Lệ Lăng Phong nằm ở phía sau một tảng đá lớn, trên áo giáp màu bạc của hắn còn sót lại một chút vết máu màu xanh của Trùng tộc, khuôn mặt nghiêm nghị của người đàn ông lạnh lùng như lưỡi dao, hắn chậm rãi mở mắt ra, trong đôi mắt vô tình lạnh như băng đó không có chút cảm xúc nào.
Xung quanh hắn là những tàn tích và những bức tường đổ nát, tất cả đều chứa đầy xác chết của quân Trùng tộc.
Người đàn ông chịu đựng cơn đau nhức thấu xương lan khắp cơ thể vì tinh thần bạo tẩu, không ai có thể chịu đựng được nỗi đau như vậy, nhưng vẻ mặt của hắn lại bình tĩnh đến lạ thường.
Lệ Lăng Phong chậm rãi giơ tay lên, nhìn thấy thời gian hiển thị trên màn hình tin nhắn, khóe môi chậm rãi gợi lên một nụ cười có chút tàn nhẫn.
Không thể tưởng tượng được, hắn thế mà lại trọng sinh.
Kiếp trước hắn vì đế quốc dốc sức, phải tốn mất năm năm mới hoàn toàn tiêu diệt trùng động, mang theo một thân nhiệt huyết trở về.
Lại không nghĩ tới, vợ của hắn hồng hạnh xuất tường cùng người bỏ trốn, hai đứa nhỏ của hắn thân bị tàn tật, ở khu ổ chuột trong thành ngầm chịu hết lăng nhục cùng tra tấn, đã không còn hình người, đế vương kiêng kỵ sức mạnh của hắn, sau khi lợi dụng hắn để diệt những kẻ phản đồ liền trở mặt vô tình, thay thuốc của hắn làm hại hắn tinh thần bạo tẩu mà mất mạng.
Hắn thân mang quân công, là nguyên soái chiến công hiển hách.
Nhưng hắn lại không thể bảo vệ tốt con của mình, thậm chí chết trong tay quân vương mình dốc sức phục vụ.
Số phận dường như lại trêu đùa hắn, cho hắn trọng sinh trở về quá khứ.
Lúc này là năm tinh nguyên thứ 39, kiếp trước còn hai năm nữa là hắn có thể tiêu diệt hoàn toàn trùng tộc, bây giờ thời gian sớm hơn rất nhiều, hắn có được ký ức kiếp trước, nên sẽ không cần lâu như vậy.
Có thuộc hạ nhanh chóng chạy " tới: "Tướng quân! ”
Lệ Lăng Phong thu lại suy nghĩ, liếc mắt nhìn người kia một cái: "Nói. "
Thuộc hạ thở hổn hển bẩm báo: "Chúng ta đã kiểm kê xong, trùng tộc phương bắc gần như đã bị tiêu diệt toàn bộ, hiện giờ phía nam còn sót lại chắc chắn chính là Trùng Vương ở sâu trong trùng động, chỉ cần tiêu diệt nó, chúng ta có thể mở hắc động về nhà!”
Lệ Lăng Phong lạnh nhạt gật đầu, mở miệng nói: "Đại bản doanh của trùng tộc không ở phía nam, tiếp tục đi về phía bắc. "
Tất cả mọi người đều ngẩn người, không rõ.
Lệ Lăng Phong nhìn lướt qua bọn họ một cái, thấp giọng nói: " Là thủ pháp che mắt mà thôi, đám quân trùng tộc vây chúng ta tại đây chẳng qua chỉ là lính cảm tử, mục đích chính là vì dẫn chúng ta đi hướng nam. "
Phó tướng có chút xúc động nói: "Điều đó có nghĩa là chúng ta đã đến rất gần sào huyệt của bọn chúng, nếu chúng ta có thể tìm được sào huyệt, giết chết Trùng Vương, liền có thể về nhà!
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều kích động.
Ba năm rồi, lúc bọn họ vừa mới bị hút vào đều cho rằng sẽ sống không nổi, không nghĩ tới thật sự có một ngày có thể đi ra ngoài.
Phó tướng ngồi xuống bên cạnh, nói: "Ba năm, liên lạc của chúng ta với thế giới bên ngoài đã bị cắt đứt, không biết ở nhà như thế nào."
Một người lính khác cũng phụ hoạ: "Đúng vậy. ”
Bên trong sa mạc của trùng động, trong lòng mỗi người đều là nỗi nhớ người thân và người yêu ở nhà.
Mọi người mỗi người một câu nói.
Phó tướng liếc nhìn Lệ Lăng Phong một cái, cho rằng hắn cũng nhớ người nhà, liền tiến lại gần an ủi nói: "Tướng quân, phu nhân của ngài khẳng định cũng rất nhớ ngài, chờ lần này trở về thấy ngài lập chiến công, không biết sẽ vui mừng thế nào nữa!”
Lệ Lăng Phong nhếch môi, đáy mắt xẹt qua châm chọc.
Giản Thành Hi sẽ nhớ hắn?
Nếu như là kiếp trước lúc vẫn còn yêu cậu vợ nhỏ thì có thể hắn sẽ tin, nhưng hiện giờ hắn cũng không còn suy nghĩ ngây thơ nữa.
Nói không chừng lúc này, Giản Thành Hi đang bận đi hẹn hò với tình nhân rồi!
Phó tướng ngồi bên cạnh Lệ Lăng Phong, nhiều lần mở cổ tay liên lạc của mình ra, thở dài nói: "Chúng ta chỉ có thể nhận được tin nhắn từ người của mẫu tinh, nhưng bởi vì ở trong hắc động của trùng tộc bị che chắn tín hiệu, không có cách nào trả lời. Mấy năm nay vợ tôi vẫn gửi cho tôi những bức ảnh của các con, bọn chúng đều lớn như vậy rồi, tôi rất muốn trở về ôm bọn họ. "
Lệ Lăng Phong nghĩ đến hai đứa nhỏ của mình, mím môi, tay đặt ở một bên bất giác siết chặt.
Phó tướng nhỏ giọng nói: "Tướng quân, phu nhân khẳng định cũng gửi ảnh cho ngài đi, bọn họ vốn là tộc tinh linh, ba năm thôi, bộ dáng chắc hẳn sẽ không biến hóa gì..."
Lệ Lăng Phong lạnh lùng nhìn hắn một cái, phó tướng liền thấy sau lưng phát lạnh. Biết là hắn đang không vui, phó tướng lập tức câm miệng không dám nói chuyện nữa mà lập tức bỏ chạy. Hắn mới không dám chọc vị Diêm vương sống này.
Bốn phía đều là niềm vui của các tướng sĩ đối mặt với cơ hội sắp trở về gặp lại người thân.
Lệ Lăng Phong trong lòng lại một mảnh tĩnh mịch, mấy năm nay, đừng nói là gửi ảnh, Giản Thành Hi thậm chí ngay cả tin nhắn, tin tức giả vờ quan tâm một chút cũng không chịu gửi cho hắn!
Chết tiệt.
Cậu ta không quan tâm đến hắn chút nào sao?
Quên đi, đã sớm biết cậu ta là loại người gì rồi không phải sao.
Có gì phải thất vọng.
Con ngươi Lệ Lăng Phong âm trầm, đang nghĩ, bỗng nhiên tin tức vang lên một tiếng, nam nhân sửng sốt, bởi vì đây không phải là thanh âm khác, chính là tin tức đến từ đế quốc, ngoại trừ Giản Thành Hi không có khả năng sẽ có người khác.
Chẳng lẽ...
Trong lòng của cậu ấy kỳ thật vẫn có mình?
Lệ Lăng Phong cúi đầu, khôi giáp màu bạc xẹt qua ánh sáng lạnh như băng, chiến thần khát máu chậm rãi mở thiết bị thông tấn ra, trong mắt là sự chờ mong mà mình cũng không phát hiện ra.
【Công dân 9087 Lệ Lăng Phong Xin chào, người nhà của ngài đã đăng ký xác nhận tử vong cho ngài, trải qua thủ tục phán đoán của chúng tôi, đơn này được chấp thuận, từ nay trở đi có thể được hưởng phúc lợi tiền trợ cấp như sau xxxxx】
"...."
Giản Thành Hi đang nhìn tin tức đơn xin tiền trợ cấp của mình được chấp nhận liền mừng như điên, lại bỗng nhiên có một cảm giác lành lạnh sau lưng.
"Hắt xì!"
Cậu bịt mũi, xoa xoa, có chút khó chịu.
Giản Thành Hi hít sâu một hơi, quay đầu giải thích với hai đứa nhỏ đang nhìn mình bằng ánh mắt quan tâm:
"Không có việc gì, có chút gió, có thể là do thời tiết lạnh, lần sau mặc thêm quần áo sẽ không sao.
Nói xong, cậu nhìn thấy quần áo trên người hai đứa nhỏ.
Sau cùng, nếu baba bị bệnh, ba sẽ càng không quan tâm đến sống chết của bé và caca.
Giản Thành Hi không nghĩ tới đứa nhỏ lại quan tâm mình như vậy, cảm động vô cùng: "Yên tâm đi, ba không sao, chỉ là nhìn thấy đơn xin trợ cấp của chúng ta được chấp nhận liền vui vẻ, hiện tại chúng ta có tiền rồi. Con và anh trai vẫn mặc như thế này nhất định sẽ rất lạnh, ba dẫn các con đi mua quần áo mới có được không?"
Cậu nghĩ rằng hai đứa nhỏ chắc chắn sẽ rất hạnh phúc khi nghe nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)