“Chỉ là không hiểu sao lại không nhớ nhà ở đâu…”
“Ơ! Cháu đi đâu thế? Có ăn cơm ở nhà không?” Bà Chu gọi với theo bóng lưng Chu Bình An đang chạy vụt ra ngoài.
...
Buổi trưa, Diêu Thư Tâm nấu cơm, hâm nóng toàn bộ thức ăn còn lại từ tối qua rồi bày đầy một chậu lớn.
Bốn người ngồi quanh chiếc bàn bát tiên, mỗi người một phía.
Trước mặt mỗi người là một chiếc tô lớn.
Riêng Diêu Thư Lạp chỉ xới nửa bát cơm. Tối qua cô ăn quá nhiều, sáng nay uống không ít cháo, còn ăn hai cái bánh rán, không ăn nổi nữa.
Ba đứa nhỏ còn lại thì vẫn cắm đầu ăn.
Đặc biệt là cậu bé ngồi cạnh Diêu Thư Lạp, còn đứng hẳn dậy múc ít nước thịt chan vào cơm.
Diêu Thư Lạp vội gắp thêm cho cậu bé một viên thịt lớn.
Cậu bé cười tít cả mắt.
“Đến giờ chị vẫn chưa hỏi em tên gì đấy!” Diêu Thư Lạp cười hỏi.
Cậu bé vừa xúc cơm vừa lí nhí đáp: “Lôi Cảnh Thiên, tên ở nhà là Thiên Thiên! Chị cả gọi em là Thiên Thiên đi! Ở nhà ai cũng gọi em như thế.”
Diêu Thư Lạp “ồ” một tiếng.
Hóa ra họ Lôi.
Không quen! Cô chưa từng nghe quanh đây có nhà nào họ Lôi.
“Mau ăn đi! Ăn xong chị đưa em đến đồn công an, nhờ công an giúp em tìm người nhà.” Nói xong, Diêu Thư Lạp lại gắp cho Thiên Thiên một miếng thịt bám xương.
Thiên Thiên ngoan ngoãn gật đầu, không nói gì nữa, chỉ cúi đầu ăn cơm.
Bốn người mới ăn được một lúc thì ngoài sân vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Diêu Thư Lạp còn đang nghĩ không biết nhà ai tan làm về mà bước chân rầm rập thế...
Ngay sau đó, cổng nhà họ Diêu bị đẩy mạnh, bật tung.
Ngoại trừ Thiên Thiên, ba chị em nhà họ Diêu đều giật mình đứng bật dậy.
Diêu Thư Lạp nheo mắt nhìn hai người đàn ông bước vào.
Một người là Chu Bình An, cháu trai bà Chu hàng xóm.
Người còn lại thì cô không quen.
Anh mặc bộ đồ bò rất thời thượng vào thời này, mái tóc rẽ ngôi theo kiểu Hồng Kông - Đài Loan đang thịnh hành...
À, còn một điểm nữa.
Đường nét gương mặt rất đẹp, hoàn toàn xứng với hai chữ "tuấn tú".
Thấy Chu Bình An dẫn theo một người lạ đến, Diêu Thư Tâm giật mình.
Diêu Thư Lực thì theo phản xạ chộp ngay chiếc ghế mình đang ngồi.
Chỉ có Thiên Thiên vẫn bình thản ngồi trên ghế, tiếp tục gặm miếng thịt to.
...
Đến cả Lôi Cảnh Ngô cũng không biết nên diễn tả cảnh tượng trước mắt thế nào.
Cả nhà… không, phải nói là rất nhiều người đã tìm suốt một đêm.
Không ít người còn men theo các con đường từ khu nhà tập thể, chuẩn bị tìm xuống tận vùng nông thôn.
Sáng nay, họ còn gọi điện về Thượng Hải, bảo bên đó lập tức gửi ảnh của Thiên Thiên sang để cầm đi gõ cửa từng nhà tìm kiếm.
Ấy vậy mà cậu nhóc kén ăn, động chút là bỏ bữa này… đang dùng đũa xiên một viên thịt to tướng, ăn ngon lành.
Nhìn chiếc tô lớn đặt trước mặt thằng bé… còn to hơn cả cái đầu của nó.
Thiên Thiên nuốt miếng thịt trong miệng xuống rồi mới lên tiếng.
“Anh cả à, cuối cùng anh đã tìm được em rồi!”
“Anh không biết đâu, em chạy ra tìm anh nhưng lại bị lạc đường. Không nhờ chị Thư Lạp tốt bụng, sợ em bị bọn buôn người bắt cóc nên đưa em về nhà thì giờ chắc em không gặp được anh nữa rồi!”
Lúc này mấy chị em Diêu Thư Lạp mới hiểu ra, hóa ra đây là người nhà của Thiên Thiên.
“Anh là người nhà của Thiên Thiên à? Ăn cơm chưa? Cơm canh đạm bạc thôi... Hay là ăn cùng một chút?”
Chu Bình An gật đầu.
Anh vừa định kéo Lôi Cảnh Ngô ngồi xuống thì Diêu Thư Tâm ngượng ngùng nói: “Chị, mình không nấu nhiều cơm như vậy!”
“Vậy thì...” Diêu Thư Lạp đang định nói hay là ăn ít thức ăn cũng được thì Diêu Thư Lực và Thiên Thiên đã nhanh như chớp gắp sạch viên thịt và mấy miếng thịt trong chậu vào bát của bốn chị em.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


