo viên."

Tôi là lớp trưởng môn văn, ôm chồng bài tập cuối tuần đã thu vào buổi sáng đi ra ngoài.

Ba nữ sinh nhìn chằm chằm bóng lưng tôi, dữ tợn nói: "Đợi đấy."

...

Trong phòng giáo viên, cô giáo văn nhìn chồng bài tập phía trước, chỉ vào mặt mắng tôi: "Bài tập lại không nộp đủ, em làm lớp trưởng kiểu gì vậy? Lần nào cũng không nộp đủ, không làm nữa thì thôi."

Việc này không phải một hai lần.

Đám học sinh kém trong lớp thấy tính tôi hiền lành, cứ tuần nào cũng trì hoãn nộp bài, mà tôi không dám hối thúc.

Chuyện này không phải cô giáo văn không biết.

Nên cô ấy không bắt tôi thu đủ bài tập, mà chỉ mắng tôi một trận rồi đuổi đi.

Trước đây tôi luôn im lặng gánh vác nỗi oan ức này.

Nhưng hôm nay tôi lại không đi, đứng nguyên tại chỗ nhìn cô ấy vài giây, trong lòng giằng xé dữ dội.

Cô giáo văn liếc tôi một cái: “Chưa đi? Hay muốn tôi mời em?"

"Cô giáo." Cuối cùng tôi cũng mở miệng, nói ra câu từ lâu đã muốn nói: “Em không muốn làm lớp trưởng nữa."

Nói xong cảm thấy nhẹ nhõm.

Mở lời cũng không khó lắm...

"Cái gì?" Cô giáo văn trợn mắt.

văn sự khởi đầu nan, nhưng câu đầu tiên đã nói ra được, phần sau cũng trơn tru hơn: "văn đề không thu đủ bài tập không phải một hai lần, cô cũng biết mà. Nhưng tại sao các môn khác nộp đủ, chỉ riêng môn văn là không? Cô không suy nghĩ về vấn đề này chắc?"

Mặt cô giáo văn cau lại: “Em có ý gì?!"

Tôi nhìn cô, cười mỉa mai: “Đương nhiên cô biết nguyên nhân, các bạn bắt nạt em vì tính hiền lành, bài tập môn văn nộp hay không nộp cũng được, cô không muốn đôi co với mấy đứa cá biệt trong lớp nên để em khó xử đứng giữa. Việc này em đã nhịn hai năm rồi."

Tôi gật đầu với cô, tiếp tục nói: "Thật ra em cũng không muốn làm lớp trưởng cho lắm, bây giờ cô có thể đổi người, dù sao không đổi thì em cũng không làm được bao lâu nữa."

Nhìn cô ngạc nhiên, tôi thầm đắc ý trong lòng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc