Lệ Toái Toái chỉ vào hai ống dịch dinh dưỡng trên tủ: "Ba nói chúng là để cho anh. "
Bé trai không di chuyển.
Thân hình nhỏ bé của Lệ Toái Toái ngồi xuống bên cạnh anh trai, bé ôm ống dịch dinh dưỡng, rúc vào bên cạnh anh trai, nhẹ giọng nói: "Anh, em cảm thấy ba giống như đã thay đổi, anh nói có phải ba không ghét chúng ta nữa không?”
Bé trai liếc mắt nhìn em gái một cái, giọng nói non nớt lại mang theo khàn khàn: "Ông ấy sẽ không thay đổi."
"Chúng ta là hai đứa trẻ khuyết tật, ông ấy sẽ không thích chúng ta." Khuôn mặt bình tĩnh của cậu bé không phù hợp với tuổi này, bé nói: "Ông ấy luôn luôn muốn bỏ lại chúng ta, bây giờ chẳng qua do không có ngọc và tiền, với tính cách của ông ấy, rất có thể là muốn bán chúng ta.”
Lệ Toái Toái mở to hai mắt, bé không khóc như những cô bé khác nói ba mình sẽ không như vậy.
Ngược lại.
Bé nhanh chóng bình tĩnh lại, khuôn mặt nhỏ nở một nụ cười thất vọng, nhưng không có bất kỳ nước mắt, chỉ nhẹ nhàng nói: "Ba thông minh hơn so với trước kia”
Giản Thành Hi còn ở phía sau bệnh viện hái trái cây căn bản không biết mình đã bị hai đứa nhỏ bày mưu tính kế xong.
Giản Thành Hi nhổ ra trái cây trong miệng: "Chua quá, thật khó ăn! "
Hệ thống nói mỉa: 【Kí chủ, phát hiện độ thiện cảm của con với cậu đã giảm 10 điểm.】
Giản Thành Hi khiếp sợ: "Cái gì?! 11
....
Vài ngày sau, ngày xuất viện.
Giản Thành Hi nhìn cậu bé nằm trên giường bệnh, đứa con trai nhỏ của mình đặc biệt trầm mặc, mấy ngày nay lại càng không nói chuyện với mình.
Mới đầu cậu thiếu chút nữa cho rằng đứa nhỏ này mắc bệnh tự kỷ, sau đó nhìn thấy cậu bé và em gái vẫn có thể bình thường nói chuyện lại yên tâm hơn nhiều, không chừng là do còn giận nguyên thân.
Lúc đứng dậy, Lệ Trầm đi đường cũng không thuận lợi, thậm chí thiếu chút nữa té ngã trên mặt đất.
Bác sĩ nói bên ngoài cửa: "Chân của bé chưa phục hồi tốt, cần phải nghỉ ngơi, nếu không rất dễ bị tàn tật." Chủ yếu là trang thiết bị của ta cũng không tốt, nếu như có thể đi bệnh viện Thiên Không Thành, tìm đại tinh linh Mễ Lạp Kiệt, nói không chừng nàng có biện pháp. "
Giản Thành Hi hỏi: “ Cô có thông tin của của Mễ Lạp Kiệt không?”.
Bác sĩ nhìn cậu ta đầy sự ngạc nhiên.
Giản Thành Hi thành tâm nói: "Chờ tôi tiết kiệm đủ tiền tôi liền dẫn con trai đi khám. "
Bác sĩ rất bất ngờ, cô không biết Giản Thành Hi đang trình diễn hay là thật, nhưng rốt cuộc vẫn thở dài, viết thông tin liên lạc của Mễ Lạp Kiệt cho cậu.
Giản Thành Hi nhận lấy, cất kĩ: "Cảm ơn. "
Bọn họ ở bên ngoài nói chuyện, Lệ Trầm trong phòng dựa vào em gái, gian nan muốn đi ra ngoài.
Chân truyền đến đau đớn thấu xương, cậu bé yên lặng chịu đựng, trên trán khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng. Ba tuổi chính là tuổi mà đứa nhỏ ngã xuống đất đều sẽ ngồi khóc rống, cậu bé lại không nói một lời đi về phía trước, thân thể nho nhỏ bởi vì đau đớn có chút run rẩy, nhưng sống lưng lại không hề uốn cong chút nào.
Ngay lúc này.
Một bàn tay ấm áp đỡ lấy lưng cậu bé.
Giản Thành Hi cầm phương thức liên lạc trở về vội vàng hoảng hốt nói: "Sao con lại tự mình đi ra? "
Lệ Trầm sửng sốt, mím môi, cho rằng ông ấy sẽ làm khó dễ mình.
Giản Thành Hi lại chỉ là động tác ôn nhu cõng người lên: "Chân con còn chưa tốt đâu, không thể đi lung tung, sao lại không nghe lời như vậy chứ. "
Rõ ràng là lời trách cứ từ miệng ông ấy nói ra lại không có bất kỳ sự tức giận nào.
Ngược lại trong lời nói lải nhải đều là quan tâm.
Con ngươi Lệ Trầm quen bình tĩnh khó có được xuất hiện cảm xúc giống như bối rối, nhưng rất nhanh bị ẩn đi, cậu bé thấp giọng, rốt cục nói với Giản Thành Hi câu đầu tiên trong mấy ngày nay: "Con có thể tự mình đi. ”
Lệ Trầm cho rằng Giản Thành Hi sẽ lập tức không giả vờ, giống như trước kia vứt bỏ mình.
Nhưng mà.
Giản Thành Hi lại buồn cười một tiếng, thậm chí ôm bé càng chặt, thấp giọng nói: "Yên tâm đi, ba ba khí lực rất lớn, hoàn toàn không có vấn đề gì. ”
Lệ Trầm dựa vào lưng ba mình, rắn chắc ấm áp, đáng tin cậy như vậy.
Rõ ràng biết là đang lừa bọn họ, nhưng cậu bé lại vì chút ôn nhu khó có được này mà vui vẻ.
Giản Thành Hi nhẹ giọng nói: "Đi thôi. "
Cậu đi đến cánh cửa, nắm lấy tay con gái mình, bước đi rất nhẹ nhàng, nhưng giọng nói rất vui vẻ và vững chắc: "Về nhà. "
Khi nhóm ba người trở về nhà, chào đón họ là một mùi ẩm mốc.
Mấy ngày không có ở đây, trời mưa, trong phòng tích nước, thậm chí ngay cả cửa sổ cũng bị mốc meo, lại có thêm mấy chỗ mạng nhện trên nóc nhà, trên bàn và tủ trống rỗng, trong nhà thật sự trống trải
Giản Thành Hi đặt đứa nhỏ xuống, nói: “ Con ở đây tự chơi nha” .
Hai đứa trẻ nhìn thấy ba mình vội vàng trở về phòng.
Giản Thành Hi ở trong phòng bắt đầu điên cuồng lật lại đồ đạc nguyên chủ để lại, cậu lục lọi hết tủ nhỏ tới đáy giường đều không tìm được tiền gì, cậu phàn nàn: " Sao người này lại nghèo như vậy. "
Hệ thống nói: 【 Chồng nguyên chủ trước khi gia nhập quân đội để lại một số tiền lớn, nhưng những năm này đều bị anh ta mua quần áo và đồ trang sức, tiêu xài hoang phí.】
Giản Thành Hi rất tức giận: "Còn có tâm tình mua quần áo, không nhìn xem hai đứa nhỏ đói thành cái dạng gì rồi?”
Nói xong, cậu bỗng nghẹn lại.
Như là bỗng nhiên nhớ tới cái gì, cậu nhanh chóng chạy đến trước tủ quần áo.
Hít sâu một hơi, cậu mở tủ quần áo ra, bên trong tủ quần áo có bề ngoài mộc mạc lại là những bộ quần áo rực rỡ muôn màu, đều có chất liệu rất tốt, có thể thấy được nguyên thân thật sự tiêu tốn không ít tiền!
Giản Thành Hi có chút kích động vuốt ve đống quần áo: "Tiền, đều là tiền a..."
Hệ thống im lặng.
Giản Thành Hi cơ hồ không chút do dự đem chỗ quần áo này bỏ vào trong rương, cậu nóng nảy mở cửa, lại ngoài ý muốn nhìn thấy hai đứa nhỏ đứng ở cửa.
Lệ Toái Toái có chút cẩn thận gọi cậu một tiếng: "Ba..."
Giản Thành Hi khom lưng xuống: "Làm sao vậy?”
Lệ Toái Toái hỏi: "Ba làm gì trong phòng vậy? "
Bọn nhỏ đều nghe được tiếng lục lọi trong phòng, hai đứa nhỏ đương nhiên cũng không ngốc, biết Giản Thành Hi khẳng định đang tìm tiền, dù sao hiện tại trong nhà cũng không còn gì nữa.
Giản Thành Hi cười tủm tỉm nói: "Không sao, ba đang thu dọn đồ đạc, các con nhất định rất đói bụng, ba nghĩ biện pháp mua cơm cho các con ăn, các con ngoan ngoãn chờ ở nhà! ” "
Lệ Trầm cũng nhìn về phía cái rương.
Lệ Toái Toái có chút bất an nắm chặt góc áo Giản Thành Hi: "Ba ơi, dẫn chúng con đi cùng với. ”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

