Thu dọn xong mọi thứ, Diêu Thư Lạp lấy hết chăn đệm cũ khóa trong rương ra.
Cô cùng Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực bắt đầu trải giường.
"Cho ở tạm trước đi! Muộn thế này chẳng biết tìm người nhà ở đâu. Mai rảnh thì hỏi kỹ lại. Em ấy không nhớ nhà ở đâu thì đưa đến đồn công an." Diêu Thư Lạp khẽ nói.
Việc cô nhặt được cậu bé này chỉ là ngoài ý muốn.
Lúc ấy cô thấy thằng bé vừa đi vừa sụt sùi khóc vì không tìm được đường về nhà.
Nhìn quần áo mặc trên người rất đẹp, đôi giày da dưới chân càng không giống loại giày vải, giày bông tự may mà Diêu Thư Lực đang đi...
Thế là Diêu Thư Lạp nhặt luôn cậu bé về, còn giao cho cậu công việc ôm khung ảnh thuộc về Diêu Thư Lực.
Đương nhiên, Diêu Thư Lực đưa luôn nửa chiếc bánh ngô mình giấu sẵn cho cậu bé.
Không ngờ cậu bé chẳng hề sợ người lạ, vui vẻ ôm khung ảnh đi theo luôn.
Dọn xong hai chiếc giường, hai cậu bé ngủ chung một giường, còn Diêu Thư Tâm ngủ cùng Diêu Thư Lạp ở phòng bên.
Cổng sân đã được cài then cẩn thận, còn chống thêm hai thanh gỗ phía sau.
Cửa ra vào và cửa sổ phòng của họ đều đã đóng kín.
Diêu Thư Tâm trải giường ngay ngắn, đặt gối xong xuôi rồi dè dặt nhìn Diêu Thư Lạp.
"Chị, ngủ trước đi! Hôm nay mình vất vả cả ngày rồi. Mai chắc chắn còn rất nhiều việc phải làm nữa!" Diêu Thư Tâm nhỏ giọng khuyên.
Diêu Thư Lạp khẽ "ừ" một tiếng.
Đúng vậy, ngày mai còn rất nhiều việc đang chờ.
Hôm nay đi bộ một quãng đường dài, còn làm ầm ĩ một trận như vậy, chắc chắn ai cũng đẫ mệt.
"Dưỡng sức! Mai chiến tiếp!" Nói xong, Diêu Thư Lạp ngả đầu xuống gối ngủ luôn.
Diêu Thư Tâm nép sát vào chị gái.
Cô bé cảm thấy chị mình đã khác trước. Chị trước đây chỉ biết khuyên nhủ hai chị em, không cho gây chuyện.
Nhưng chị của hôm nay… lại đứng chắn trước mặt họ, làm những điều mà bọn họ vẫn luôn muốn làm mà không dám làm.
Mẹ nói không sai.
Chị gái mới là chỗ dựa của bọn họ...
Hai chị em bên này nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, còn bên kia, Diêu Thư Lực và cậu bé nhặt được vẫn chưa ngủ.
Cậu bé phấn khích quá không ngủ được.
"Anh, hôm nay ba anh nói không nhận mấy anh em nữa kìa!" Cậu bé ghé sát tai Diêu Thư Lực thì thầm.
"Ừ, không nhận thì thôi! Bọn anh chẳng thèm nhận ông ta nữa. Trên đường về, chị anh đã nói rồi, cứ coi như ông ta chết rồi!" Diêu Thư Lực nhỏ giọng đáp.
Cậu bé gật đầu: "Đúng! Anh, cứ coi như ông ta chết rồi đi! À mà… anh ơi, đã coi như chết rồi thì có phải làm bài vị cho ông ta không?" Cậu bé hỏi.
"Bài vị? Bài vị gì?" Diêu Thư Lực tò mò.
"Là cái bằng gỗ cỡ này này, trên đó viết tên, kiểu như Linh vị của ai đó ấy! Nhà em có từ đường, ai mất rồi thì trong từ đường sẽ có một tấm bài vị. Giờ mấy anh coi ba mình chết rồi, vậy có phải cũng nên làm một cái đặt trong nhà không?" Cậu bé vừa nói vừa khoa tay.
Diêu Thư Lực nghĩ ngợi một lúc rồi thấy khá có lý.
Đúng thế.
Đã coi như ông ta chết rồi thì làm cho ông ta một cái bài vị là được.
Như vậy cũng thể hiện thái độ của ba chị em họ. Sau này ai đến nhà hỏi ba đâu… chỉ cần chỉ vào bài vị là xong.
"Được! Sáng mai dậy sớm làm một cái.
Trong bếp hình như có gỗ..."
"Ừ! Anh, em làm cùng anh. Em biết cái đó phải to cỡ nào..." Cậu bé càng nói càng hưng phấn.
Cậu bé ngủ rất ngon.
Dựa đầu vào vai Diêu Thư Lực, đắp chăn dày, ngủ đến đỏ bừng cả khuôn mặt.
Diêu Thư Lực vẫn chưa ngủ. Cậu đang nghĩ đúng là nên làm một cái bài vị. Sáng mai phải dậy sớm làm ngay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


