Họ nghĩ dù sao cũng là người quen, hơn nữa Diêu Thư Lạp trước giờ hiền lành, mềm yếu, chắc chỉ dọa cho có.
Chẳng lẽ cô dám chém người?
Diêu Thư Lạp lập tức giơ cánh tay buộc con dao lên, chĩa thẳng về phía đám người đó.
"Hôm nay ai dám bước tới, tôi chém kẻ đó!”
“Sau này tôi còn châm lửa đốt nhà từng người!”
“Không tin thì các người cứ thử xem!"
Nói xong, cô quay sang nhìn Diêu Quốc Hoa và Tống Ngọc Linh.
"Tống Ngọc Linh! Cô còn biết xấu hổ không? Đáng lẽ công an phải bắt cô đi xử bắn mới đúng! Mẹ tôi chết thế nào? Hai người dám nói ra không?”
“Mẹ tôi quanh năm tăng ca ở nhà máy, sức khỏe không tốt.”
“Sau khi phát hiện hai người lén lút qua lại với nhau, bà đau lòng mà vẫn cố làm việc suốt ba ngày liền rồi kiệt sức mà qua đời.”
“Tống Ngọc Linh!”
“Bà từng là học trò của mẹ tôi đấy! Mẹ tôi đối xử với bà thế nào, cả nhà máy này ai mà không biết? Bà ấy gần như xem bà như em gái ruột. Vậy mà bà lén leo lên giường chồng của bà ấy! Bà còn biết xấu hổ không?"
Cả sân lập tức im phăng phắc.
Mọi người đều nhìn Diêu Quốc Hoa và Tống Ngọc Linh bằng ánh mắt nghi ngờ.
"Không có! Cô nói bậy!" Sắc mặt cô dâu Tống Ngọc Linh trắng bệch.
"Diêu Thư Lạp..." Diêu Quốc Hoa nổi giận.
"Ông câm miệng cho tôi! Ông còn mặt mũi nào đứng trong cái sân này quát tháo ba chị em tôi? Còn dám bảo tôi nói bậy?”
“Tống Ngọc Linh, bà dám thề không? Bà dám thề rằng khi mẹ tôi còn sống, bà chưa từng lén lút qua lại với Diêu Quốc Hoa không?”
“Nào, thề trước ông trời đi!”
“Nếu bà nói dối, thì con trai bà đầu chân lở loét, toàn thân thối rữa, chữa kiểu gì cũng không khỏi. Tống Ngọc Linh, bà có dám thề không?"
Diêu Thư Lạp lại chĩa mũi dao về phía Tống Ngọc Linh.
Nghe những lời ấy, sắc mặt Tống Ngọc Linh tái mét, miệng há ra mà chẳng thể thốt nổi một lời.
Thấy bà ta phản ứng như vậy, mọi người còn gì không hiểu nữa, những gì Diêu Thư Lạp nói là sự thật.
Những người có mặt ở đây đều đã có gia đình, vì thế mọi người vô cùng khinh thường hành vi của Tống Ngọc Linh.
Nhìn mọi người đều nhíu mày, dùng ánh mắt đầy khinh miệt nhìn mình và Tống Ngọc Linh, sắc mặt Diêu Quốc Hoa đen đến cực điểm.
"Diêu Thư Lạp, trong mắt mày còn coi tao là ba không?"
"Không coi! Thì sao?"
"Diêu Quốc Hoa, tôi nói cho ông biết, ông muốn cưới người đàn bà này, tôi không có ý kiến. Ông nói đúng, hai người có quyền tái hôn, xây dựng gia đình mới.”
“Nhưng ông muốn tổ chức đám cưới trong nhà của mẹ tôi, còn định để người đàn bà này cùng con trai bà ta dọn vào ở thì tuyệt đối không được.”
“Ông muốn để người đàn bà mà mẹ tôi hận nhất ở trong nhà bà ấy, ngủ trên giường bà ấy, còn lên mặt ra oai trước mặt mấy chị em tôi.”
“Tuyệt đối không thể!”
“Ông lập tức dẫn bà ta cút khỏi nhà mẹ tôi!" Diêu Thư Lạp lại giơ con dao phay chĩa thẳng về phía Diêu Quốc Hoa.
Lúc này, không còn ai đứng ra bênh vực Diêu Quốc Hoa và Tống Ngọc Linh nữa.
Hành vi của hai người… Thật khiến người ta khinh bỉ!
"Được! Rất được! Từ nay về sau coi như tao chưa từng nuôi mấy đứa chúng mày!" Diêu Quốc Hoa run run chỉ tay vào Diêu Thư Lạp.
"Vậy bọn tôi coi như ông chết rồi!" Diêu Thư Lạp không chút do dự đáp trả.
Diêu Quốc Hoa...
Thấy mọi người đều dùng ánh mắt dò xét nhìn đôi vợ chồng tái hôn kia, Diêu Thư Lạp lao tới chiếc bàn gần nhất.
Cô hất sạch bát đũa trên bàn xuống đất.
"Ăn này! Tôi cho các người ăn này!”
“Mấy người lấy tư cách gì mà bày tiệc trong nhà mẹ tôi?”
“Cút hết”
“Cút hết cho tôi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)