Tại một căn nhà nhỏ trong khu phố cũ của một huyện nhỏ ở phía Bắc tỉnh Giang Tô, đèn lồng treo khắp nơi, tiếng cười nói rộn rã.
Trời đã nhá nhem tối, trong sân mắc tạm một bóng đèn điện, chiếu sáng cả khoảng sân.
Chỉ cần nhìn chữ Song Hỷ đỏ thắm dán trên cửa chính và cửa sổ là biết hôm nay nhà này có hỷ sự.
Khoảng sân không lớn không nhỏ, vừa đủ kê bốn bàn tiệc.
Diêu Quốc Hoa, chú rể tái hôn, cầm bao thuốc Song Hỷ màu đỏ trên tay, tươi cười phát thuốc cho từng vị khách đến dự.
Mọi người vui vẻ cười nói, vừa vỗ vai ông ta vừa chúc mừng, khen ông ta thật có phúc, tái hôn mà vẫn cưới được một người vợ tốt như vậy.
Đi bên cạnh ông ta là một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, vóc dáng cân đối, không béo không gầy, làn da trắng trẻo.
Bà ta mặc chiếc áo khoác dạ màu đỏ mới mua ở cửa hàng bách hóa, mái tóc uốn xoăn thời thượng, hai má phủ phấn hồng, đôi môi tô son đỏ như các nữ diễn viên trên bìa tạp chí.
Bà ta tên là Tống Ngọc Linh, người vợ thứ hai của Diêu Quốc Hoa. Hai người làm cùng một nhà máy.
Khách đến dự tiệc đều là đồng nghiệp và lãnh đạo trong nhà máy.
Mọi người vừa nói những lời chúc mang chút ý tứ đùa vui, vừa chúc hai người trăm năm hạnh phúc, đầu bạc răng long...
Đúng lúc đám đông đang náo nhiệt hò reo, giục Tống Ngọc Linh, cô dâu tái hôn châm thuốc cho mọi người thì...
Rầm!
Cánh cổng lớn của căn nhà bị ai đó đá tung.
Chiếc cổng gỗ cũ kỹ ngày thường mỗi lần đóng mở đều kêu kẽo kẹt, giờ bị đá mạnh một cái, âm thanh càng vang dội hơn.
Cánh cổng gỗ lắc lư phát ra tiếng kẽo kẹt hồi lâu, người vừa đá cửa xuất hiện trước mặt mọi người.
Mọi người lập tức quay đầu nhìn về phía cổng, muốn xem là ai vô lễ, dám đá cửa ngay ngày vui của nhà người ta.
Vừa nhìn thấy, tất cả mọi người phải sững người.
Đứng trước cổng là bốn đứa trẻ, một lớn ba nhỏ.
Lớn nhất là một cô gái ngoài hai mươi tuổi, gương mặt thanh tú, vóc dáng gầy gò, trên tay lúc này đang cầm... một con dao phay.
Ba đứa còn lại gồm hai trai một gái.
Cô bé khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, tết hai bím tóc, gương mặt tức giận, hai tay siết chặt một chiếc kẹp gắp than.
Cậu bé lớn hơn chừng mười tuổi, trên tay cầm một cây chổi đã mòn gần hết.
Còn cậu bé nhỏ nhất khoảng năm, sáu tuổi, một tay ôm khung ảnh, tay kia cầm... nửa chiếc bánh ngô.
Không ai nhận ra cậu bé ôm khung ảnh kia, nhưng ba đứa lớn thì ai cũng biết.
Chúng chính là ba người con của chú rể hôm nay, Diêu Quốc Hoa, cũng là ba đứa con do người vợ đã qua đời một năm trước sinh ra.
Trước đó mọi người đã nhắc rồi, để mấy đứa trẻ khỏi buồn, tốt nhất nên đưa chúng sang nhà họ hàng ở vài hôm, đợi tổ chức xong hôn lễ rồi hẵng đón về.
Mà nhìn tình hình trước mắt...
Rõ ràng bọn trẻ không đến để chúc mừng ba mình tái hôn.
Diêu Quốc Hoa giật thót một cái.
Nhìn khí thế của ba đứa con là biết chúng đến để gây chuyện.
Chẳng phải ông đã nói rõ với chúng rồi sao? Bảo chúng sang nhà cậu ở hai ngày, vài hôm nữa sẽ đón về...
Vậy mà bây giờ...
"Ôi, Thư Lạp! Sao con tới giờ này? Mau vào đây ngồi đi..." Một đồng nghiệp của Diêu Quốc Hoa vừa định tiến lên gọi mấy chị em.
Nhưng vừa chạm phải ánh mắt lạnh lùng của cô gái dẫn đầu, người đó lập tức nghẹn họng, không nói thêm được câu nào.
Mọi người nhìn Diêu Thư Lạp dẫn theo em gái Diêu Thư Tâm và em trai Diêu Thư Lực chậm rãi bước về phía Diêu Quốc Hoa.
Còn có cậu bé ôm khung ảnh, vừa đi vừa gặm bánh ngô mà chẳng ai quen biết.
Tất cả dõi theo bốn đứa trẻ.
Mọi người có linh cảm, hôm nay chắc chắn sẽ có một màn náo nhiệt để xem.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
