Trong cơn mơ màng, Giang Tễ chợt nghe thấy một tiếng “tí tách”.
Ngay sau đó, hàng ngàn khung hình như camera giám sát đột ngột hiện ra trước mắt cô, chồng chéo đan xen như một biển dữ liệu khổng lồ.
Trong mỗi khung hình là những người có nhiều màu da khác nhau.
Cô gái mặt non choẹt đang nằm dài trên giường.
Chàng trai trẻ sa sút tinh thần, mặc áo ba lỗ, ngồi trước màn hình tối om.
Người đàn ông trung niên vừa uống bia vừa thở dài.
Nhân viên văn phòng mệt mỏi vừa tan ca...
Tất cả, vào cùng một khoảnh khắc đều đồng thời mở ứng dụng truyện tranh.
Và cùng nhấp vào chương mới nhất.
“Ting!”
Con trỏ trong Hệ thống thương thành khẽ rung lên, phát ra một tia sáng nhỏ.
Giang Tễ nhìn thấy chương truyện tranh mới nhất vừa được cập nhật.
Trang truyện lướt qua trước mắt cô.
Từng khung, từng cảnh, và rồi cô sững lại.
Gần một nửa nội dung... đều là cô.
Hình ảnh nhân vật mới.
Một cô gái xinh đẹp, bí ẩn.
Được họa sĩ khắc họa sống động đến mức gần như bước ra khỏi trang giấy.
Với màn xuất hiện đẫm máu trong biệt thự.
Cảnh trong phòng thẩm vấn được các nhân vật chính phân tích qua camera giám sát.
Thậm chí còn có cả góc nhìn từ trong bóng tối của nam chính, lặng lẽ quan sát cô.
Cùng lúc đó, độ nổi tiếng của cô cũng bắt đầu điên cuồng tăng vọt.
32
193
374
3933
10293
Con số nhảy loạn, gần như không kịp nhìn rõ.
Cô trơ mắt nhìn độ nổi tiếng của mình leo lên đến 18392.
Tốc độ mới dần chậm lại.
Tim Giang Tễ đập mạnh.
Niềm vui bùng lên trong lồng ngực.
Cô lập tức gọi hệ thống:
“Ta muốn đổi...”
Ầm!
Một tiếng va chạm chát chúa vang lên.
Thế giới trước mắt chao đảo.
Chàng trai tóc vàng đang cắm đầu chạy, hoàn toàn không để ý, đã vác cô đập thẳng vào góc bàn!
“Ôi! Xin lỗi, xin lỗi!!!”
A Kim hoảng hốt đến mức nói năng lộn xộn.
Cậu cũng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Rõ ràng cậu đã nhìn thấy chướng ngại vật.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, đầu óc lại trống rỗng, tay chân không kịp phản ứng.
Cậu liên tục xin lỗi rối rít, nhưng không nhận được bất kỳ câu trả lời nào.
Một cảm giác bất an dâng lên.
A Kim chậm rãi quay đầu lại.
Người mà cậu đang cố bảo vệ đã bị chính cậu đập cho ngất xỉu.
“Xong rồi... xong thật rồi...”
A Kim tuyệt vọng lẩm bẩm.
“Đường dây nóng của thị trưởng...”
“Lần này chắc chắn bị gọi tên rồi...”
Cậu đứng chết lặng tại chỗ, não như ngừng hoạt động.
Không hiểu nổi, tại sao bản thân lại mắc sai lầm ngu ngốc như vậy.
Rõ ràng có thể tránh được, rõ ràng chỉ cần chậm lại một nhịp.
Nhưng tay lại không theo kịp não.
“...”
Trong ý thức đang mơ hồ dần tắt, Giang Tễ thở hổn hển.
Một chuỗi ký tự lộn xộn, đầy bực bội bật ra trong đầu.
Tôi @^%$&%$^... Chờ bị khiếu nại đi!
Như thể đang ngẫu hứng rap một đoạn chửi thề.
“Mở thương thành.”
“Lọc giúp ta ngoại hình với ba điều kiện: nữ, tóc vàng, khí chất ngự tỷ.”
Bây giờ cô không có thời gian tỉ mỉ tùy chỉnh nhân vật của mình.
Dùng mẫu có sẵn, nhanh, gọn, ít sai sót nhất.
Tiếng dòng điện vận hành của hệ thống vang lên, lách tách trong không gian trống rỗng.
Rất nhanh, nó đã chọn ra được, một loạt ngoại hình phù hợp hiện ra trước mắt.
Giang Tễ không do dự, chọn ngay một mẫu trong đó.
Bỏ ra 5000 điểm danh vọng để mua, rồi lại thêm 5000 điểm danh vọng để hỏa tốc sáng tạo ra một tài khoản mới toanh.
Ngay sau đó, cô khoác lên ngoại hình vừa chọn.
Tiếp theo, cô mở bản đồ thế giới.
Tìm thấy nhà ăn số 4, và đặt tài khoản vào đó.
...
Một góc khác trong nhà ăn.
Bóng ma tử vong đã hoàn toàn bao trùm.
Trong hoàn cảnh ấy, nhân tính đáng lẽ là điểm tựa cuối cùng, lại trở thành biến số khó lường nhất.
Giữa dòng người hoảng loạn, một nam sinh gầy yếu bị xô mạnh ra ngoài.
Không kịp phòng bị, cậu ta ngã đập xuống đất.
Chiếc chân giả bên phải bị một người khác đá văng, lăn lóc xuống cầu thang.
Người vừa đẩy cậu, lại chính là bạn cùng phòng thân nhất của cậu.
Trong khoảnh khắc sinh tử, gã lộ ra bộ mặt xấu xí nhất của mình.
“Giải Vũ! Dù sao mày cũng chỉ là đồ bỏ đi!”
“Ở lại câu giờ cho tụi tao chạy đi!”
Một tên bạn cùng phòng khác lập tức hùa theo, giọng lạnh lẽo đến tàn nhẫn:
“Cha mẹ mày cũng chết rồi, sống làm gì nữa?”
“Chết sớm đi đoàn tụ cho xong, kiếp sau nhớ khôn hơn nhé!”
Hai người không ngoảnh đầu lại chạy thẳng, bỏ mặc Giải Vũ nằm lại phía sau.
Cả thế giới như sụp xuống.
Những lời nói độc ác ích kỷ kia, dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong mắt cậu.
Chỉ còn lại cơn giận dữ tột độ.
Cùng lúc đó, đồ tể đã kéo xích bước lên tầng hai.
Thân thể nó là một khối thịt khổng lồ cao hơn hai mét, được chắp vá từ vô số tay chân người.
Từng mảng thịt ghép nối lộn xộn, giòi bọ lúc nhúc, chui ra chui vào không ngừng.
Trên sợi xích rỉ sét, treo lủng lẳng vô số cái đầu trương phình.
Mỗi khi nó di chuyển, những cái đầu đập xuống sàn "thịch thịch", tạo ra âm thanh nặng nề như bóng cao su rơi xuống đất.
Nếu nhìn kỹ, có thể nhận ra đó là mấy người quen thuộc.
Các bác trai bác gái bán đồ ăn sáng ở tầng một, và cô thu ngân cửa hàng tiện lợi trong nhà ăn.
Tất cả đều đã trở thành một phần của nó.
Đồ tể dừng lại.
Ánh mắt đỏ ngầu khóa chặt vào Giải Vũ đang nằm bất lực trên đất.
Khóe miệng nứt ra, kéo thành một nụ cười tham lam phấn khích.
“Con heo con... đầu tiên...”
Trong cơn thịnh nộ dâng trào đến cực điểm.
Giải Vũ cảm thấy như từng lớp bóng tối đang cuộn trào, nuốt chửng trái tim mình.
Đôi mắt đen thẳm ấy dần dần chìm xuống, trở nên u ám đến đáng sợ.
Đây... là người bạn cùng phòng mà cậu đã đánh đổi một chân để cứu sống.
Kết quả, lại là như vậy.
Ngay khoảnh khắc này, ký ức như cơn ác mộng ám ảnh mình ập đến.
Cậu nhớ cha mình đã dốc cạn sức lực, cứu một người sắp chết đuối.
Đổi lại, chỉ là những lời chỉ trích cay nghiệt từ người nhà nạn nhân:
“Xen vào việc người khác làm gì?”
“Đáng chết!”
“Ai bảo ông cứu?”
Cậu lại nhớ người mẹ luôn bận rộn, quay cuồng vì công việc, gần như không có thời gian cho gia đình.
Cuối cùng, bà lại bị người nhà bệnh nhân đâm nhiều nhát ngay trong bệnh viện.
Một thế giới như vậy... còn đáng để tồn tại sao?
Bàn tay khổng lồ đỏ như máu của tên đồ tể giáng xuống.
Gió rít gào.
Trong khoảnh khắc sinh tử, khóe miệng tái nhợt không còn chút máu của Giải Vũ chậm rãi kéo lên.
Nở một nụ cười âm u đến cực điểm.
Chẳng phải chỉ là ô nhiễm thôi sao?
Thế giới thối nát này vốn dĩ cũng không cần tồn tại nữa!
Ầm!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên.
Thân hình đồ sộ của tên đồ tể bị đánh bật lùi lại mấy bước.
Mặt đất rung chuyển.
Giải Vũ sững người.
Cậu vẫn nằm sấp trên đất, ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Trước mắt cậu là một đôi bốt Martin đen tuyền, đính đinh tán lạnh lẽo.
Ánh nhìn dần dần dâng lên qua cổ chân thon gọn, sắc nét.
Đôi chân dài thẳng tắp, đường nét cân đối, săn chắc.
Vòng eo thon gọn siết chặt đường cong.
Phía trên là vòng một đầy đặn, căng tràn sức sống.
Cuối cùng là mái tóc vàng óng như ánh kim rũ xuống.
Gương mặt trắng như tuyết.
Đôi môi đỏ mọng, nổi bật đến chói mắt.
Cô gái xuất hiện như từ hư không.
Cánh tay xăm những hoa văn hình thù quỷ dị giơ lên phía trước, chắn trước mặt cậu.
Vững chắc ngăn trở đòn tấn công của tên đồ tể!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

