Diêu Thư Tâm không nói hai lời, nhanh nhẹn dùng cành cây khô nhóm lửa, rồi nhét luôn tấm ván đã cháy dở, trên đó còn nguệch ngoạc mấy chữ, xuống đáy bếp...
Diêu Thư Lực...
"Chị hai! Chị đốt mất bài vị em cực khổ làm rồi!" Diêu Thư Lực tức đến giậm chân.
"Bài vị gì?" Lúc này Diêu Thư Lạp mới lên tiếng.
"Bài vị của người chết!" Diêu Thư Lực giậm chân đáp.
"Hả?" Diêu Thư Lạp nhất thời chưa kịp hiểu.
Cậu bé chạy tới giải thích: "Chị cả, hôm qua chị nói cứ coi ba mấy anh chị chết rồi sao? Người chết thì phải có bài vị mà. Thế là anh ấy làm bài vị cho ba chị.”
“Sau đó... chị hai vội nấu cơm nên đem bài vị của ba chị đốt luôn rồi.”
“Nói đơn giản là... chị hai thiêu luôn ba của mấy anh chị."
Cậu bé nói rất lưu loát, suy nghĩ cực kỳ mạch lạc.
Diêu Thư Lạp nghe xong thì há hốc miệng...
Diêu Thư Tâm đang nhóm lửa trong bếp thì sững người.
Cô cúi đầu nhìn tấm ván đã bén lửa, trong lòng bắt đầu nghĩ có nên lấy ra không...
"Được rồi, đốt thì đốt thôi! Có phải thứ gì khó làm đâu, lát nữa kiếm tấm ván khác làm lại là được!" Diêu Thư Lạp vội xua tay.
Trước đây vẫn là Diêu Thư Lạp nấu, nhưng Diêu Thư Lạp của hiện tại không muốn làm, dù trong ký ức cô vẫn biết nấu.
Diêu Thư Tâm đổ nước vào nồi lớn đun, rồi đi tới chỗ tủ bát xem túi gạo.
Để chuẩn bị cho đám cưới, Diêu Quốc Hoa và Tống Ngọc Linh đã mua không ít đồ.
Ngoài những thứ bị Diêu Thư Lạp ném ra ngoài hôm qua, trong bếp còn có gạo, bột mì, dầu, muối, nước tương, giấm...
Nhìn số đồ này… Rõ ràng hai người định coi nơi đây là nhà, định sống lâu dài.
"Chị, có ba mươi cân bột mì trắng với hai mươi cân gạo." Diêu Thư Tâm chạy tới báo cáo.
Nghe vậy, Diêu Thư Lạp khoát tay: "Thế thì tốt, em cứ liệu mà nấu."
Diêu Thư Tâm "vâng" một tiếng rồi hơi do dự.
"Chị, lỡ... họ quay lại lấy thì sao?" Cô bé nhỏ giọng hỏi.
Diêu Thư Lạp hừ lạnh.
"Chúng ta có mời họ đem gạo với bột đến nhà mình đâu? Cứ yên tâm ăn đi. Họ tìm tới thì chị có cách."
Diêu Thư Tâm yên tâm hẳn, xoay người đi vo gạo.
Buổi sáng chỉ nấu cháo.
Hôm qua vẫn còn rất nhiều thịt và thức ăn, để dành ăn trưa. Sáng ăn đơn giản một chút, giữ bụng để trưa ăn ngon.
Còn Diêu Thư Lực dẫn cậu bé nhặt được ra ngoài đi dạo một vòng.
Cậu định tìm một tấm ván khác để làm lại bài vị mà bị Diêu Thư Lạp ngăn lại.
"Tạm thời đừng làm. Bây giờ mà làm, lỡ người khác nhìn thấy thì có vài việc chị sẽ khó xử. Đợi chị giải quyết xong mọi chuyện rồi, lúc đó em làm cũng chưa muộn."
Hiện giờ Diêu Thư Lực rất nghe lời.
Trong tiềm thức, cậu biết rằng nghe lời chị gái là đúng nhất.
Thấy bữa sáng còn chưa xong, cậu dẫn cậu bé nhặt được ra ngoài đi một vòng.
Không ngờ chuyến đi ấy lại giúp hai đứa nghe được không ít tin tức.
"Chị, tối qua hai người đó sang nhà bà nội, rồi bị bác dâu mắng té tát đuổi ra." Diêu Thư Lực hớn hở kể.
"Ừ! Em còn nghe nói nhà bác dâu còn thả chó nữa!" Cậu bé lập tức bổ sung.
"Bà nội chống nạnh đứng mắng luôn." Diêu Thư Lực nói tiếp.
"Mắng dữ lắm! Lôi chửi đến tận tổ tông tám đời luôn." Cậu bé không chịu kém canh.
Nghe xong, Diêu Thư Lạp bật cười.
Lúc trước, khi Diêu Quốc Hoa muốn cưới Tống Ngọc Linh, người phản đối đầu tiên chính là bà cụ Diêu.
Tại sao?
Bởi vì Tống Ngọc Linh mang theo một đứa con trai.
Bà cụ Diêu luôn tin rằng nuôi một thằng con trai của người khác chỉ có nước tốn cơm tốn của. Diêu Quốc Hoa lấy Tống Ngọc Linh thì chẳng khác nào đi nuôi con cho người ta.
Nhà họ Diêu còn nuôi con mình chẳng đủ ăn, lấy đâu ra tiền nhàn rỗi với lương thực dư dả để nuôi con người khác?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


