Không đợi Diêu Quốc Hoa kịp phản ứng, Diêu Thư Lạp đã dẫn theo ba đứa em đẩy ông ta sang một bên rồi xông thẳng vào trong nhà.
Cô khóa trái cửa phòng, mở tung cửa sổ rồi ra hiệu cho các em.
"Ném hết đồ của đôi chó má này ra khỏi nhà mẹ chúng ta!" Diêu Thư Lạp lớn tiếng hô.
Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực ném mấy món đồ đang cầm trong tay xuống ngay lập tức, rồi ôm phích nước, chậu rửa mặt, gối, vỏ gối, chăn cùng những đồ dùng trong phòng tân hôn lần lượt ném ra ngoài cửa sổ...
Cậu bé nhỏ vội đặt khung ảnh trong lòng xuống cẩn thận. Thấy thứ gì mình bê nổi thì ôm lên ném ra ngoài.
Lúc này tâm trạng của Diêu Thư Lạp mới khá hơn đôi chút.
Ừ, đơn hàng "mắng người" này chính thức bắt đầu rồi!
Đã nhận đơn thì phải làm đến cùng!
Diêu Thư Lạp của hiện tại không còn là Diêu Thư Lạp trước kia nữa.
Ba tiếng trước, Diêu Thư Lạp vẫn còn dẫn theo các em ngồi ngắm sao trong sân nhà cậu.
Sau đó, cô bỗng thấy đầu óc choáng váng...
...
Trong một căn hộ ba phòng ngủ hai phòng khách tiêu chuẩn ở Thượng Hải, Diêu Thư Thư đang ngồi ngơ ngác.
Diêu Thư Thư, nữ, hai mươi tám tuổi, tốt nghiệp một trường đại học 211 ở Thượng Hải.
Thế nhưng sau khi tốt nghiệp, cô không đi tìm việc như những người khác mà lại chọn làm một công việc mà nhiều người xem thường.
Đó là làm bảo mẫu chăm sóc sản phụ sau sinh, hay còn gọi là chị chăm ở cữ.
Vì công việc này, Diêu Thư Thư còn thi đủ loại chứng chỉ, đặc biệt là chứng chỉ hành nghề chăm sóc sản phụ.
Những người quen biết cô đều không hiểu nổi vì sao Diêu Thư Thư lại chọn công việc ấy.
Một sinh viên đại học đàng hoàng, còn trẻ, lại xinh đẹp như vậy, sao lại đi làm nghề hầu hạ người khác?
Hơn nữa cô đâu thiếu tiền. Số tiền mẹ để lại đủ để cô sống cả đời.
Nhưng Diêu Thư Thư lại cực kỳ yêu thích công việc chăm sóc sản phụ.
Rất nhiều người tìm đến cô theo lời giới thiệu. Dù giá của cô cao gấp đôi, thậm chí gấp ba bên ngoài, họ vẫn sẵn sàng thuê.
Tại sao?
Không phải vì năng lực chuyên môn của Diêu Thư Thư xuất sắc đến đâu hay kỹ thuật cao siêu cỡ nào. Mà là bởi cái miệng của cô quá giỏi an ủi và nâng đỡ cảm xúc cho các bà mẹ sau sinh.
Mắng trời mắng đất, mắng luôn cả mẹ chồng. Nói móc, châm chọc, khơi đúng chỗ đau để phản bác người khác, Diêu Thư Thư làm những chuyện đó cứ như cơm bữa.
Chỉ bằng vài câu nói, cô khiến những bà mẹ chồng thích gây sự trong thời gian ở cữ tức đến run cả người.
Những điều sản phụ không tiện nói, không dám nói, Diêu Thư Thư sẽ nói thay, còn nói rất có lý.
Diêu Thư Thư chỉ có một nguyên tắc.
"Cô cứ yên tâm ở cữ cho khỏe, còn chuyện cãi nhau, đấu khẩu hay mắng người thì cứ giao cho tôi."
Có sao đâu, bình thường cô chỉ làm trọn hai tháng rồi rời đi, chừng ấy thời gian đủ giúp sản phụ vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.
Vì thế, Diêu Thư Thư rất có cảm giác thành tựu, càng ngày càng yêu thích công việc này.
"Cô... là người hay ma?" Diêu Thư Thư dè dặt hỏi.
Người phụ nữ nhìn cô thận trọng.
"Tóm lại tôi không phải người! Tôi đến tìm cô để đặt đơn! Chẳng phải cô vừa kết thúc một ca làm sao? Tôi đến đặt đơn!" Người phụ nữ nhỏ giọng đáp.
Nghe đối phương nói mình không phải người, tim Diêu Thư Thư khẽ thắt lại.
Tiêu rồi!
Rốt cuộc cô đã dây vào thứ này từ lúc nào?
Hay là do bình thường cái miệng quá độc, nên Diêm Vương cố ý cử người đến trị cô?
Nhưng vừa nghe người phụ nữ nói đến đặt đơn, Diêu Thư Thư lại thấy hơi đắc ý.
Danh tiếng "chuyên gia mắng thuê" của cô giờ đã vang đến cả cõi không phải người rồi sao?
Không tệ! Không tệ! Xem ra còn có thể phát huy hơn nữa.
Biết đâu lần sau đến đặt đơn còn là người có cánh ấy chứ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)