Cô khoác trên người bộ đồ chiến đấu màu xám ôm sát, tôn lên vóc dáng cao gầy, khiến vẻ đẹp của cô vừa sắc sảo, vừa toát ra khí thế oai phong lạnh lẽo.
Bên tai phải là một thiết bị liên lạc công nghệ cao, mỗi khi đầu ngón tay chạm khẽ, nó lập tức lóe lên những tia sáng mảnh như laser.
Cô khẽ quay đầu liếc nhìn, chân mày hơi nhíu lại khi bắt gặp Giải Vũ vẫn còn đứng sững tại chỗ.
Chỉ trong một nhịp thở.
Cô đã xuất hiện ngay trước mặt cậu.
Một tay cô dễ dàng nhấc bổng thiếu niên tàn tật, tiện tay ném cậu trở lại giữa đám đông phía sau.
Khuôn mặt mang tính xâm lược cực mạnh đột ngột áp sát, Giải Vũ thoáng ngửi thấy một mùi hương ngọt dịu như mận khô hòa cùng vỏ quýt, vừa ấm áp lại vừa nguy hiểm.
Tim cậu còn chưa kịp tăng tốc thì cô đã phủi nhẹ lớp tro bụi trên người, thân ảnh lần nữa kéo dài thành một vệt tàn ảnh.
Ầm!
Nắm đấm bọc găng da của cô va chạm trực diện với sợi xích đang quét tới của tên đồ tể, phát ra tiếng nổ chát chúa.
Đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, trong đáy mắt thoáng qua vài phần giễu cợt.
Bùm! Bùm! Bùm! Bùm!
Chưa ai kịp hoàn hồn, cô đã lao vào giao chiến với tên đồ tể đang phát cuồng.
Những cú đấm liên tiếp như bão táp, mỗi cú đều nặng nề và chí mạng, khiến người ta nghe thôi cũng thấy đau đến tận xương.
“Trời ạ, sao cô ta lại vào được đây?”
Quỷ vật từ cấp D trở lên có thể hình thành quỷ vực, người thường không có năng lực không gian tuyệt đối không thể cưỡng ép xâm nhập.
Quỷ vực chỉ biến mất khi một trong ba điều xảy ra: quỷ vật bị giết, con người sống sót theo quy tắc của nó, hoặc toàn bộ bị tiêu diệt.
Đó cũng là lý do cậu không thể liên lạc với đội trưởng, dù thế giới bên ngoài có phát hiện ra quỷ vực xuất hiện ở đây, cũng cung cấp không được bất cứ sự giúp đỡ gì.
Vậy thì, người phụ nữ này rốt cuộc đã vào bằng cách nào?
Chẳng lẽ...
Cô chính là dị năng giả không gian mà Cục Điều Tra toàn cầu vẫn luôn khao khát tìm kiếm?
Dường như nghe thấy suy nghĩ của cậu, cô gái bất chợt quay đầu.
Đôi mắt hổ phách nhạt màu ánh lên ý cười đầy trêu chọc, khiến đầu óc cậu ta trong nháy mắt trống rỗng.
Trước đây, A Kim luôn cho rằng Giang Tễ là người đẹp nhất cậu từng gặp, đôi mắt như mèo, nốt ruồi quyến rũ, khí chất lạnh lùng tinh tế.
Nhưng người trước mặt.
Lại mang một vẻ đẹp hoàn toàn khác.
Hoang dã, nguy hiểm, tràn đầy sức mạnh.
Ẩn dưới bộ giáp chiến đấu mang hơi thở tương lai ấy, khí chất của cô khiến người ta không kìm được mà nảy sinh một ý nghĩ điên cuồng.
Muốn quỳ xuống, ngước nhìn và thốt lên:
“Chị ơi, giết em đi!”
Không đúng! Hãy thanh tỉnh một chút!
A Kim đấm mạnh vào đầu mình, như muốn đánh văng những ý nghĩ điên rồ vừa lóe lên.
Chết tiệt, đúng là ngự tỷ khống!
Bây giờ không phải lúc để mày phát điên!
Cậu nghiến răng, ép bản thân tập trung trở lại, ánh mắt nhanh chóng dừng lại trên cánh tay trần của cô gái.
Những hình xăm phủ kín ấy, tuyệt đối không hề đơn giản.
A Kim từng nghe qua không ít điều cấm kỵ liên quan đến hình xăm.
Nào là “Xăm rồng không quá vai, xăm hổ không xuống núi; Quan Âm nhắm mắt thì không cứu thế, Quan Vũ mở mắt tất sẽ giết người.”
Những thứ đó, trước kia cậu chỉ coi như chuyện mê tín để dọa người.
Nhưng từ sau khi quỷ dị buông xuống, thì không ai còn dám xem nhẹ nữa.
Cậu nhớ đến một lời đồn từng lan truyền.
Có đôi tình nhân yêu nhau say đắm, xăm tên nhau lên da, thề sống chết không rời.
Sau này chia tay.
Một người chết trong tai nạn xe hơi.
Đến ngày thứ bảy.
Người còn lại như bị trúng tà, bước đúng đến nơi tai nạn năm xưa... rồi bị một chiếc xe tải đâm chết.
Không sai lệch dù chỉ một chút.
A Kim chưa bao giờ là người gan dạ.
Kể từ khi thế giới quái đàm giáng xuống, mỗi lần nhìn thấy cánh tay của gã đầu trọc phủ đầy những hình xăm màu hồng quái dị giống như máy sấy tóc kia, cũng đủ khiến cậu rợn sống lưng.
Mà cô gái tóc vàng...
Trên cánh tay là một hình xăm Phật hai mặt, hoa văn phủ kín toàn bộ cánh tay.
Một bên là ánh mắt từ bi, hiền hòa như đang cúi xuống cứu độ chúng sinh.
Bên còn lại nở nụ cười vặn vẹo, tà dị đến mức khiến người ta sởn gai ốc.
Cô trực tiếp tay không đối chiến với tên đồ tể.
Mỗi một cú va chạm đều khiến chiếc đèn chùm trên trần rung lên bần bật, máu thịt văng tung tóe.
Quỷ máu bắn lên cánh tay cô, nhuộm đỏ cả hình xăm.
Và rồi biểu cảm của Phật hai mặt bắt đầu thay đổi...
Ánh mắt từ bi dần trở nên lạnh lẽo, như đang rút lui khỏi thế gian.
Còn bên gương mặt mang nụ cười ác độc, hai dòng máu chậm rãi rỉ ra từ khóe mắt.
Cô gái tóc vàng di chuyển nhanh nhẹn như liệp báo, người xem chỉ có thể thấy tàn ảnh của cô.
Mỗi lần lướt qua lại có vài mảng nội tạng mềm nhũn bị xé toạc khỏi cơ thể tên đồ tể.
Khối thịt khổng lồ nhanh chóng teo tóp lại trông thấy.
Hai sợi xích sắt dày cộp của hắn vẫn liên tục quét loạn, đập xuống mặt đất ầm ầm, mà không lần nào chạm được vào người cô.
“Khốn kiếp! Rốt cuộc mày là cái thứ gì?”
Giọng gã đồ tể gầm lên, điên loạn và phẫn nộ:
“Hơi thở của mày ô uế vẩn đục! Mày là người hay là quỷ?”
Xì!
Cánh tay xăm hình Phật hai mặt của cô đâm thẳng vào thân xác đồ tể.
Chính xác xuyên trúng trái tim thật sự đang ẩn sâu bên trong lớp thịt hỗn loạn.
Cổ tay xoay nhẹ.
Như thể khoét mở một cái giếng sâu trong cơ thể nó.
Máu tươi lập tức phun trào, không thể kiểm soát, ào ạt như suối vỡ bờ.
Cô bật người lên tránh né.
Nhưng tia máu vẫn bắn tung tóe lên người cô, nhuộm đỏ từng mảng da, tựa như cánh hoa mận nở rộ giữa nền tuyết trắng.
Đẹp đến đẫm máu tàn khốc.
Không chút do dự.
“Aaaaa!!!”
Tên đồ tể phát ra tiếng gào thảm thiết đau đớn.
“Mày... mày nuôi quỷ trong người? Đồ điên!”
Những khuôn mặt quỷ vặn vẹo ấy, giống như thịt bị lột khỏi da, lại như những xúc tu sống đang ngọ nguậy, ghê tởm đến cực điểm.
Từng xúc tu thịt quấn chặt lấy khối thân thể đồ sộ kia.
Mặc cho đồ tể có giãy giụa, gầm thét, hay điên cuồng vùng vẫy thế nào.
Cũng không thể thoát khỏi hàm răng đang xé toạc của khuôn mặt quỷ.
Mỗi một miếng thịt bị cắn rời đều kéo theo một sợi máu đỏ tươi, uốn lượn quay ngược trở lại, chui vào cơ thể cô gái.
Như một con thú đang ăn sống con mồi.
Âm thanh nhai nuốt vang lên rõ ràng ướt át, khiến người ta rợn tóc gáy.
Khối thịt khổng lồ của tên đồ tể co rút từng chút một, bị gặm nhấm không ngừng.
Cho đến khi chỉ còn lại một đống thịt vụn nhầy nhụa.
A Kim đứng chết lặng.
Cậu chú ý đến, khi hai khuôn mặt quỷ kia tách ra, phần con người trong ánh mắt cô gái dần mờ đi.
Thay vào đó là ẩn hiện nỗi đau đớn, giẫy giụa, và tuyệt vọng.
Trong lúc giằng co
Thiết bị liên lạc bên tai cô khẽ phát ra âm thanh.
Dường như có người đang nói gì đó.
Cô nghiêng đầu, lắng nghe.
Khóe môi khẽ cong lên.
Khi cô ngẩng đầu lên lần nữa.
Đôi mắt đã trở lại bình thường.
“Bọn mày đã dùng quỷ để đối phó với con người.”
Giọng cô khàn khàn, trầm thấp:
“Vậy tại sao không thể dùng quỷ, để đối phó với quỷ?”
Tên đồ tể thoi thóp, giọng vỡ vụn trong tuyệt vọng:
“Sinh vật cao chiều... không phải thứ mà loài người thấp kém có thể điều khiển...”
“Mày sẽ... mày sẽ chết rất thê thảm... mày...”
Khối thịt vẫn còn co giật, lải nhải những lời nguyền rủa đứt quãng.
Bỗng bị đôi ủng Martin đen lạnh lẽo giẫm xuống.
Rắc!
Tất cả bị nghiền nát thành một mớ thịt nhão.
Những âm thanh nguyền rủa cũng im bặt.
Đại boss của trò chơi sinh tồn này... đã chết?
Những người may mắn sống sót đứng từ xa chứng kiến, không ai dám tin vào mắt mình.
Mọi người đều chấn động trước trận chiến nhanh chóng và tàn bạo này.
Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lẽo, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, vang vọng từ bầu trời:
【Thông báo toàn cầu: Quỷ vật cấp C [Đồ Tể Lúc Nửa Đêm] đã bị [Đại Hành Giả – Quý Thanh] tiêu diệt】
【Bảng xếp hạng toàn cầu đã được cập nhật. [Đồ Tể Lúc Nửa Đêm] sẽ không còn xuất hiện tại khu vực Trung Quốc】
【Tuy nhiên, đại đào sát sẽ không biến mất】
【Nỗi sợ hãi vẫn đang âm thầm ấp ủ】
【Tiếp theo... nó sẽ xuất hiện ở đâu đây?】
Âm thanh dần tan biến, nhưng dư âm lạnh lẽo vẫn lơ lửng trong không khí.
A Kim khẽ nuốt nước bọt.
Chỉ khi tiêu diệt quỷ vật từ cấp D trở lên thì mới có thông báo toàn cầu.
Cậu siết chặt tay, âm thầm ghi nhớ cái tên ấy.
Quý Thanh... phải không?
Trong khi đó, Quý Thanh dường như hoàn toàn không để tâm đến việc tên mình vừa được xướng lên trước toàn thế giới.
Cô quay người, bước thẳng về phía Giải Vũ.
Những hình xăm trên cánh tay đã trở lại trạng thái tĩnh lặng, như thể chưa từng sống dậy.
Chỉ có hai khuôn mặt Phật biểu cảm lại giống như vừa được... ăn no nê.
Cô giơ tay lên.
Bốp!
Một cái búng trán không hề nhẹ giáng xuống.
Giải Vũ giật mình, đầu óc như bị đánh vỡ một lớp sương mù, suy nghĩ hỗn loạn u ám trong đầu cậu, đột nhiên trở nên trong trẻo hơn.
“Nhóc.”
Giọng Quý Thanh khàn nhẹ, mang theo chút lười biếng sau trận chiến:
“Thu lại mấy suy nghĩ ngu ngốc của cậu đi.”
“Cái giá phải trả...”
“... không phải thứ mà cậu chịu nổi đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)