Bùi Từ và Phương Tri Lễ quen nhau từ thuở còn trong trường huấn luyện quân sự. Quanh năm suốt tháng ở bên nhau , sáng chạy bộ, trưa luyện thể lực, tối học chính trị. Qua mấy năm trời rèn giũa nghiêm khắc trong môi trường quân đội, đến khi được điều về cùng một đơn vị, hai người đã sớm thân thiết như tay trái tay phải. Có đánh nhau thì cùng đánh, có chịu phạt thì cùng đứng gác. Cái tình nghĩa ấy, không nói ngoa, còn hơn cả ruột thịt.
Bùi Từ hiểu rất rõ tính cách của Phương Tri Lễ, cũng biết Phương gia luôn coi em gái là bảo bối . Phương Tri Lễ gười này ăn ngay nói thẳng, sống thô mà thật, trên chiến trường quyết đoán như d.a.o cắt lụa, vậy mà chỉ cần nhắc đến em gái, vẻ mặt liền đổi khác. Bùi Từ vẫn nhớ rất rõ, cái lần đầu tiên Phương Tri Lễ nhắc đến em gái mình, giọng điệu khi ấy không giống với dáng vẻ ngang tàng thường ngày. Không có những câu "Mấy thằng kia đứng thẳng lên!", cũng không có ánh mắt sắc như d.a.o thường dùng để dạy dỗ binh lính, mà thay vào đó… là một loại trân trọng cùng lo lắng. Đó không phải là cưng chiều đơn thuần, mà là thứ tình cảm m.á.u mủ ruột già, khắc cốt ghi tâm
Bao năm qua vẫn vậy .
Cũng vì vậy, Bùi Từ luôn cảm thấy tò mò.
Bản thân anh là con út trong một nhà toàn trai, chẳng có chị gái cũng chẳng có em gái.
Từ nhỏ đã bị cha huấn luyện theo phương pháp thô bạo đến mức có thể viết thành cẩm nang "trị con phản nghịch" . Lão cha anh, mỗi khi nhìn mấy anh em bày trò nghịch ngợm, đều thở dài ngao ngán, ngẩng đầu nhìn trời xanh hỏi ông trời rằng: "Kiếp trước rốt cuộc tôi đã làm việc táng tận lương tâm gì , mà kiếp này ngài lại phái bầy yêu ma quỷ quái này đến đòi nợ như vậy ?"
Không chỉ một lần !
Cho nên, sống trong một đàn tháo hán như anh , cảm thấy cái gọi là "nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa" chính là một khái niệm xa xỉ, xa xỉ đến mức không thể tưởng tượng được cái loại này .
Càng không thể nào hiểu nổi cái gọi là dịu dàng, bảo vệ, chăm chút dành cho một cô em gái là như thế nào.
Nửa là tò mò, nửa là tình nghĩa nhiều năm, Bùi Từ gật đầu. Giọng điệu tuy tùy ý nhưng lại trầm ổn như thép rèn:
"Chuyện nhỏ. Tôi giúp cậu đón người."
Nghe vậy, Phương Tri Lễ như kẻ khát giữa trưa hè bỗng được ai rót cho gáo nước lạnh, thần trí phút chốc thanh tỉnh. Anh gần như không dám tin vào tai mình, vội vã bước lên một bước, giọng nói mang theo xúc động chân thành chưa từng có:
“Thật sao? Bùi đồng chí, tôi cảm ơn cậu trước ! Sau này chỉ cần cậu mở lời, dẫu là lên núi đao, xuống biển lửa, tôi cũng tuyệt không từ chối nửa câu!”
Anh kích động đến mức suýt chút nữa rớt nước mắt tiến lên ôm chầm lấy Bùi Từ một cái, rốt cuộc , anh và anh cả hiện tại vẫn còn đứng ở đây , cũng là nhờ sự hỗ trợ của Bùi lão thủ trưởng . Hiện tại , Bùi Từ còn giúp mình một đại ân như vậy , nghĩ đến những lần trước bản thân còn đấu khẩu, cãi vã với người ta, trong lòng Phương Tri Lễ liền dâng lên từng trận áy náy, âm thầm tự nhủ: Về sau đối với Bùi Từ khách khí một chút .
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


