Nói chuyện với bà Chu thêm vài câu, Diêu Thư Lạp dẫn các em về.
Vừa bước tới cổng sân nhà bà Chu đã thấy trước cổng nhà mình có một người đang ngồi xổm.
Diêu Thư Lạp dẫn các em bước nhanh tới.
Nhìn kỹ lại… chẳng phải cậu cả sao?
"Cậu cả? Sao cậu tới đây?" Diêu Thư Lạp ngạc nhiên.
Tối qua cậu cả làm ca đêm nên không có ở nhà. Trước khi rời đi, họ đã để lại giấy nhắn cho cậu và đã nhắn với anh họ rồi.
"Chuyện ngoài kia truyền khắp nơi rồi, cậu không đến xem làm sao được. Vào nhà rồi nói." Thư Kiến Quân ném mẩu thuốc lá xuống đất, dùng chân nghiền tắt rồi đứng dậy.
Thư Kiến Quân là con cả trong nhà, còn Thư Mạn là cô em gái út.
Năm xưa ông cụ Thư là người có năng lực.
Mấy người con trai lấy vợ xong, ông tìm cách lo cho mỗi nhà một mảnh đất khá đẹp để dựng nhà.
Đến khi Thư Mạn lấy Diêu Quốc Hoa, ông cụ thương con gái, không muốn cô phải theo chồng về chen chúc với cả đại gia đình họ Diêu. Thế nên ông để lại căn nhà này cho Thư Mạn, còn bản thân chuyển sang ở cùng gia đình Thư Kiến Quân.
Mấy anh trai của Thư Mạn đều rất thương cô.
Trước đây, họ vẫn luôn nghĩ Thư Mạn đột ngột ngất xỉu rồi qua đời tại nơi làm việc là vì sức khỏe không tốt.
Sau chuyện tối qua Diêu Thư Lạp dẫn các em phá tan tiệc cưới của ba ruột lan truyền khắp nơi, rất nhiều chuyện theo đó bị phơi bày.
Giờ ai cũng đang nói Thư Mạn thực ra bị đôi chó má kia chọc tức đến chết...
“Thư Lạp, nói cho cậu biết, có phải mẹ cháu bị đôi chó má đó chọc tức đến chết không? Có bằng chứng gì không?” Thư Kiến Quân trầm giọng hỏi.
Diêu Thư Lạp lắc đầu: “Cậu cả, hôm đó cháu chỉ vô tình nghe thấy ba mẹ cãi nhau vài câu. Mẹ nói ba cháu vô liêm sỉ, Tống Ngọc Linh là đồ ăn cháo đá bát, quyến rũ đàn ông còn quyến rũ đến cả chồng của sư phụ mình.”
“Nhưng cháu không có bằng chứng!” Diêu Thư Lạp nhỏ giọng nói.
Thật ra trước kia Diêu Thư Lạp không biết chuyện này, đều là về sau mới hay...
Còn những bằng chứng như thư từ gì đó thì cô không có!
Thư Kiến Quân siết chặt nắm đấm.
“Không có bằng chứng... cũng chẳng sao. Đã đến nước này thì phải làm ầm lên. Không lột được một lớp da của đôi chó má đó thì cậu uổng mang họ Thư.”
Thấy cậu cả nghiến răng nghiến lợi, Diêu Thư Lạp vội kéo tay ông.
“Cậu cả, đừng vội. Có vài chuyện mình phải tính lâu dài. Không thể vì nóng giận nhất thời mà hại luôn chính mình.”
“Bây giờ đang đúng đợt truy quét nghiêm ngặt đấy!” Diêu Thư Lạp nhỏ giọng nhắc nhở.
“Thư Lạp, vậy cháu định làm thế nào? Cháu cứ yên tâm, căn nhà này ban đầu vẫn đứng tên ông ngoại cháu, lúc trước chưa làm thủ tục sang tên.”
“Hắn muốn cướp căn nhà ấy hả? Không có cửa!”
“Hôm nay là chủ nhật, cơ quan nhà nước không làm việc. Đợi đến mai, cậu sẽ đưa cháu, Thư Tâm và Thư Lực đi sang tên căn nhà cho ba chị em.”
“Tên khốn đó đừng hòng chiếm được một đồng nào.” Thư Kiến Quân quả quyết.”
Trong lòng Diêu Thư Lạp dâng lên một cảm giác ấm áp.
Cậu cả tốt quá!
Thật ra căn nhà vẫn chưa sang tên, vẫn đứng tên ông ngoại. Sau khi ông ngoại qua đời, mọi việc bên đó đều do cậu cả quyết định.
Nếu cậu cả có lòng riêng thì căn nhà này chẳng đến lượt ba chị em Diêu Thư Lạp.
“Cậu cả, điều cháu muốn nói không phải chuyện đó! Ba ngày nữa Diêu Quốc Hoa mới đi làm lại. Đến hôm đó, cậu cùng hai cậu còn lại dẫn theo mấy chị em cháu đến nhà máy.”
Ngoài sân, Diêu Thư Tâm, Diêu Thư Lực và cậu bé nhặt được nhìn thấy cậu cả nhà họ Thư gật đầu không ngừng...
...
Nói chuyện xong, Thư Kiến Quân từ phòng khách bước ra, đảo mắt nhìn khắp sân một lượt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)