"À... nhưng tôi không nhận tiền âm phủ đâu nhé!" Diêu Thư Thư nói.
Người phụ nữ vội lắc đầu.
"Không trả tiền cho cô. Tôi sẽ báo đáp cô bằng cách khác. Ví dụ như... đưa cô quay về khoảng thời gian mà cô muốn trở về nhất."
Diêu Thư Thư...
Rất nhanh, cô ngồi thẳng người dậy, đánh giá người phụ nữ trước mặt một lượt rồi ra hiệu cho đối phương kể rõ nội dung đơn hàng.
Để xem có phải lại gặp mẹ chồng ác hay gã đàn ông tồi nào không...
Diêu Thư Thư một loáng đã nghe xong toàn bộ câu chuyện.
Cô con gái cả bị đôi vợ chồng lòng lang dạ sói kia lừa gả đến một nơi rất xa, chết vì bạo hành gia đình.
Hai em vì nhà bị chiếm, chị gái mất tích nên trong lòng ngập tràn oán hận với ba và mẹ kế. Hai người định trả thù đôi cẩu nam nữ đó thì bị phát hiện, sau đó bị tống vào tù.
Cô em gái vì lao lực quá độ mà chết trong ngục.
Cậu em trai sau này vượt ngục, bị phát hiện rồi bị bắn chết ngay tại chỗ.
Còn người ba tệ bạc và nhân tình thì lại sống sung sướng, thuận buồm xuôi gió đến hết đời...
Nguyện vọng của người phụ nữ rất đơn giản, đó là nhờ Diêu Thư Thư thay mình dạy dỗ đôi chó má ấy, đồng thời nuôi dạy mấy đứa em không còn ai chăm sóc nên người.
Không cần chúng thành tài, chỉ cần đừng đi phạm pháp rồi vào tù là được.
Nghe xong, Diêu Thư Thư nhìn người phụ nữ trước mặt.
Không cần hỏi cũng biết.
Cô con gái cả chịu đủ uất ức suốt cả đời: Diêu Thư Lạp chính là người đang đứng trước mặt cô.
"Tôi hỏi một câu nhé! Cô đã có thể đưa tôi sang đó thì chắc có thể tự mình quay về đúng không?
Vậy sao cô không tự quay về?
Đích thân báo thù chẳng phải sẽ hả dạ hơn sao?" Diêu Thư Thư nghiêm túc hỏi.
Người phụ nữ cúi đầu.
"Tôi... tôi không giỏi ăn nói như cô. Chỉ cần người khác cãi nhau với tôi là tôi không mở miệng nổi.”
“Không giống cô…”
“Chỉ cần cô mở miệng thì người khác sẽ không còn cơ hội lên tiếng." Người phụ nữ lí nhí đáp.
Diêu Thư Thư…
Ờ…
Được đi!
Người trước mặt là kiểu làm ma rồi mà vẫn chỉ biết chịu thiệt. Có được sống lại thêm lần nữa cũng chỉ tiếp tục chịu uất ức mà thôi.
Loại người như vậy, quay về chỉ phí cơ hội.
"Chỉ cần tôi thay cô trút giận, lật mặt đôi chó má đó, tiện thể dạy dỗ em trai em gái cô nên người là được?
Hoàn thành xong, cô sẽ đưa tôi trở về đúng thời điểm mà tôi muốn nhất?" Diêu Thư Thư hỏi lại.
Người phụ nữ gật đầu.
"Ừ. Nói chung là chỉ cần sống thay tôi một cuộc đời thật tốt là được. Cô ở bên đó bao lâu cũng được. Còn ở thế giới này... thực ra chỉ như ngủ một giấc thôi." Người phụ nữ khẽ đáp.
Diêu Thư Thư im lặng rất lâu rồi đột nhiên hỏi: "Nếu tôi giúp cô hoàn thành mọi chuyện, cô có thể đưa tôi trở về đúng thời điểm mà tôi muốn sao? Không lừa tôi chứ?"
"Được!" Người phụ nữ đáp chắc nịch.
Diêu Thư Thư gật đầu.
"Được! Đơn này tôi nhận!"
Ngay sau đó, Diêu Thư Lạp đang cùng các em ngồi ngắm sao trong sân nhà cậu đã đổi thành một linh hồn khác...
...
Mở mắt, cô nhìn em gái và em trai đang tò mò nhìn mình, rồi lại liếc ra bên ngoài.
Bây giờ là ngày mùng tám tháng chạp năm 1983.
Thời tiết rất lạnh.
Ba chị em bị người ba kia lấy cớ đưa sang nhà cậu.
Sau khi sắp xếp lại toàn bộ ký ức mà người phụ nữ truyền cho mình, Diêu Thư Lạp kéo các em bắt đầu hành động.
Đến lúc ấy, em trai em gái mới biết người ba của chúng đưa ba chị em sang nhà cậu chỉ để tiện tổ chức đám cưới...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


