Thế là ba chị em thu dọn qua loa một chút rồi lập tức quay về ngôi nhà cũ.
Tiện đường... còn nhặt thêm một cậu bé.
...
Sau khi ném hết những món đồ mới sắm trong phòng tân hôn, cùng chăn ga, khăn mặt, phích nước và những món quà khách mang tới ra ngoài.
Diêu Thư Lạp mới thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn.
Ngoài sân bừa bộn khắp nơi, chăn ga và đủ thứ đồ đạc vung vãi đầy đất.
Tống Ngọc Linh vừa khóc vừa gom đống đồ lại.
Diêu Thư Lạp khoanh tay trước ngực, đứng bên cửa sổ nhìn xuống.
Em trai em gái cô tức tối nhìn đám người trong sân.
Cậu bé nhặt được thì thấp quá, đứng phía sau chẳng nhìn thấy gì ngoài sân.
Thằng bé bèn kéo một chiếc ghế tới, đứng lên ghế, cũng khoanh tay trước ngực trừng mắt nhìn Diêu Quốc Hoa và Tống Ngọc Linh.
"Đôi gian phu dâm phụ..." Cậu bé đột nhiên chỉ vào Diêu Quốc Hoa và Tống Ngọc Linh rồi mắng.
Diêu Thư Lạp...
"Diêu Thư Lạp, mày điên rồi..." Diêu Quốc Hoa chỉ vào cô, ngón tay run bần bật.
"Hai người có cút hay không?”
“Không cút thì ngày mai tôi sẽ lên công an báo án, nói hai người cấu kết hại chết mẹ tôi. Còn chiếm đoạt nhà của mẹ tôi.”
“Nếu huyện không giải quyết thì tôi đi bộ lên thành phố. Thế nào cũng sẽ có người chịu đứng ra đòi lại công bằng cho chúng tôi!”
“Cút!”
“Cút hết khỏi nhà mẹ tôi!”
“Còn không cút thì tôi đốt sạch đồ của hai người!" Diêu Thư Lạp giận dữ quát.
Ngoài những người vừa dự tiệc, lúc này có không ít hàng xóm láng giềng kéo tới.
Ai mà chẳng thích xem náo nhiệt, huống chi hôm nay lại có màn kịch hay đến thế.
Hóa ra chuyện của Diêu Quốc Hoa và người vợ mới cưới là như vậy.
Chưa biết thật giả thế nào, song căn nhà này đúng là của người vợ trước ông ta Thư Mạn.
Dĩ nhiên cũng có vài người chỉ trỏ Diêu Thư Lạp.
Cho rằng cô làm vậy là bất hiếu...
Diêu Thư Lạp chẳng hề thấy áp lực.
Có phải ba ruột của cô đâu, mắng thế nào cũng chẳng thấy áy náy.
Hơn nữa, dù là ba ruột thì Diêu Thư Lạp cũng mắng như thường!
Còn hai đứa em...
Ha ha, sau này chúng còn nổi tiếng là bất hiếu hơn nữa.
Không thấy bây giờ cả hai đang hớn hở ra mặt sao?
"Mày... Diêu Thư Lạp! Từ nay về sau tao không có đứa con gái như mày!" Diêu Quốc Hoa gầm lên.
Ông muốn đánh Diêu Thư Lạp.
Chỉ là ông e ngại con dao phay buộc trên tay nó.
Diêu Quốc Hoa có thể cảm nhận được hôm nay cô con gái này đã tức giận đến cực điểm.
Trước kia con bé ngoan ngoãn, hiểu chuyện biết bao.
Dồn người thật thà đến đường cùng… ai mà biết họ sẽ làm ra chuyện gì?
Diêu Quốc Hoa không ngờ con gái lại trở nên như vậy.
Ông nhìn đám người trong sân, ông biết tối nay còn tiếp tục ầm ĩ thì chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
Vì thế...
"Đi! Thu dọn đồ rồi đi thôi!" Diêu Quốc Hoa kéo Tống Ngọc Linh bắt đầu thu dọn.
Trước ánh mắt của mọi người, hai người nhét tất cả những gì còn mang đi được vào tấm ga trải giường.
...
Bên ngoài bức tường nhà Diêu Thư Lạp, có hai người đàn ông đang dựa vào tường, vừa nghe náo nhiệt vừa cười.
Hai người đang định tiếp tục nghe thì thấy cách đó không xa có một người đang đạp xe tới.
Nhìn người càng lúc càng đến gần, sắc mặt Lôi Cảnh Ngô hơi thay đổi.
"Đó chẳng phải người bên cạnh chú ba cậu sao? Sao tìm tới tận đây?" Người đàn ông bên cạnh nhỏ giọng hỏi.
Lôi Cảnh Ngô dụi tắt điếu thuốc trong tay, vẫn dựa vào tường nhìn người kia tiến lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
