Vừa nhìn thấy Diêu Thư Lạp dẫn theo em trai, em gái và cả một cậu bé lạ mặt đến biếu thức ăn, bà cụ Diêu cười tươi như hoa nở.
"Ôi chao, Thư Lạp à! Chỗ thịt này các cháu giữ lại mà ăn chứ!" Bà cụ Diêu giả vờ khách sáo.
Ôi trời!
Có cả viên thịt, trứng, còn có mấy khúc xương lớn… Hầm thêm ít cải thảo với miến thì chẳng phải đủ cho cả nhà ăn hai ngày sao?
"Bà nội, cảm ơn bà! Đây là việc nên làm mà." Diêu Thư Lạp cười cười.
Bà cụ Diêu còn gì mà không hiểu.
Đây là cảm ơn bà hôm qua đã đuổi Diêu Quốc Hoa và Tống Ngọc Linh đi.
"Ơn nghĩa gì chứ! Chuyện đó bà nên làm. Đừng nói con Tống Ngọc Linh ấy, đến cả ba cháu… Bà nói không nhận là không nhận!”
“Ngoan nào, vào nhà ngồi chơi đi! Trưa nay bà cán mì cho mấy đứa ăn nhé?" Bà cụ Diêu nhiệt tình gọi bọn họ vào.
Diêu Thư Lạp vội nói trong nhà còn bừa bộn, phải về dọn dẹp.
Diêu Thư Lực lập tức đứng ra tỏ thái độ: "Bà nội cứ yên tâm! Ba cháu không còn nữa thì vẫn còn cháu. Sau này cháu sẽ hiếu thảo với bà."
Mấy câu ấy khiến bà cụ Diêu cười đến không khép nổi miệng.
Bà có tới bốn con trai, hai con gái. Thiếu một đứa thì thiếu một đứa vậy!
Rời nhà cũ họ Diêu, bốn chị em lại đổ số xương vụn và thức ăn còn lại vào một chiếc chậu lớn.
Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực khiêng chậu sang nhà bà Chu bên cạnh.
Nhà bà Chu chỉ có hai bà cháu nương tựa vào nhau, bà cụ và cháu trai Chu Bình An.
Chu Bình An trước đây đi bộ đội, sau khi xuất ngũ thì về ở với bà.
Hiện giờ mọi người chỉ biết anh làm ở đội giao thông, thường xuyên phải đi công tác.
Vì lo bà Chu ở nhà một mình không an toàn nên Chu Bình An mới nhờ người tìm về con chó tên Chậu.
Bà Chu vừa mở cửa, Chậu đã ngửi thấy mùi thơm, vừa vẫy đuôi vừa chạy theo bà ra ngoài.
Diêu Thư Lực rất thân với Chậu.
Bình thường cậu hay mang xương và thức ăn thừa sang cho nó.
Bà Chu là một cụ bà vô cùng hiền hậu: "Thư Lạp, ăn sáng chưa cháu? Chưa ăn bà nấu cho mấy đứa ít đồ nhé!" Bà cười hiền.
Diêu Thư Lạp mỉm cười lắc đầu: "Bà Chu, bọn cháu ăn rồi. Thư Tâm nấu cháo, bọn cháu vừa ăn xong ạ."
Bà Chu mỉm cười gật đầu.
Haizz...
Mấy đứa nhỏ này số khổ.
Diêu Quốc Hoa với người vợ mới cưới kia, bình thường nhìn ai cũng tưởng là người tốt, ai ngờ sau lưng lại làm ra chuyện như thế. Dám lén lút qua lại với nhau khi Thư Mạn vẫn còn sống...
Nghĩ đến đó, bà Chu khẽ thở dài.
Bà nắm lấy tay Diêu Thư Lạp, ân cần nói: "Thư Lạp à! Bà nhìn cháu lớn lên từ nhỏ. Cháu hiền lành, là một cô gái tốt.
Bà tin cháu nhất định sẽ dẫn dắt các em sống thật tốt."
Diêu Thư Lạp khẽ gật đầu: "À phải rồi, bà Chu. Không phải anh Chu vừa về sao? Sao không ở nhà trò chuyện với bà thêm một chút?”
“Sắp đến cuối năm rồi, chắc anh Chu không phải đi đâu nữa đâu nhỉ?" Diêu Thư Lạp cười, khéo léo chuyển chủ đề.
Bà Chu vỗ nhẹ lên tay cô: "Đáng lẽ không phải đi đâu. Nhưng hai hôm trước có một đồng đội của nó tới, nó dẫn người ta đi dạo. Tối qua cũng chẳng về, bảo là nhà người đồng đội ấy có việc.”
Diêu Thư Lạp không biết người nhà cậu bé đang cuống cuồng tìm kiếm nên cười giải thích: "Hôm qua trên đường về, cháu nhặt được em ấy. Em ấy không nói rõ nhà ở đâu, chỉ bảo không tìm thấy đường về. Lúc ấy trời tối rồi, một đứa trẻ ở ngoài đường nguy hiểm lắm nên cháu đưa em ấy về. Đợi trưa ăn cơm xong, cháu sẽ đưa em ấy đến đồn công an."
Bà Chu gật đầu: "Cháu giống hệt mẹ cháu, tốt bụng. Làm vậy là đúng. Ăn trưa xong thì đưa đứa nhỏ đến đồn công an, để công an giúp tìm người nhà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)