Đông thành, một buổi chiều xám xịt, mây bay là đà trên đỉnh những tòa nhà cao chọc trời.
“Văn bản bổ nhiệm chức vụ giám đốc điều hành khách sạn của giám đốc Phan đã được gửi đến vào hai tiếng trước, boss có thể yên tâm rồi. Lần này chúng ta đã hoàn thành mục tiêu trước thời hạn dự kiến.”
Trợ lý Lâm Minh sau khi báo cáo xong tiến độ bố trí dàn nhân sự cấp cao mới của khách sạn, tay phải thoăn thoắt mở một tập văn kiện mới, định sẽ báo cáo tiếp tục về vấn đề điều chỉnh quy chế đánh giá năng lực của nhóm quản lý tầm trung mà phó tổng giám đốc khối hành chính nhân sự vừa trình lên thì bị thư ký Châu níu lấy góc tay áo ngăn lại, nháy mắt ra hiệu với anh bạn đồng nghiệp thân thiết rồi cất giọng ân cần
“Boss, uống trà chứ? Ông tôi vừa gửi cho chúng ta vài loại trà vụ xuân của năm nay đấy. Đại Hồng Bào hay Thiết Quan Âm?”
Mạnh Yến Thần hơi ngẩng lên, nghĩ đến những lá trà quý mà thư ký vừa nhắc đến, sợ là ông cụ sắp nổi đóa lên rồi: “Sao cũng được. Lần này xong việc, cô nghỉ phép hai ngày đi.”
Lâm Minh khi này cũng chen vào: “Phải rồi đấy. Mùa hè cũng đã qua rồi mà cô vẫn chưa về thăm ông ấy, không khéo ông ngoại cô sẽ đem mười mấy xe trà đổ đống trước cửa khách sạn mất.”
Thư ký Châu lườm anh bạn đồng nghiệp rồi nhanh chóng xoay lưng giẫm lên giày cao gót mà rời phòng họp. Châu Khiết lớn lên với những xưởng trà lâu đời của ông ngoại, nên cô luôn biết cách biến những lá trà dù bình thường nhất thành những ấm trà chất lượng. Hương trà thanh mát pha lẫn chút dịu ngọt thoang thoảng trong không khí khiến cho tâm tình của ba con người cuồng công việc trong phòng họp nội bộ nhẹ nhàng đi rất nhiều, hai đầu mày của Mạnh Yến Thần có dấu hiệu dãn ra không còn cau lại như ban nãy nữa.
“Boss, anh có muốn đổi chỗ ngồi không?” Thư ký Châu nửa cười nửa mếu mà đề nghị. Làm việc cho Mạnh Yến Thần đã nhiều năm, Châu Khiết đã tương đối quen thuộc với từng cái nhướng mày của ông chủ tương lai tập đoàn Mạnh thị này. Mạnh Yến Thần đã họp với ban lãnh đạo của khách sạn suốt 4 tiếng liên tục, cơ thể không cảm thấy mệt mỏi thì não bộ cũng sẽ ra tín hiệu cảnh báo. Và như một lẽ dĩ nhiên, ông chủ còn đang vất vả thì hai kẻ làm công ăn lương như hai người Lâm - Châu cũng chẳng thể nào nhàn hạ. Thư ký Châu âm thầm xoa lưng, cột sống của mỹ nữ sắp chạm ngưỡng 30 thực sự không sánh được với những năm tháng đại học trẻ trung oanh liệt.
Mạnh Yến Thần cười cười, cũng không có phản đối đề nghị này mà cùng cấp dưới đổi sang bộ sô pha lớn ngay cạnh cửa sổ sát đất trong phòng họp, thoải mái tựa lưng vào ghế da mềm mại. Anh chỉ nhấp một ngụm trà, tầm mắt vẫn dán vào văn kiện đặt trên đầu gối, nghe Lâm Minh và Châu Khiết thảo luận về vấn đề ảnh hưởng của đợt điều chỉnh quy chế lần này. Việc thu mua và tiếp quản quyền quản lý chuỗi khách sạn cao cấp Winsor khiến Mạnh Yến Thần tốn mất ba tháng thời gian ở Đông thành. Hiện tại chỉ còn một vài vấn đề nhỏ, nếu giải quyết nốt trong chiều nay thì anh sẽ trở về Hải thành trước giờ ăn tối.
Khe khẽ đánh giá hình ảnh phản chiếu của Mạnh Yến Thần qua mặt kính của cửa sổ, thư ký Châu lần thứ hai trong ngày len lén sử dụng nhan sắc của ông chủ để nạp năng lương cho bộ não đã hoạt động quá sức của bản thân.
Mày kiếm mũi cao, xương quai hàm đẹp như tranh vẽ.
Gương mặt của ông chủ bọn họ kế thừa toàn bộ ưu điểm từ chủ tịch và phu nhân chủ tịch, đặc biệt là hàng mi dài cùng đôi đồng tử đen hun hút kia, rất dễ làm cho lòng người nao núng mỗi khi nhìn trực diện vào đôi mắt ấy. Thời đại học nhan sắc của vị này đã khiến không ít nữ sinh thầm thương trộm nhớ. Ấy vậy mà ở một nơi anh tài hội tụ, mỹ nữ như mây lại chẳng ai có thể thành công khiến cho Mạnh Yến Thần rung động. Hiện tại, anh chàng CEO trẻ tuổi tài hoa nhà họ Mạnh này là chàng rể vàng trong mắt rất nhiều vị phu nhân ở Hải thành, nhưng đáng tiếc vị quý công tử này vẫn mang kiếp độc thân. Đừng nói là bóng hồng kề cận, đến bóng ma cũng khó mà tiếp cận với kẻ luôn có một ngàn lẻ một biện pháp giữ khoảng cách với người khác giới này. Chồng sắp cưới của Châu Khiết - vị phó giáo sư ở trường đại học danh giá nhất Hải thành đánh giá rất cao ông chủ này của cô, khen anh là “chính nhân quân tử”, nhưng bản thân cô thì lại nghi ngờ thực ra ông chủ của mình bị… “bệnh khó nói”.
Chàng thanh niên trong gương lúc này khép hờ mắt, cặp kính gọng vàng điểm thêm mấy phần nho nhã trí thức nhưng lại khiến Mạnh Yến Thần trông có phần già dặn hơn tuổi thực. Bộ âu phục màu xám tro được cắt may tinh tế ôm lấy thân hình cao lớn, cả người đều toát ra sức hấp dẫn của người đàn ông trưởng thành. Thư ký Châu âm thầm cảm thán, ông chủ của bọn họ đúng là cái gì cũng có, gia thế tốt lại thêm học vấn cao, ngoại hình thì khó lòng mà bắt bẻ được, nếu không phải có “bệnh” như cô suy đoán thì còn lại một khả năng - Mạnh Yến Thần có người trong lòng, nhưng không thể công khai. Còn về người nọ là nam hay nữ, Châu Khiết khẽ rùng mình. Thật sự không dám nghĩ tiếp nữa!
Nhưng mà, nếu không tính đến giới tính của người thần bí trong trí tưởng tượng của cô, thì suy đi nghĩ lại, nguyên nhân mà Mạnh Yến Thần độc thân thì chỉ có hai loại khả năng này mà thôi! Chắc chắn là như thế!
Lâm Minh nhận ra cô nàng cộng sự thân thiết lại bắt đầu mất tập trung, khẽ trừng mắt khiến thư ký Châu ngượng ngùng cười xin lỗi, xốc lại tinh thần dời mạch suy nghĩ về lại với "chính sự". Rốt cuộc sau một giờ thảo luận, Mạnh Yến Thần cũng đã có quyết định điều chỉnh quy chế.
Cuộc họp vừa kết thúc, ngoài trời cũng bắt đầu đổ mưa.
Thời tiết mùa thu ở Đông thành thay đổi xoành xoạch như tâm tình của những nàng thiếu nữ mới lớn. Thi thoảng xuất hiện những cơn mưa bất chợt, hoặc lất phất như mưa xuân hoặc ào ào như trút nước; để rồi khi mưa tạnh mây tan, mặt trời lại lần những chiếu sáng rực rỡ. Tựa như lúc này, Mạnh Yến Thần ngả người trên sô pha, tháo xuống cặp kính cận lạnh lẽo hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Những giọt nước mưa còn sót lại đang cố bấu víu vào mặt kính cửa sổ rồi chẳng thể bám trụ được bao lâu mà lăn xuống thành từng vệt dài, xa xa ngoài kia là cầu vồng rực rỡ đang vắt ngang chân trời như đang tuyên bố với mảng mây u ám đã đến lúc nhường chỗ cho ánh dương chiếu rọi không trung. Anh nhớ rất rõ, khung cảnh cầu vồng sau cơn mưa xuất hiện nhiều nhất trong những bức tranh của em gái anh - Mạnh Tinh Tinh.
Trước khi trở thành tiểu thư của Mạnh gia, Mạnh Tinh Tinh mang họ Hứa, tên chỉ có mỗi chữa Tinh - nghĩa là tinh tú tên bầu trời. Hai nhà Hứa - Mạnh có quan hệ khắng khít nên Hứa Tinh bảy tuổi có thể miễn cưỡng được Mạnh Yến Thần mười hai tuổi chở bằng xe đạp dạo quanh khu Lâm Viên An Trì - khu nhà dành cho giới tinh hoa ở Hải thành. Sau sinh nhật năm tám tuổi, nhà họ Hứa gặp tai nạn bất trắc, Hứa Tinh không còn bất kì người thân nào trên đời nên được bố mẹ Mạnh nhận nuôi, thêm một chữ Tinh vào trong họ tên với hi vọng có thêm một ngôi sao nữa sẽ luôn dõi theo và chiếu sáng cho bước đường sau này của cô bé tội nghiêp.
Sau khi đến Mạnh gia, sự tinh nghịch hiếu động ngày trước của Mạnh Tinh Tinh vơi đi theo những lần ôm gấu bông trốn trong chăn khóc thút thít vào mỗi đêm, thay vào đó là biểu hiện lo được lo mất, dè dặt cẩn thận hơn trước kia rất nhiều. Đôi mắt to tròn lắm lúc ngơ ngác như chú nai con đang lạc mẹ, vành mắt đỏ hoe sau những lần trốn vào một góc len lén lau nước mắt. Dần dà Hứa Tinh ngoan ngoãn gọi Mạnh Yến Thần hai tiếng "anh trai" với chất giọng ngọt ngào mềm mại, bắt đầu tập thích nghi với cái tên và thân phận mới của chính mình.
Kể từ ngày đó, cậu nhóc Mạnh Yến Thành cũng phải tập làm quen với việc trở thành anh trai của người ta, ý thức được rằng bản thân cần phải trưởng thành hơn, cần có trách nhiệm giúp bố mẹ chăm sóc em gái nhỏ bé. Cậu thiếu niên bước vào thời kì vỡ giọng phải học cách lắng nghe một cô bé nhạy cảm hay mau nước mắt, còn phải chú tâm trong lời ăn tiếng nói, tránh việc vô ý nhắc đến người nhà họ Hứa. Hơn hết là anh lại phải đem quỹ thời gian riêng tư ít ỏi của bản thân chia bớt cho cô bé, học cách sống chan hòa với đứa em gái vừa lạ vừa quen. Ban đầu là trách nhiệm, sau đó lại trở thành thói quen, rồi dần dà mọi thứ lại đi chệch khỏi quỹ đạo mà bản thân anh không hề nghĩ đến.
Bắt đầu từ bao giờ đoạn tình cảm này bị biến chất nhỉ? Mạnh Yến Thần cũng không nhớ chính xác thời điểm mà anh chán ghét Mạnh Tinh Tinh gọi mình là “anh trai” là từ khi nào. Có lẽ là lúc anh vừa lên đại học, hoặc có lẽ từ lúc anh tình cờ phát hiện lá thư tình mà thằng nhóc thối tha nào đó kẹp vào sách bài tập của cô. Khi anh hiểu được cảm giác tim anh đập loạn nhịp khi em gái đứng nép sát vào lưng trước ánh mắt nghiêm khắc của mẹ, khi cơn ghen tức bùng lên dữ dội trong lòng ngực lúc phát hiện Mạnh Tinh Tinh có bạn trai, Mạnh Yến Thần đã xác định được tình cảm của anh không còn đơn thuần là tình anh em trong gia đình nữa.
Số phận luôn thích trêu đùa những người đem lòng chân thành yêu thương ai đó. Sự ràng buộc của luật lệ và lý lẽ, cảm giác sợ hãi trước nỗi thất vọng của bố mẹ bóp nghẹt thanh quản mỗi khi anh có ý định nói lời yêu. Cứ thế, kẻ bộ hành đáng thương mang tên Mạnh Yến Thần vẫn đơn độc và lầm lũi trong con đường một chiều không tìm ra lối rẽ.
Tiếng chuông điện thoại bàn xé toạc sự vắng lặng trong phòng, đồng thời cũng cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của Mạnh Yến Thần. Trợ lý Lâm Minh thông báo ba mươi phút nữa sẽ có xe đưa anh ra sân bay về lại Hải thành.
Phải ...về nhà rồi.
Sắc trời bên ngoài cửa sổ đang dần thay đổi. Cầu vồng rực rỡ dần nhạt nhoà rồi biến mất, khi nãy rõ ràng trời vẫn còn hửng nắng, nhưng một tảng mây đen to oạch đã chắn ngang ở phía đằng tây, một màu âm u xám xịt lần nữa bao trùm lên toàn bộ bầu trời. Mưa phùn nhẹ rơi lất phất rồi dần dần chuyển thành một cơn mưa nặng hạt. Thời tiết quá xấu để máy bay có thể cất cánh, Mạnh Yến Thần lại phải ở phòng chờ hạng thương gia uống hết hai tách cà phê. Cho đến khi hãng hàng không thông báo đã có thể khởi hành thì đã qua giờ ăn tối, nhưng anh cũng không có khẩu vị, chỉ lắp đầy bao tử bằng một chén cháo nhạt nhẽo vẫn còn bốc khói nghi ngút. Mang tâm trạng không khá hơn bầu trời ngoài kia là bao mà bước lên máy bay, Mạnh Yến Thần hơi ngạc nhiên khi Mạnh Bá Ngôn lúc này mới chịu trở về. Dư âm của những ly rượu đêm qua vẫn còn dai dẳng, nên khi nhìn thấy Mạnh Yến Thần thì ông anh họ này chỉ nhướng mày một cái thay cho lời chào.
Tuổi tác không mấy chênh lệch, ngoại hình lại giống nhau đến 4 -5 phần, nhưng so với Mạnh Yến Thần nhàm chán, tẻ nhạt thì Mạnh Bá Ngôn luôn có cách khiến cuộc sống của bản thân phong phú theo cách riêng.
Mạnh Yến Thần nghiêng người nhìn lại, ông anh họ đã lăn ra ngủ say như chết.
Tối qua, người này đã nói gì nhỉ?
Khi cô con gái lớn của chủ tịch tập đoàn bất động sản Chu thị vừa kết thúc bài múa mở màn để chúc mừng kỉ niệm 30 năm ngày thành lập tập đoàn, trong tiếng vỗ tay hân hoan của khách tham dự, Mạnh Bá Ngôn lại thốt ra những lời khiến Mạnh Yến Thần kinh ngạc.
“Chu Oánh chỉ là con tu hú xấu xí chiếm tổ được vài năm, cũng không biết thân biết phận mà lại nơi nơi vênh váo bản thân là đại tiểu thư của Chu gia. Cô ta không biết rằng Tần Dật Nhiên từ sớm đã đậu trên cây ngô đồng mà nhìn xuống, chờ xem trò cười của bọn họ. Tu hú một khi bị gãy cánh, còn không bằng một con gà!”
Lời lẽ khó nghe đến mức độc địa được thốt ra lúc Mạnh Bá Ngôn vẫn còn tỉnh táo hoàn toàn trái ngược với tính cách ngày thường của anh chàng mới để lại ấn tượng sâu sắc trong trí nhớ của Mạnh Yến Thần đến thế. Ông anh họ này của anh biệt danh là “hồ ly mặt cười”, gặp người nói tiếng người, gặp ma nói tiếng ma. Ở nhà tổ của Mạnh gia, đứa con trai độc nhất của bác cả cũng là đứa cháu được yêu thương nhất nhà, bởi sự khéo léo và ngọt ngào của anh ta lúc nào cũng có thể khiến cho lòng người nở hoa. Mạnh Yến Thần ít khi nghe Mạnh Bá Ngôn phàn nàn về ai đó, lại còn là phái nữ.
Nói một cách công bằng thì Chu Oánh là một cô gái tài sắc vẹn toàn. Không chỉ là một mỹ nhân xinh đẹp động lòng người, vị đại tiểu thư Chu gia này còn có một danh xưng đầy tao nhã là "thiên nga làng múa" của Đông thành, đạt được không ít giải thưởng danh giá. Một cô gái ưu tú như thế mà lại bị ví như tu hú? Vậy người như thế nào mới có thể khiến cho Mạnh Bá Ngôn đem so với phượng hoàng?
“Tần Dật Nhiên?”
Mạnh Yến Thần khẽ lẩm bẩm cái tên này, tìm tòi trong trí nhớ một lúc lâu cũng không có bất kì ấn tượng nào. Anh loáng thoáng nhớ đến thư ký Châu từng nói qua với anh Chu Chính Đình phất lên như hôm nay là nhờ vào người vợ trước của ông ta - tiểu thư của phú thương Tần gia ở Nam thành, cháu gái bên ngoại của một nhánh Diệp gia ở Bắc thành. Người vợ trước là người cùng chủ tịch Chu đồng cam cộng khổ gầy dựng cơ nghiệp, đáng tiếc là đến lúc Chu thị làm ăn phát đạt, địa vị lên như diều gặp gió thì vị kia không may gặp tai nạn mà qua đời. Quả là hồng nhan bạc phận.
Sân bay ở Hải thành luôn tấp nập kể cả khi đêm đã về khuya, cơn gió mùa thu vuốt qua làn da mang theo hơi nước lành lạnh. Từng tia chớp xẹt ngang bầu trời báo hiệu cơn mưa đang chuẩn bị ập xuống thành phố phồn hoa bậc nhất cả nước này.
Trước khi hạt mưa đầu tiên rơi xuống, Mạnh Yến Thần đã yên vị trong xe, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần. Điện thoại trong túi áo rung nhẹ, suy nghĩ đầu tiên của anh là Mạnh Tinh Tinh có lẽ đã phản hồi lại tin nhắn của hai ngày trước. Nhưng còn chưa kịp lấy ra khỏi túi áo, điện thoại cứ rung lên liên tục, đây không phải phong cách trả lời tin nhắn của em gái anh. Tin nhắn trên wexin dồn dập như bão táp đến từ Phó Tĩnh Du – cậu em họ nhỏ hơn anh một tuổi. Anh lướt đến phần khung trò chuyện của em gái, tin nhắn anh gửi vẫn chưa được đọc. Thời gian trước, do chênh lệch múi giờ mà tốc độ trả lời tin nhắn của Mạnh Tinh Tinh được tính theo giờ, riêng nửa năm trở lại đây thì lại biến thành tính theo ngày. Mạnh Yến Thần ném điện thoại sang ghế bên cạnh, xoa xoa ấn đường giữa hai chân mày, lặng lẽ thở dài.
Tài xế riêng thấy sắc mặt ông chủ nhỏ ban nãy còn khá tốt, nhưng không biết từ lúc nào đã trở nên không dễ nhìn, đành tắt đi bản nhạc đang phát khiến không gian trong xe yên ắng hẳn đi, nhưng lại tăng thêm mấy phần ngột ngạt.
“Cứ mở nhạc đi.” Mạnh Yến Thần khẽ nói.
Giai điệu du dương như sóng biển vang lên, câu chuyện về chú cá voi xanh lẻ loi được ngân nga bởi chất giọng âu sầu lành lạnh như biển đêm của một chàng ca sĩ trẻ.
[Cá voi xanh, cá voi già cỗi, lặn ngụp trong đại dương vô định, bơi qua những tháng ngày thế giới đổi thay. Biển xanh mênh mông và vĩ đại, tầng tầng sóng âm tan ra trong làn nước biếc. “Chàng khổng lồ xanh” cảm mến nàng tiên cá với chiếc đuôi sặc sỡ và nhiệm màu. Hàng thế kỷ cứ trôi qua, chàng vẫn đồng hành và bảo vệ nàng tránh đi những chiếc vòi bạch tuộc hắc ám, phun ra những chiếc cầu vồng xinh đẹp để đôi mắt xanh ánh lên ý cười. Và rồi vào một ngày xuân tươi đẹp rạng ngời, nàng đem lòng yêu chàng ngư dân không cùng thế giới. Tóc xanh chuyển màu đen óng khi rời bỏ mặt nước, đánh đổi đi chiếc đuôi cá như mạng sống thứ hai hóa thành con người, dẫm lên cát vàng và sỏi đá, máu nhỏ xuống theo từng nhịp chân bước vội, chạy theo tự do và tình yêu mà nàng hằng khát khao.]
Truyện cổ tích luôn đẹp đẽ và diệu kì, nhưng cuộc sống hiện tại thì đầy khắc nghiệt, tàn khốc.
Hoàn thành chương 1.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



