"Cảnh Ngô, Tiểu Thiên Thiên mất tích rồi! Người giúp việc trong nhà nói buổi tối cậu bé giận dỗi không chịu ăn cơm, tự nhốt mình trong phòng.”
“Đến tối vào kiểm tra thì… cửa sổ mở toang, thằng bé đã trèo cửa sổ bỏ đi.”
“Đến giờ vẫn chưa tìm thấy!" Người đàn ông đi xe đạp vừa thở hổn hển vừa nói.
Sắc mặt Lôi Cảnh Ngô trầm xuống.
Anh chẳng buồn nghe tiếp nữa, quay người bỏ đi...
...
Sau khi Diêu Quốc Hoa và Tống Ngọc Linh thu dọn đồ đạc rồi rời đi trước ánh mắt của mọi người, đám đông trong sân dần dần giải tán.
Đuổi nốt người cuối cùng đến xem náo nhiệt ra khỏi sân, Diêu Thư Lạp vừa định thở phào thì quay đầu thấy em trai, em gái cùng cậu bé nhặt được ngồi trước bàn ăn, bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Diêu Thư Lạp còn chưa kịp nói gì thì Diêu Thư Tâm đã xé một chiếc đùi gà hun khói đưa tới trước mặt cô.
"Chị, ăn đùi gà đi!"
Diêu Thư Lực vội gắp một miếng tai heo đưa đến bên miệng chị.
"Chị, ăn tai heo!"
Thấy vậy, cậu bé nhặt được cũng vội nhét một miếng thịt bò vào miệng, rồi dùng đũa xiên một viên thịt đưa cho Diêu Thư Lạp.
"Chị! Ăn thịt viên đi!"
"Đó là chị của bọn anh, không phải chị của em!" Diêu Thư Lực tức tối nói.
Cậu bé chớp đôi mắt đen láy như hai quả nho rồi cười hì hì.
"Mọi người đều gọi là chị, vậy em cũng phải gọi là chị chứ! Chẳng lẽ lại gọi là mẹ à?" Cậu bé vừa nhai thịt vừa hỏi.
Thơm quá!
Thịt ngon hơn bánh ngô nhiều!
Diêu Thư cũng chẳng khách sáo, gọi cả ba ngồi xuống rồi cùng ăn lấy ăn để.
No bụng rồi mới có sức làm việc, phía sau còn nhiều lắm!
Bốn bàn tiệc, tuy không thể sánh với những bữa tiệc mà Diêu Thư Lạp từng ăn trước đây, nhưng cũng coi như có đủ thịt cá rau dưa, khá là thịnh soạn.
Bốn người ăn mà chẳng buồn ngẩng đầu.
Ngay cả Diêu Thư Lạp, người luôn chú ý giữ dáng, kiên quyết không ăn sau sáu giờ tối, hôm nay cũng ăn liền một bát cơm đầy cùng rất nhiều thức ăn.
Sau khi ăn no, cả bốn nhìn đống thịt và thức ăn còn thừa trên bàn.
Diêu Thư Lạp lại liếc về phía bếp.
Trong bếp chẳng còn ai, đầu bếp nấu tiệc đã đi từ lâu.
Cả căn nhà giờ chỉ còn lại bốn người bọn họ.
"Đổ hết thức ăn mặn vào một cái chậu, nhất là mấy viên thịt với thịt kho thì để chung một chỗ. Thời tiết bây giờ lạnh, để được lâu. Còn mấy món nguội này..." Diêu Thư Lạp nhìn từng đĩa thức ăn nguội.
Ăn thì chẳng còn bao nhiêu, mà đổ đi lại tiếc.
"Chị, để em làm cho. Mấy cái xương thì mang sang nhà bà Chu hàng xóm. Nhà bà nuôi chó, cho chó ăn chắc nó thích lắm!" Diêu Thư Tâm lên tiếng.
Mười lăm tuổi, Diêu Thư Tâm đã biết làm rất nhiều việc.
Diêu Thư Lạp gật đầu.
Được, không phải tự mình dọn là tốt nhất.
Cô lười thu dọn bàn ăn.
Nhìn Diêu Thư Tâm dẫn theo hai đứa nhỏ gom hết những gì còn ăn được lại một chỗ, rồi đổ riêng xương và đồ thừa vào một cái chậu.
Còn bàn ghế, bát đĩa đi mượn...
Ha ha, ngày mai chắc chắn sẽ có người đến đòi.
Ai đến trước thì lấy trước, còn ai đến sau không lấy được… phiền đi tìm Diêu Quốc Hoa.
Kết quả… chưa dùng đến luôn.
"Chị, mấy thứ này đều phải có tem phiếu mới mua được. Sau cung tiêu xã, ở đầu phố có một con hẻm, trong đó có người chuyên thu mua mấy thứ này. Chị, mình đem bán cho ông ta đi." Diêu Thư Lực hớn hở nói.
Diêu Thư Lạp nhìn cậu em mới mười tuổi.
Thằng nhóc này chẳng chịu để tâm vào việc học, nhưng mấy chuyện bên lề thì rõ như lòng bàn tay.
"Đợi vài hôm nữa rồi tính! Giờ cứ cất hết xuống gầm giường." Diêu Thư Lạp chỉ huy đám nhóc.
Nghe vậy, Diêu Thư Lực biết số đồ này sẽ bán cho người kia, cười tít mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)