Sự thật chứng minh suy đoán của bà cụ Diêu là đúng.
Từ sau khi cặp kè với Tống Ngọc Linh, ngay cả năm đồng mỗi tháng đưa cho bà cụ Diêu, Diêu Quốc Hoa không còn đưa nữa.
Vì chuyện này mà bà cụ Diêu từng tìm thẳng đến nhà máy.
Đó cũng là lý do đám cưới lần hai của Diêu Quốc Hoa, bên nhà cũ họ Diêu không một ai đến dự.
Diêu Thư Lạp suy nghĩ một chút.
Bà nội...
"Thư Tâm, lát nữa ăn sáng xong, em lấy một chậu nhỏ đựng ít thịt và thức ăn còn lại hôm qua, mình mang sang cho bà nội."
Diêu Thư Tâm gật đầu đồng ý.
Thức ăn của bốn bàn tiệc tối qua còn rất nhiều, khách còn chưa kịp ăn bao nhiêu đã bị đuổi về hết.
Chỉ dựa vào mấy chị em họ thì chắc chắn ăn không hết.
Tuy trời lạnh nhưng có vài món không để được lâu. Bây giờ cũng chẳng có tủ lạnh, lỡ để hỏng mà không biết, ăn vào đau bụng thì không đáng.
...
Bữa sáng nhanh chóng được dọn lên bàn.
Một nồi cháo trắng thơm phức, một đĩa lạc rang còn thừa từ tiệc cưới tối qua và một đĩa trứng vịt muối.
Ngoài ra, Diêu Thư Tâm còn làm thêm một chậu bánh rán.
Ba mươi cân bột mì, cô bé đã lén múc riêng mười cân cất sang một chỗ khác, gạo cũng cất riêng năm cân.
Chẳng mấy chốc cả bốn đã ngồi xuống.
Tối qua ăn quá nhiều đồ dầu mỡ, giờ được húp bát cháo thanh đạm, dạ dày Diêu Thư Lạp dễ chịu hơn hẳn.
Gắp cho em trai, em gái mỗi người một chiếc bánh rán và một miếng trứng vịt muối xong, Diêu Thư Lạp mới quay sang nhìn cậu bé ngồi cạnh mình.
Lát nữa phải hỏi xem cậu bé từ đâu tới, rồi đưa đến đồn công an.
Đến đồn công an nhất định phải kể rõ lúc gặp cậu bé đáng thương thế nào, tình huống lúc đó nguy hiểm ra sao, vì sợ thằng bé gặp chuyện nên cô mới đưa về nhà.
Quan trọng hơn nữa là phải tranh thủ bồi đắp tình cảm với cậu bé, như vậy khi người nhà tìm được con, chắc chắn sẽ rất biết ơn cô.
Rồi… họ tiện tay cho cô tám trăm hay một nghìn tệ...
Thôi bỏ đi.
Đây là thập niên 80, đừng mơ người ta viết cho mình một tấm séc.
Chỉ cần biếu một trăm hay tám chục tệ là tốt lắm rồi!
Nghĩ vậy, ánh mắt Diêu Thư Lạp nhìn cậu bé trở nên vô cùng dịu dàng.
"Nào, ăn trứng vịt đi. Cháo còn nóng, từ từ hãy ăn." Diêu Thư Lạp gắp cho cậu bé một miếng trứng vịt muối rồi thêm một chiếc bánh rán.
Cậu bé cười tươi, lại nhích sát về phía cô thêm một chút.
"Chị cũng ăn đi! Hôm qua chị mới là người mệt nhất! Chị tốt quá!" Cậu bé vội vàng gắp cho Diêu Thư Lạp một miếng trứng vịt muối.
"Đó là chị bọn anh!" Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực đồng thời liếc cậu bé.
"Đúng đúng đúng! Là chị của mọi người. Chị hai với anh cũng tốt lắm!" Cậu bé lấy lòng, gắp trứng vịt muối cho cả Diêu Thư Tâm lẫn Diêu Thư Lực.
Trong đầu ba chị em cùng hiện lên một ý nghĩ, cậu bé này cư xử quá đỗi tự nhiên.
Đã coi đây là nhà mình luôn rồi.
Diêu Thư Lạp nhìn cậu bé thêm vài lần.
Một đứa trẻ như thế này không phải gia đình bình thường có thể nuôi dạy được.
Chắc hẳn xuất thân từ một gia đình toàn những người tinh anh...
...
Ăn sáng xong, Diêu Thư Lạp cùng các em thu dọn bàn ghế.
"Trước tiên mang ít thịt sang nhà bà nội. Xong rồi về mình sẽ đem chỗ xương và mấy món khó ăn còn lại sang cho Chậu nhà bà Chu."
"Chậu" là tên con chó nhà bà Chu hàng xóm.
Ba tháng tuổi, nó từng ăn hết đầy một chậu thức ăn thừa nên từ đó mọi người gọi luôn là Chậu.
Thế là bốn chị em khóa cửa cẩn thận rồi mang một chậu thịt và thức ăn sang nhà bà nội cách đó không xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)