Có điều... lòng biết ơn còn chưa kịp biểu hiện ra mặt, đã bị một cái nghiêng người lười nhác , dáng vẻ ghét bỏ của Bùi Từ lạnh lùng chặn lại.
Kỳ thực, cũng là vừa khéo, chiều nay sẽ dẫn trung đội một lên đường tới khu căn cứ Tây Nam, tham gia đợt huấn luyện chuyên đề về phương án tác chiến không quân, một trong những kế hoạch quan trọng nhằm chuẩn bị phòng thủ trong tình hình biên giới bất ổn. Lộ trình lần này trùng hợp đi ngang qua Dung Thành – mà việc “tiện tay đưa người” như thế, dù là trong tình thế căng thẳng, cũng không hẳn là không thể sắp xếp.
Nhưng nhìn thấy vẻ mặt cảm kích không che giấu được của Phương Tri Lễ, anh liền híp mắt, nhếch khóe môi lộ ra nụ cười mang theo vài phần tà khí :
“Máu chảy đầu rơi thì miễn, nhưng... tôi có một điều kiện nho nhỏ.”
“Cậu nói, cậu nói , tôi đều đồng ý!” Phương Tri Lễ mồm miệng không qua đầu óc , không cần nghĩ ngợi liền đáp ứng.
Vừa nghe đến Phương Tri Lễ , Bùi Từ lập tức bật cười, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt đào hoa bỗng sáng bừng như phản chiếu ánh nắng đầu xuân. Anh vốn đã có sẵn ưu thế trời ban – ngũ quan sắc sảo, sống mũi cao, mắt dài đuôi cong mang nét đào hoa đặc trưng di truyền từ mẹ . Dù ngày thường lười nhác, dáng vẻ tùy tiện, nhưng chỉ cần hơi nhếch môi cười một cái, liền toát ra khí chất tuấn lãng phong lưu khó ai bì kịp.
Lúc này , Phương Tri Lễ đã bị những suy nghĩ về em gái và sắc đẹp trước mắt làm cho đầu óc phản ứng chậm một nhịp , hoàn toàn quên mất , người anh em này của mình ... xưa nay chưa từng làm việc lỗ vốn .
Bùi Từ ngày thường là người có lòng tốt như vậy sao ?
Không thể nào !
Bùi Từ cười gian nói : " Rất đơn giản ! Bây giờ , chỉ cần cậu ra giữa sân huấn luyện , hô to ‘Bùi ca! Trong lần huấn luyện phi hành thực chiến lần trước, kỹ năng tôi quả thực không bằng cậu! Từ nay về sau, tôi nguyện làm tiểu đệ của Bùi Từ, mãi mãi không xoay người!’ "
Thực ra Bùi Từ và Phương Tri Lễ tuổi tác chỉ hơn kém nhau hai tháng. Bùi Từ là trung đội trưởng của Trung đội bay số Một, còn Phương Tri Lễ giữ chức trung đội trưởng Phi đội bay số Ba. Đều là người trẻ, lại xuất thân từ cùng lò huấn luyện, ngày thường va chạm chẳng thiếu, thi đấu so tài cũng không ít – lúc công khai, lúc ngấm ngầm. Nói một câu dễ nghe thì là rèn giũa lẫn nhau, nói thẳng ra thì là ganh đua từng ly từng tí một.
Cái miệng của cả hai cũng chẳng ai kém ai. Lời ra câu vào, chẳng chịu nhún nhường. Nam nhân mà, ai mà chẳng có m.á.u hiếu thắng. Dù có là bạn học năm xưa hay chiến hữu thân thiết, cũng quyết không chịu nhận mình kém hơn đối phương nửa phần. Cái kiểu tình cảm ấy, nói là bằng hữu, chẳng bằng gọi là đối thủ cả đời.
Vừa nghe Bùi Từ mở miệng nói ra điều kiện, Phương Tri Lễ lập tức sững người, sống lưng như bị một trận gió lạnh xuyên qua.
Anh nên sớm đoán được – trên đời này làm gì có chuyện tốt rơi xuống đầu từ trên trời?
Mà lại còn là chuyện tốt từ Bùi Từ, cái người xưa nay chưa từng làm việc lỗ vốn này.
Chút tự tôn gì đó của một người đàn ông, đã chẳng còn mấy giá trị.
Phương Tri Lễ cắn chặt răng, lòng như có ngọn lửa đang rừng rực thiêu đốt, cuối cùng vẫn phải nhẫn xuống, từng chữ như trút ra từ kẽ răng:
“Chỉ cần cậu chịu hỗ trợ… tôi đồng ý!”
Bùi Từ vô cùng hài lòng, vươn tay vỗ mạnh lên vai anh một cái, tiếng cười phóng khoáng, đầy khí thế của kẻ thắng trận:
“Yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa em gái nhỏ của cậu bình an tới nơi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


