Lệ Toái Toái cùng Lệ Trầm liếc nhau một cái.
À, ba quả nhiên lại đi tìm tình nhân của ba để chuẩn bị bỏ trốn.
Giản Thành Hi xách theo một rương quần áo đi ra, bảo hệ thống chỉ đường cho cậu đến nơi có thể cầm đồ. Hệ thống ngày thường không có tác dụng gì, nhưng ngẫu nhiên làm bản đồ sống ngược lại không có vấn đề gì, rất nhanh chỉ cho Giản Thành Hi tới một căn nhà nấm nhỏ, nơi đó là tiệm cầm đồ duy nhất ở thành ngầm.
Có rất nhiều người bên ngoài cửa hàng.
Chủ tiệm kiểm tra rương của cậu, sau khi thấy quần áo bên trong liền lộ ra vẻ ghét bỏ, hắn ta nói: " Cậu Giản, quần áo của cậu chúng tôi không có cách nào để nhận." "
Giản Thành Hi nghi hoặc hỏi: "Tại sao?"
Vì để bán được mọi thứ nhanh hơn.
Giản Thành Hi nhặt lên một cái áo, khoa tay múa chân nửa ngày: "Đây không phải là rất đẹp sao, hơn nữa còn rất mới, ông thu đi, trong nhà tôi còn có hai đứa nhỏ đói bụng đang chờ, ông xem như là đang giúp đỡ chúng tôi cũng được!"
Chủ tiệm bất đắc dĩ thở dài: "Không phải tôi không muốn giúp anh, chỉ là chúng tôi cũng không có tiền thu mua số quần áo này. Hiện tại chiến sự phía trước căng thẳng, hoàn cảnh của chúng tôi cũng rất khó khăn. Từ mười mấy năm trước Đại thiên sứ nhất tộc bỗng nhiên diệt vong, cây Mẫu thụ khô kiệt, tinh cầu của chúng ta không còn được hưởng sự che chở của cây thần nữa, thỉnh thoảng lại xuất hiện tình huống thú nhân tinh thần bị bạo tẩu, trùng tộc bên ngoài nhân cơ hội tấn công. Hiện tại tôi nhận được tin tức nội bộ, nghe nói có ngoại tộc gần đây vẫn vòng vo bên ngoài tinh cầu chúng ta, chuẩn bị tấn công chúng ta!”
Giản Thành Hi hỏi: "Vậy chẳng phải chúng ta sẽ gặp nguy hiểm sao?"
" Đúng vậy!” Chủ tiệm có chút u sầu mở miệng nói: "Nhưng có thể làm sao bây giờ, tôi cũng muốn giúp cậu lắm Giản tiên sinh, nhưng nhà chúng tôi cũng khó khăn, mẹ già tôi bệnh nằm liệt giường, vợ con thì đều bị bệnh nặng, ngay cả chân tôi cũng bị tàn tật, hiện tại ngoại trừ dựa vào làm chút việc làm ăn nhỏ này, cũng chỉ có thể lĩnh một chút tiền trợ cấp sinh hoạt mới có thể sống qua ngày."
Giản Thành Hi ngẩn người: "Còn có thể nhận tiền trợ cấp sinh hoạt sao"
Chủ tiệm liếc nhìn Giản Thành Hi một cái, nói: “ Nếu hoàn cảnh gia đình cực kỳ khó khăn, anh có thể nộp đơn tại văn phòng của thành ngầm ..."
Sau đó,
Hắn liền nhìn thấy mắt Giản Thành Hi sáng lên, cậu đã xách vali chạy ra ngoài: "Cảm ơn anh đã chỉ cách!"
Trên đường phố của thành ngầm
Văn phòng nằm ở trung tâm của thành ngầm, là một cây cổ thụ ngàn năm tuổi, cây này nở rộ cành lá tươi tốt, có không ít người ra vào, nếu ở hiện đại chính là tương tự như là ủy ban thành phố.
Giản Thành Hi nắm tay Toái Toái, trên lưng cõng Lệ Trầm.
Lệ Toái Toái nhìn đại sảnh phía trước, ánh mắt người qua lại đều dừng trên người ba người bọn họ, mang theo thăm dò cùng đánh giá, cô bé có chút khẩn trương dựa sát vào Giản Thành Hi: "Ba..."
Giản Thành Hi an ủi cúi đầu nói: "Không sao Toái Toái không sợ, chúng ta chỉ đến đây làm chút việc, chỉ cần điền vào mẫu đơn ở chỗ này, xin trợ cấp, là chúng ta có thể lấy được tiền cơm. ”
Lệ Toái Toái ngoan ngoãn gật đầu.
Cô bé cùng anh trai mình liếc nhau một cái, cũng không biết lần này trong hồ lô của ba lại muốn bán gì.
Cả gia đình bước vào.
Chịu trách nhiệm tiếp đón bọn họ là một bà lão đã có tuổi.
Khi bà lão nhìn thấy Giản Thành Hi, liền lật tờ giấy trên bàn và nói: "Cậu làm gì?"
Giản Thành Hi trả lời: “Chúng tôi muốn nộp đơn xin nhận tiền trợ cấp.”
“Tiền trợ cấp?” Ánh mắt của bà lão dừng lại ở Giản Thành Hi cùng bọn nhỏ, sau khi phát hiện bọn nhỏ ăn mặc rách rưới, thở dài nói: "Không được.”
Giản Thành Hi trợn tròn mắt: "Vì sao?"
Bà lão đẩy kính và nói: " Trợ cấp là dành cho gia đình cực kỳ khó khăn đó. "
Giản Thành Hi lập tức tiến lên nói: "Chúng tôi đặc biệt khó khăn, nhà chúng tôi còn không khó khăn sao, bà có thể đến nhà tôi xem một chút, mạng nhện đều có thể xếp mấy vòng, tuyệt đối tìm không ra một hạt gạo, bà nhìn xem hai đứa nhỏ nhà tôi đều gầy thành cái dạng gì, chân con trai tôi còn bị thương, hiện tại thiếu tiền chữa bệnh, cái này cũng không tính là khó khăn sao?"
Bà lão không đồng tình: "Nhưng cậu vẫn là một người khỏe mạnh, phải không?"
Giản Thành Hi dừng lại.
"Nếu cậu đã có tay có chân, có thể chăm sóc tốt hai đứa nhỏ." Bà lão xua tay nói: "Không đủ điều kiện để nộp đơn xin tiền trợ cấp. ” "
Giản Thành Hi khiếp sợ, cậu không ngờ tới xin tiền trợ cấp còn phải nghĩ biện pháp đánh tàn phế bản thân nữa mới được.
Nhưng muốn để cho cậu mà thật sự ra tay với mình, cậu cũng... Không thể xuống tay!
Lệ Toái Toái nhìn bà lão có chút hung dữ, có chút sợ hãi lôi kéo Giản Thành Hi.
Giản Thành Hi an ủi sờ sờ đầu con gái, trong lòng cũng rất rối rắm, cậu vừa mới đến thế giới này làm sao có thể có tiền tiêu, nếu như không nhận được tiền trợ cấp, cuộc sống sẽ càng khó khăn hơn.
Bà lão thúc gục họ nói: “ Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa, mau đi nhanh lên!"
Giản Thành Hi cũng không có cách nào, đành dẫn hai đứa nhỏ rời đi.
Nhưng ngay khi cậu xoay người, lại nhìn thấy điều khoản để được cấp phí trợ cấp treo trên tường cách đó không xa, ở phía dưới cùng có một dòng chữ nhỏ: [Thân nhân liệt sĩ hoặc người có đóng góp lớn cho xã hội có thể nộp đơn xin cấp trợ cấp.]
Trên bàn bà lão vẫn còn một tách trà chuẩn bị cầm lên uống.
Đột nhiên
Giản Thành Hi xoay người lại, khíthế cả người khác hẳn lúc nãy, bây giờ cậu đi tới trước bàn vỗ một cái: “ Tôi muốn xin tiền trợ cấp. "
Ly trà trong tay bà lão run rẩy, bà nói: “ Tôi đã nói không được.”
Giản Thành Hi hít sâu một hơi, mở miệng nói: "Chồng tôi là liệt sĩ. "
Bà lão sửng sốt: "Hả?”
Giản Thành Hi vì tiền trợ cấp cũng liều mạng, lồng ngực cậu phập phồng lên xuống, hốc mắt chậm rãi chuyển đỏ, chợt ngồi xổm xuống ôm lấy hai đứa nhỏ, diễn kịch: "Chồng tôi ba năm trước đã đi tòng quân, anh ấy đi sớm, để lại con nhỏ nheo nhóc và một góa phụ ở nhà bơ vơ, cả đời anh ấy chỉ có hai đứa con này, đáng tiếc anh ấy đã chết trong trận chiến, bọn trẻ và tôi không có chỗ dựa, hiện tại muốn nhận tiền trợ cấp cũng không nhận được a..."
Trong căn phòng chìm vào trong im lặng.
Bà lão trợn mắt há hốc mồm.
Lệ Toái Toái cùng Lệ Trầm: "..."
Ba vì có thể lấy tiền để cùng tình nhân bỏ trốn, thật sự là bất chấp tất cả mà.
....
Hố đen vũ trụ.
Khắp nơi một màu xanh biển mênh mông, trong một trùng động tối đen cả ngày không thấy ánh mặt trời.
Thiên thạch thỉnh thoảng rơi xuống, phát ra tiếng động lớn, mặt đất nứt ra từng mảnh, nguy hiểm rình rập xung quanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)