Bàn ghế dùng trong tiệc tối qua được xếp gọn sang một bên. Tuy nhiều nhưng không hề bừa bộn.
“Thư Lạp, sổ lương thực của mấy đứa vẫn còn chỉ tiêu mua lương thực chứ?” Thư Kiến Quân chợt hỏi.
“Còn ạ! Vẫn còn gần một nửa... chỉ là...” Diêu Thư Lạp ngập ngừng.
Thư Kiến Quân hiểu ngay.
Có chỉ tiêu mua lương thực nhưng trong tay mấy đứa chẳng có đồng nào.
Tên Diêu Quốc Hoa đó chắc chắn giữ chặt tiền trong nhà, làm sao để mấy chị em có tiền được.
Thư Kiến Quân sờ túi áo.
Ông đi vội nên không mang nhiều tiền, trên người chỉ có hai tờ năm đồng. Đó là tiền khách đặt cọc làm đồ gỗ ở xưởng mộc.
“Thư Lạp, trước mắt cháu cầm mười đồng này đi. Vài hôm nữa cậu mang thêm ít tiền sang. Sắp Tết rồi, thứ gì cần chuẩn bị thì vẫn phải chuẩn bị. Có chuyện gì nhất định phải nói với cậu.”
Nói xong, Thư Kiến Quân nhét hai tờ năm đồng vào tay Diêu Thư Lạp rồi dắt xe đạp rời đi.
Diêu Thư Lạp nhìn hai tờ năm đồng trong tay, rồi lại nhìn theo bóng lưng cậu cả, trong lòng bỗng thấy chua xót.
Cậu cả là một người tốt.
Về sau tuy từng đánh mắng Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực vài lần, nhưng cũng chỉ vì thương mà nghiêm khắc, không muốn hai đứa đi vào con đường sai trái.
Đáng tiếc, Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực càng đi càng lệch hướng, cuối cùng cậu cả đành bó tay.
Mỗi lần đánh Diêu Thư Lực xong, cậu cả đều ra mộ Thư Mạn khóc một trận...
Diêu Thư Tâm tiếp tục vào bếp nấu cơm.
Còn Diêu Thư Lạp bắt đầu tính toán chuyện ba ngày nữa sẽ dẫn cậu cả và các cậu đến nhà máy gây chuyện.
Lần này phải giải quyết khá nhiều việc nên cần tính toán thật kỹ, cố gắng xử lý dứt điểm trong một lần.
...
Bà Chu hàng xóm nhìn Chậu ăn sạch cả chậu thức ăn thừa rồi nằm lim dim ngủ thì bật cười.
Chó thì ăn no rồi còn bà vẫn chưa ăn cơm trưa.
Có một mình… biết nấu gì đây?
Hay là làm bát canh bột mì thôi. Phi ít hành hoa cho thơm, thả chút bột mì vào, rồi thái thêm ít cải tuyết muối vừa mới muối xong...
Bà Chu còn chưa kịp múc bột thì cổng sân đã bị đẩy mở.
Thò đầu nhìn ra thì thấy cậu cháu trai vừa đi suốt một đêm mới về.
“Bình An à, về rồi đấy à!” Bà Chu thuận miệng nói.
Chu Bình An khẽ “vâng” một tiếng: “Bà, trong nhà có gì ăn không? Cháu về thay đôi giày rồi lát nữa lại phải đi.”
“Có gì ăn tạm cũng được…”
“Ủa? Bà lại ăn qua loa thế này à? Sao nấu có chút xíu vậy? Sao không nấu nhiều hơn, để Chậu ăn cùng.” Chu Bình An đi một vòng trong bếp rồi bất đắc dĩ nói.
Trong nhà chỉ có hai bà cháu. Khẩu phần lương thực của hai người còn ăn không hết, vậy mà bà vẫn tiết kiệm như thế.
“Chậu ăn rồi! Thư Lạp nhà bên dẫn em trai em gái sang cho. Chắc là thức ăn còn thừa của tiệc cưới tối qua. Chậu ăn hết cả một chậu đầy, chắc hai ngày không ăn cũng chẳng sao.” Bà Chu cười đáp.
Chu Bình An khẽ “ồ” một tiếng, đang định đi ra khỏi bếp thì nghe bà Chu lẩm bẩm thêm mấy câu.
“Haizz, Thư Lạp khổ thật! Một cô gái mới ngoài hai mươi tuổi đã phải nuôi em trai em gái. Giờ còn nhặt thêm một đứa trẻ nữa...”
“Bà, bà vừa nói gì?” Chu Bình An sững người.
“Bà nói Thư Lạp không dễ dàng gì! Sao thế?”
“Câu cuối cơ!”
“À! Nhặt được một đứa trẻ! Nó bảo tối qua trên đường về nhặt được. Cao cỡ này này, là một bé trai. Mắt to lắm, trông lanh lợi vô cùng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)