Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cơn mưa đêm ào ào như trút cơn thịnh nộ xuống thành phố hơn một giờ đồng hồ, sau đó vẫn liên miên không dứt phủ lên toàn bộ Hải thành một màn mưa sương mờ mịt, nhưng cũng nhờ thế mà làn bụi mịn lượn lờ trong không khí hầu như bị cuốn theo nước mưa mà rơi xuống mặt đường, về nơi nó nên thuộc về. Mạnh Yến Thần từ sân bay trở về nhà không bao lâu, vừa tắm rửa thay quần áo thì bố mẹ anh cũng vừa về đến.
Bố Mạnh vừa thấy con trai liền nở nụ cười ấm áp, nhưng sắc mặt mẹ Mạnh không tốt cho lắm.
“Phó Thanh Âm” là cái tên mà bà ngoại đặt cho mẹ anh khi đã liều mạng sinh ra đứa con gái độc nhất sau khi liên tiếp sinh hạ hai cậu quý tử cho gia chủ nhà họ Phó. Đã mấy chục năm trôi qua nhưng mẹ Mạnh vẫn mãi là hòn ngọc quý giá nhất trên tay ông ngoại anh. Được sinh ra trong gia tộc làm giàu bằng nghề buôn ngọc mà giới thượng lưu từ trăm năm trước đã gán vào một danh xưng mĩ miều - phỉ thúy thế gia, bà trưởng thành đầy kiêu ngạo và có ám ảnh với quyền kiểm soát không hề nhẹ. Phó Tĩnh Du ngày thường tráo trở và lắm lời thế nào, khi đứng trước mặt mẹ Mạnh đều sẽ ngoan ngoãn như một chú cún con còn vương mùi sữa.
Mẹ Mạnh đã ôm một bụng tức từ nhà tổ ở Bắc thành mà trở về, kể cả khi nhìn thấy đứa con trai yêu quý sau nhiều ngày không gặp sắc mặt của bà cũng chẳng tốt hơn là bao. Mạnh Yến Thần không khó để nhận ra là mẹ anh lại không chiếm được phần thắng trên tay vợ của bác cả rồi. Mẹ Mạnh và vợ của bác cả - Tần Viện - xưa nay tính cách không hợp, nói chính xác là từ thời thiếu nữ đã nhìn nhau không vừa mắt. Hai người gả vào nhà họ Mạnh đã mấy chục năm, trở thành chị em dâu với nhau nhưng tính hiếu thắng của năm đó chỉ có tăng chứ không có giảm. Vợ bác cả lại mang thân phận con dâu trưởng trong gia đình, thường lấy vị thế chị dâu mà đè ép mẹ Mạnh. Thế nên hai người mỗi lần gặp mặt đều không tránh khỏi lời qua tiếng lại. Lần này Mạnh Bá Ngôn lại không có ở nhà tổ, xem ra là không có ai đứng giữa điều đình cuộc chiến này rồi.
“Kiều Kiều năm xưa đúng là có mắt như mù mới gả cho Chu Chính Đình. Nếu tỉnh táo một chút, lý trí một chút, thuận theo hôn ước hai nhà danh chính ngôn thuận gả vào nhà họ Mạnh thì ả Tần Viện kia hiện tại có thể bày ra bộ mặt chị dâu với em sao? Tức chết đi được!”
Bố Mạnh - Mạnh Cẩn Đông hơi nhướng mày, ông không ngờ mẹ Mạnh lần này lại chủ động nhắc đến Tần Kiều. Người này luôn là vết thương chí mạng trong lòng vợ yêu của ông. Chủ tịch Mạnh bất ngờ thì bất ngờ, vẫn thuần thục rót một tách trà an thần để dỗ vợ: “Em uống chút nước đi, từ ở sân bay về đến giờ vẫn chưa uống ngụm nước nào cả.”
Bố Mạnh thấy vợ đã uống hết tách trà kia, dịu giọng an ủi. “Tần Kiều ... dù sao cô ấy cũng đã qua đời nhiều năm, Tần Viện cũng đã gả đến Mạnh gia lâu như vậy, nể mặt Bá Ngôn lần sau chúng ta không thèm chấp nhặt với chị ấy nữa.”
Bố Mạnh thấy cơn giận của vợ yêu đã giảm đi không ít, vẫn kiên nhẫn dỗ dành bà: “Người xưa nói quả nhiên không sai, thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ. Chớp mắt một cái mà đã hai mươi mấy năm rồi, đến cả Tần Dật Nhiên hiện tại cũng đã thành niên. Mà thôi, không nói về Tần Kiều hay Tần Viện nữa, nếu không tối nay em lại ngủ không ngon. Nào nào, uống thêm một chung trà này cho ấm người, sau đó chuẩn bị nghỉ ngơi nhé. Đừng giận nữa.”
Mạnh Yến Thần ngồi lặng thinh lắng nghe cuộc trò chuyện của bố mẹ, ngoài mặt không biểu cảm nhưng nội tâm lại không ngừng nghi hoặc. Lại là Tần Dật Nhiên? Là trùng tên hay là chim phượng hoàng mà Mạnh Bá Ngôn từng nhắc ngày hôm qua? Mẹ anh còn có một người bạn thân tên Tần Kiều đã qua đời nhiều năm, việc này Mạnh Yến Thần chưa bao giờ nghe mẹ đề cập đến. Khi Mạnh Yến Thần còn đang suy tư về cái tên Tần Dật Nhiên, mẹ Mạnh đã cất giọng gọi
“Yến Thần!”
“Dạ!”
“Con gầy rồi!” Mẹ Mạnh ngắm nhìn gương mặt của con trai, không có cắp kính gọng vàng che chắn, viền mắt thâm đen kia lộ rõ khiến bà xót xa, tông giọng cũng hạ thấp không ít. “Mấy tháng qua vất vả cho con rồi.”
“Đó là trách nhiệm của con, cũng không vất vả chút nào ạ.” Mạnh Yến Thần cười đáp.
Bố Mạnh nghe được đáp án này của anh, không hiểu sao trong lòng có hơi không thoải mái. Đặt tách trà ấm vào tay Mạnh Yến Thần, bố Mạnh chỉ khẽ vỗ vai anh, thay cho lời tán dương. Không biết từ bao giờ đứa con trai này luôn dùng những đáp án tiêu chuẩn và khuôn mẫu nhất để trả lời bọn họ. Mẹ Mạnh nhìn sắc mặt của bố Mạnh, hơi mím môi rồi căn dặn Mạnh Yến Thần phải giữ gìn sức khỏe, sắp tới muốn ăn gì thì phải nói cho bà biết, còn có cả loại cua nước ngọt mà anh thích mẹ Mạnh đã đặt hàng rồi, sẽ có người sớm giao đến. Luyên thuyên một hồi, mẹ Mạnh mới chuyển chủ đề
“Ban nãy... anh nhắc đến con gái của Kiều Kiều sao?”
Mạnh Cẩn Đông thở dài, trong giọng nói pha lẫn vẻ tiếc nuối: “Đứa bé Tần Dật Nhiên kia mấy năm trước anh có gặp qua một lần, anh cả cũng khen con bé không ít lời. Nếu nó là con cháu Mạnh gia thì tốt biết mấy! Nhà chúng ta mấy năm nay đều là ‘dương thịnh âm suy’, một mụn cháu gái cũng không có. Nếu trong nhà có một đứa cháu gái hoạt bát đáng yêu như con bé, chắc chắn cả nhà sẽ rất náo nhiệt."
Tần Dật Nhiên, Mạnh Yến Thần lập đi lập lại cái tên này trong lòng. Mạnh Bá Ngôn thì ví Tần Dật Nhiên như phượng hoàng chỉ đậu trên nhánh ngô đồng. Bố của anh hiếm khi có thể trực tiếp bày ra vẻ tiếc nuối vì người nào đó không phải người Mạnh gia. Mạnh Yến Thần tự nhủ, cũng không biết người này rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Mạnh Yến Thần vẫn luôn cảm phục năng lực chèo lái phương hướng trong mọi cuộc trò chuyện mà bố anh có, chỉ cần vài câu nói đã khiến mẹ anh nguôi giận còn có xu hướng chuyển sang ngậm ngùi chuyện quá khứ của mấy chục năm về trước.
Một nhà ba người trò chuyện, nói một lúc thì câu chuyện lại chuyển đến trên người Mạnh Tinh Tinh, bố mẹ Mạnh muốn chuẩn bị quà tốt nghiệp thạc sĩ cho con gái. Thương lượng một lúc sau, bố Mạnh nói muốn mua cho Mạnh Tinh Tinh một chiếc trâm ngọc, muốn nhìn con gái nhà mình cũng một lần mặc sườn xám đeo trâm cài, chắc chắn sẽ xinh đẹp không thua kém con gái nhà người khác.
Guu thẩm mỹ của các ông bố bà mẹ trong những gia đình truyền thống thường không tách rời khỏi chiếc sườn xám cổ điển và những cây trâm lung linh tinh xảo. Nhưng Mạnh Yến Thần không dám chắc em gái anh sẽ có cùng suy nghĩ này với bố mẹ.
Vài ngày sau chủ tịch Mạnh dẫn Mạnh Yến Thần tham gia một buổi đấu giá ngọc khí.
Buổi đấu giá được tổ chức ở một căn tứ hợp viện khá cổ kính ở ngoại ô Hải thành. Khách mời nếu không phải chuyên gia về ngọc cũng là những nhân vật có sức ảnh hưởng xã hội, trong số họ có không ít là người thân quen của Mạnh gia. Nhìn vào thân phận và địa vị của khách mời cũng có thể xác định mức độ long trọng của buổi đấu giá ngày hôm nay. Trước khi đến đây Mạnh Yến Thần vẫn chưa xem qua danh sách vật phẩm, nhưng dựa vào trạng thái hào hứng của mấy vị phu nhân quyền quý cùng con cái của họ, anh chắc chắn mục tiêu của chủ của buổi đấu giá chính là túi tiền rủng rỉnh của các quý bà, quý cô yêu cái đẹp.
Hai bố con chọn tới chọn lui trong danh sách vật phẩm đấu giá mới chọn được một cây trâm hồ điệp làm từ hồng ngọc [1] , đôi bướm một lớn một nhỏ được điêu khắc vô cùng sống động. Tuy cây trâm này không phải là đồ cổ nhưng dựa vào chất ngọc cùng sự sắc nét tinh xảo như thế thì ít nhất cũng phải được chế tác từ đại sư ngọc khí có tay nghề mấy chục năm. Mạnh Tinh Tinh rất thích bươm bướm, lúc bé còn từng mơ ước sau này sẽ trở thành một nhà sinh vật học nghiên cứu về loài côn trùng với đôi cánh mỏng manh kia. Mạnh Yến Thần có lòng tin khi nhìn thấy cây trâm đó em gái anh chắc chắn sẽ rất vui.
Trâm hồ điệp hồng ngọc mà hai người nhắm đến cũng không dễ mua như trong tưởng tượng. Giá khởi điểm chỉ có ba mươi hai vạn, đã tính là không rẻ. Nhưng luôn có người vì cây trâm mà nâng giá. Mạnh Yến Thần đã nâng giá từ sáu mươi lên đến tám mươi vạn, nhưng đối phương vẫn không hề có ý định từ bỏ, tiếp tục tăng thêm tám vạn. Cách một bức bình phong mỏng như tơ, bố Mạnh hơi nheo mắt nhìn về phía đối phương như đang suy tư gì đó.
Tám mươi tám vạn lần thứ nhất
Bố Mạnh nhìn sang Mạnh Yến Thần lắc đầu, ngụ ý là không cần tranh nữa.
Tám mươi tám vạn lần thứ hai
Ông lại thở dài
Tám mươi tám vạn lần thứ ba, Mạnh Yến Thần nghe rõ ba anh cảm thán bằng chất giọng bùi ngùi: “Hồng ngọc hồ điệp... thảo nào vừa nhìn qua lại cảm thấy quen như vậy.”
Tám mươi tám vạn... thành giao!
Lúc quá vãn, Mạnh Yến Thần như lơ đãng tìm trong đám đông cái vị “tám mươi tám vạn” kia, chỉ nhìn thấy thấp thoáng sau bức bình phong mờ ảo là một thân sườn xám màu lục nhạt thêu hoa văn lá trúc, tóc búi cao điểm một cây trâm bạch ngọc tinh xảo. Dáng người cao gầy thân hình uyển chuyển, khung xương rất đẹp. Mạnh Yến Thần chỉ nhìn thấy một bên sườn mặt, nhưng trong lòng đã hình dung ra bốn chữ: cốt cách mỹ nhân.
Người kia hình như đang cười.
Mạnh Yến Thần nhìn sang thấy bố cũng không tỏ vẻ thất vọng gì, đã điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt hào phóng trò chuyện cùng người quen, khi anh lần nữa chuyển tầm nhìn về phía bức bình phong thì bóng dáng sườn xám kia đã không còn ở đó nữa.
Trên đường về, bố Mạnh sắp xếp lại từ ngữ một lúc rồi mới nói: “Đứa bé kia chắc là Tần Dật Nhiên đi. Trâm hồ điệp hồng ngọc đó là một trong tám món trang sức bằng hồng ngọc mà năm xưa Tần gia cho Tần Kiều làm của hồi môn. Bộ trang sức kia là ông cụ nhà họ Tần đích thân đặt hàng ở cửa tiệm của ông ngoại con, mời thợ kim hoàn nổi tiếng nhất khi đó lên mẫu thiết kế, tốn mất nửa năm thời gian mới hoàn thành được.”
“Tần Dật Nhiên sinh ra đã mang họ Tần sao ạ?” Anh không nhịn được mà hỏi ra thắc mắc trong lòng bấy lâu.
“Không phải, ban đầu con bé tên là Chu Dật Nhiên. Tần gia năm đó cũng là phú thương số một số hai ở Nam thành, chỉ kém nhà ngoại con một bậc mà thôi. Bọn họ nhiều năm buôn vải vóc và trà, nói nhà họ khi đó mỗi ngày kiếm ra cả đấu vàng cũng không phải nói quá. Cho nên khi Tần Kiều dẫn tên họ Chu kia về, chẳng ai vừa ý cả. Đã thế, hai nhà Tần - Mạnh đã định xong hôn sự của Tần Kiều với bác cả của con, chỉ cần chọn ngày lành tháng tốt làm lễ đính hôn nữa mà thôi. Nhưng...” Bố Mạnh ngập ngừng. “Người trẻ tuổi thường nông nổi, lại cố chấp, một lòng đấu tranh cho tình yêu và lý tưởng. Tần Kiều lấy cái chết uy hiếp cả gia đình, ngay cả mẹ con khuyên nhủ thế nào đều vô dụng. Con cũng biết tính mẹ con mà, khi đó mẹ con giận dữ nên tìm người đến đánh cho Chu Chính Đình một trận, vừa hâm dọa vừa dụ dỗ hắn ta rời khỏi Nam thành. Nhưng tên kia cũng rất cứng đầu, sống chết không chịu đi. Thủ đoạn của mẹ con có hơi ác liệt, còn bị Tần Kiều phát hiện, nên cả hai cãi nhau nảy lửa, đến độ cô ấy đòi tuyệt giao với mẹ con. Cô ấy trách mẹ con là bạn thân nhất vì sao lại không thể thấu hiểu cho tình yêu thuần túy của họ.”
Nghĩ đến đây, chủ tịch Mạnh không khỏi phì cười: “Mẹ con tính cách quyết đoán, nóng nảy như lửa, Tần Kiều thì lại mềm mại dịu dàng như nước, cũng không hiểu sao bọn họ có thể chơi thân từ bé đến lớn.”
Mạnh Yến Thần nghe bố nhắc đến hành động đánh trước khuyên sau, đúng là phong cách của mẹ anh.
“Tần gia lúc bấy giờ không còn cách nào khác mới chấp nhận gả Tần Kiều cho Chu Chính Đình, nhưng cũng không cho Chu gia bao nhiêu thể diện. Tần Kiều sau khi sinh Chu Dật Nhiên năm năm thì qua đời vì tai nạn. Lại qua thêm chừng ba bốn năm, Chu Chính Đình đem mẹ con Tô Lệ cưới vào nhà họ Chu, Chu Dật Nhiên kiên quyết phản đối, còn nói hai người kia đã gian díu với nhau trước khi mẹ con bé qua đời.”
Mạnh Yến Thần theo bản năng nhìn sang bố anh, chân mày tự giác nhíu lại, bóng dáng sườn xám thấp thoáng sau chiếc bình phong lần nữa hiện ra trong tâm trí. Một cô bé còn chưa đến mười tuổi, mồ côi mẹ từ lúc bé xíu, lại phát hiện bố gian díu với người khác trước khi mẹ mất, làm thế nào để có thể vượt qua giai đoạn khó khăn lúc đó chứ?
“Chu Dật Nhiên đem chuyện này nói cho Tần gia biết rồi đổi họ thành họ mẹ, công khai đoạn tuyệt quan hệ với Chu Chính Đình. Hai nhà Tần - Chu từ đó chính thức trở mặt nhau, từ thông gia trở thành oan gia. Không lâu sau đó, nhà họ Diệp quyền thế bậc nhất ở Bắc thành không biết vì lí do gì mà chạy đến Đông thành nhận nuôi Tần Dật Nhiên. Nghe nói Tần Dật Nhiên chưa học xong trung học thì đã ra nước ngoài du học.”
Trong đầu Mạnh Yến Thần không hiểu vì cái gì vẫn luôn lẩn quẩn bóng dáng sườn xám màu lục nhạt kia, cố đuổi cũng chẳng đi. Anh hỏi: “Mẹ... không đi thăm Tần Dật Nhiên sao ạ?”
Bố Mạnh thở dài, nhắc đến chuyện này trong lòng lại có hơi hổ thẹn: “Trước khi Tần Kiều mất, mẹ con luôn giận dỗi việc năm xưa Tần Kiều nhẫn tâm đòi tuyệt giao với mẹ con, lòng tự trọng của bà ấy con cũng không lạ gì đúng không?”
Tính cách tự cao tự đại của đại mỹ nữ Phó Thanh Âm có ai mà không biết cho được. Nhưng anh cũng không thể nói xấu mẹ được, chỉ có thể nhìn bố mà mỉm cười.
“Lúc Tần Kiều sinh, mẹ con nhận được tin cũng vội vã bay đến Đông thành, dù đã bước đến cửa phòng bệnh nhưng chỉ đứng ở bên ngoài nhìn vào, xác nhận hai mẹ con họ ‘mẹ tròn con vuông’ liền trở về. Về sau, Chu Chính Đình lại không cho chúng ta gặp con bé, mẹ con đi đi về về giữa Đông thành và Hải thành mấy bận, cũng từng đến công ty lẫn nhà họ Chu náo loạn vài lần với Chu Chính Đình vài lần, ông ta vẫn kiên quyết không để mẹ con gặp con bé, thậm chí còn báo cảnh sát tố cáo mẹ con xâm nhập tư gia bất hợp pháp.”
Mạnh Yến Thần nghe đến đấy không khỏi cau mày. Cũng chỉ là gặp Tần Dật Nhiên mà thôi, cần gì ngăn cấm đến mức ấy? Trừ khi ông ta muốn cô lập chính đứa con gái ruột của mình.
“Mẹ con hết cách nên đã liên hệ với cậu của con bé nhưng người nhà họ Tần ngỏ ý không muốn mẹ con xen vào chuyện riêng của hai gia đình. Bố mẹ đều cho rằng, dù gì còn có nhà họ Tần trông coi, con bé cũng không thể sống khổ sở được. Mãi cho đến khi Tần Dật Nhiên được đưa đến Bắc thành nuôi ở Diệp gia, nhà chúng ta cũng đã đến bái phỏng Diệp gia. Nhưng ngạch cửa của Diệp gia cũng không phải tùy tiện muốn qua là qua. Nhà chúng ta trừ khi đích thân ông nội con ra mặt, nếu không trước mặt ông cụ nhà Diệp gia, bố và mẹ con cũng chỉ là bậc hậu bối, càng không được tính là thể diện to tác gì. Hơn nữa mẹ con nói Tần Dật Nhiên cũng không có sống ở Diệp gia, mà do người khác nuôi dưỡng. Con bé không muốn nhắc đến chuyện cũ, cũng không muốn gặp chúng ta. Nó… muốn được sống một cuộc đời mới.”
Chuyện năm đó giữa hai cô gái, cũng không thể nào phân rõ đúng sai. Hiện tại âm dương cách biệt, Phó Thanh Âm rất hiếm khi nhắc đến người bạn đã cùng mình lớn lên, nhưng thỉnh thoảng lại đem tám món đồ hồi môn kia ngắm nghía rồi lại thất thần một lúc lâu.
“Tần Kiều... cô gái bạc phước này là vết thương lòng cũng là vảy ngược của mẹ con, nên nhiều năm nay bố mẹ đều ngầm hiểu trong lòng, không ai nhắc đến. Cũng vì người này mẹ con mới đối với chuyện tình cảm của Tinh Tinh và thằng nhóc nhà họ Tống kia lại cố chấp không chịu nhường nửa bước như vậy.”
Không nhắc đến thì thôi, nhắc đến bạn trai cũ của em gái, tâm tình Mạnh Yến Thần lại xấu đi không ít. Anh không muốn nhớ lại những chuyện không vui trước kia, lại thử đặt vị trí mình là mẹ anh. Nếu anh là mẹ, cư xử thế nào mới không cảm thấy hối tiếc?
“Bố...”
“Con muốn hỏi cái gì?”
“Mẹ đã bao giờ nói với bố, mẹ hối hận năm xưa không ra tay độc ác hơn, đem vứt Chu Chính Đình tới một nơi khỉ ho cò gáy nào đó không ạ?” Mạnh Yến Thần thận trọng hỏi bố Mạnh.
Nhìn nét mặt của con trai, chủ tịch Mạnh không khỏi bật cười, chọc chọc trán anh - một hành động mà rất lâu rồi bố Mạnh không làm nhưng chính ông cũng không nhận ra điều đó: “Đúng là con hiểu mẹ con thật đấy. Nhưng câu này hỏi bố thôi, đừng có dại dột mà hỏi mẹ con, sẽ bị đánh đấy.”
Mạnh Yến Thần mím môi cười, nghiêm túc gật đầu biểu thị đã tiếp thu giáo huấn của bố. Bầu không khí giữa hai bố con trên xe lúc này tốt hơn ngày thường rất nhiều. Bố Mạnh còn đùa rằng tháng này phải móc tiền túi để tăng lương cho tài xế, xem như tiền bịt miệng.
Khi về Mạnh Yến Thần về đến công ty đã là giờ tan tầm, anh bảo thư ký Châu nán lại, nói sơ qua những điều cô biết về nhà họ Tần ở Nam thành. Tuy rằng vợ của bác cả là chị em họ của Tần Kiều nhưng vì nhiều lí do mà lại sống ở nhà ngoại, đến cả khi kết hôn Mạnh gia đi đón dâu cũng là đón ở nhà ngoại của bác ấy. Nên về lý thuyết, Mạnh – Tần có quan hệ thông gia, nhưng trên thực tế lại chẳng có chút qua lại nào.
Ngược lại, nhà ngoại của Châu Khiết kinh doanh ở cả Đông thành và Nam thành, còn làm ăn trong ngành trà lâu năm, từng có vài lần hợp tác nên nhà bọn họ am hiểu về ông lớn trong ngành cũng không lạ. Một người thư ký luôn tận chức trách như Châu Khiết dù không rõ lí do nhưng cái gì biết về nhà họ Tần cô đều nói chi tiết, kể cả mấy việc vặt vãnh lông gà vỏ tỏi hay lời đồn nửa thật nửa giả đều kể ra không sót việc nào.
“Nghe nói lão gia chủ nhà họ Tần sức khỏe rất tốt, nhưng năm đó lại qua đời có vẻ khá đột ngột, ai nấy đều bàng hoàng. Sau tang lễ của ông ấy, Tần lão phu nhân suy sụp trong một đêm, bệnh liệt giường suốt mấy ngày rồi cũng ra đi. Con trai trưởng Tần Mặc lên nắm quyền điều hành công ty, còn phần lớn những việc khác trong nhà đều do con dâu trưởng của Tần lão gia định đoạt.” Nói một cách thô tục hơn, tên Tần Mặc này ngoài việc điều hành công ty, những chuyện còn lại đều nghe lời vợ. Nói ngắn gọn chính là một tên sợ vợ điển hình.
Thư ký Châu nhìn dáng vẻ suy tư của ông chủ, tròng mắt đảo hai vòng, vội nói: “Boss, tôi sẽ nộp báo cáo chi tiết về nhà họ Tần trên bàn của anh vào ngày mai nhé?”
“Không vội! Cảm ơn nhé!”
Thư ký Châu ra dấu “ok” rồi nhanh chân rời đi, văn phòng rộng lớn chỉ còn lại mỗi Mạnh Yến Thần. Anh nhìn chậu trúc phú quý để trên bàn làm việc, thẫn thờ một lúc lâu.
Chính Mạnh Yến Thần cũng không nhận ra, anh đang lãng phí thời gian quý báu của bản thân chỉ để tìm hiểu về những chuyện gián tiếp liên quan đến một người xa lạ mà anh còn chưa chính thức chạm mặt. Điều này hoàn toàn không giống tác phong ngày thường của anh.
Hoàn thành chương 2
[1] Hồng ngọc: còn được gọi là Ruby là loại đá thuộc nhóm khoáng chất corumdun, màu đỏ đặc trưng của loại đá này là do nguyên tố crôm tạo thành. Độ cứng của Ruby khá cao, chỉ xếp sau kim cương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




