"Thư Lạp, sao các con về giờ này? Chẳng phải ba đã bảo sẽ đến đón các con sao?" Diêu Quốc Hoa vội đặt ly rượu xuống, bước nhanh tới.
Diêu Thư Lạp cười khẩy rồi ngoắc tay ra phía sau.
Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực nhìn nhau, nghĩ chắc không phải gọi mình liền lập tức kéo cậu bé vẫn còn đang gặm bánh ngô lên phía trước.
Bị kéo một cái, cậu bé lập tức hiểu ý.
Cậu vội nhét nửa chiếc bánh ngô vào túi, hai tay ôm khung ảnh bước đến đứng cạnh Diêu Thư Lạp.
Ban đầu, mặt khung ảnh quay vào trong. Đến khi đứng cạnh chị gái, cậu bé mới xoay mặt ảnh ra ngoài.
Vừa nhìn thấy người trong bức ảnh, sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.
Ở đây ai cũng nhận ra người phụ nữ trong ảnh.
Đó chính là Thư Mạn, người vợ đã hy sinh khi làm nhiệm vụ cách đây một năm của Diêu Quốc Hoa, cũng là đồng nghiệp của tất cả mọi người.
Mang ảnh của Thư Mạn đến đúng ngày hôm nay...
Mọi người nhìn nhau, hiểu rồi, ba đứa trẻ này đang vô cùng bất mãn.
"Thư Lạp à, hôm nay là ngày vui của ba con. Có gì thì để ngày mai hẵng nói.”
“Với lại..."
Một đồng nghiệp của Diêu Quốc Hoa định bước tới kéo Diêu Thư Lạp đi.
Diêu Thư Lạp lập tức giơ con dao phay đã được buộc chặt vào cổ tay bằng một dải vải, còn thắt nút chết, chĩa thẳng về phía người đàn ông.
"Ông câm miệng cho tôi! Đến lượt ông lên tiếng chắc?”
“Hay là ông chột dạ?”
“Chính ông giới thiệu con đàn bà này cho ba tôi, chẳng phải vì ghi hận mẹ tôi sao?”
“Ông dan díu với em họ của cô ta, bị mẹ tôi bắt gặp. Mẹ tôi khuyên ông nên có trách nhiệm với gia đình.”
“Vậy mà quay đầu một cái, ông đã giới thiệu cô ta cho ba tôi.”
“Ông có ý đồ gì hả?”
“Muốn ba tôi biến thành loại khốn nạn như ông à?" Diêu Thư Lạp quát lớn, cả sân xôn xao.
Một người phụ nữ béo lao thẳng tới trước mặt người đàn ông kia, tát liên tiếp mấy cái bốp bốp.
"Được lắm, Trương Đại Cường! Tôi bảo sao dạo này anh nhiệt tình chạy trước chạy sau như thế. Thì ra là dan díu với em họ của con hồ ly tinh này!”
“Đồ ăn trong bát còn chưa đủ, còn đi nhòm ngó trong nồi!”
“Anh tưởng mình ghê gớm lắm hả?”
“Cái chức hiện tại của anh còn chẳng phải do nhà tôi chạy vạy xin cho sao?”
“Vậy mà anh còn dám lén lút sau lưng tôi!”
“Anh không muốn sống yên ổn nữa đúng không?"
Người phụ nữ vừa cào vừa cấu Trương Đại Cường.
Mọi người bên cạnh vội vàng xông tới can ngăn.
Sắc mặt Diêu Quốc Hoa và Tống Ngọc Linh trắng bệch.
"Thư Lạp, hôm nay con dẫn các em tới là để quấy rối sao?”
“Ba và dì Tống yêu nhau thật lòng. Bọn ba có quyền kết hôn, xây dựng gia đình mới! Đó là quyền mà thời đại mới trao cho bọn ba.”
“Con mau dẫn các em về đi. Chuyện hôm nay ba coi như chưa từng xảy ra.”
“Nếu còn không nghe lời thì xem ba..."
"Làm gì? Đánh tôi à?”
“Đánh đi!”
“Đánh ngay đây này!”
“Đánh ngay trước mặt mẹ tôi luôn đi!”
“Mọi người nhìn cho kỹ đi! Một kẻ phải dựa vào vợ mới đứng vững được trong nhà máy như ông, lấy đâu ra mặt mũi mà ra tay đánh người?”
“Căn nhà này là ông ngoại để lại cho mẹ tôi.”
“Còn ông thì sao?”
“Đưa nhân tình về ở trong nhà của mẹ tôi, ngủ trên chiếc giường của mẹ tôi, giờ còn định đánh con của bà ấy!”
“Diêu Quốc Hoa!”
“Ông không sợ bị trời đánh sao?"
Vừa nói, Diêu Thư Lạp vừa chĩa con dao về phía Diêu Quốc Hoa.
Bàn tay đang giơ lên của ông ta lập tức khựng lại.
Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực đồng loạt giơ vũ khí trong tay, chĩa thẳng về phía ba mình.
"Đúng vậy! Ông còn xứng với mẹ tôi sao?"
Cậu bé nhỏ nhất đảo mắt nhìn quanh, hơi hối hận vì lúc nãy không tiện tay nhặt lấy một hòn đá.
Nghĩ ngợi một chút, cậu ôm chặt khung ảnh bằng một tay, tay còn lại chỉ thẳng vào Diêu Quốc Hoa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


