Hai bé con của nguyên chủ vì hái trái cây để ăn, thiếu chút nữa ngã chết, bọn chúng mới chỉ hơn ba tuổi, nguyên chủ chẳng những mặc kệ con mình sống chết, mà còn ở nhà giấu ngọc chuẩn bị cùng tình nhân bỏ trốn, quả thực không có tình người mà!
Giản Thành Hi nghĩ đến những thứ này, đau lòng đến thở sâu một hơi, bàn tay cậu đặt bên cạnh bất giác nắm chặt lại, cuối cùng, sự đồng cảm và thương xót hai đứa bé đã chiếm ưu thế, cậu cúi đầu nói: "Sau này nguy hiểm như vậy thì đừng đi, con và anh trai ở chỗ này nha, bác sĩ nói với ba có thể lấy dịch dinh dưỡng, ba đi qua xem một chút. "
Lệ Toái Toái ngoan ngoãn gật đầu.
Giản Thành Hi vừa muốn xoay người rời đi, liền nghe thấy giọng nói non nớt của bé gái truyền đến, cảm xúc có chút do dự: "Baba!"
"Làm sao vậy?"
Đôi mắt Toái Toái với đầy bất an và do dự, bé dường như rất sợ hãi, nhưng vẫn ngoan ngoãn nói: " Bọn con chờ ba quay lại.”
Giản Thành Hi lộ ra nụ cười trấn an, lập tức cảm thấy gánh nặng trên người càng nặng hơn, đứa nhỏ hiểu chuyện như vậy sao cậu nỡ bỏ lại, vội vàng đáp ứng nói: "Yên tâm đi, ba rất nhanh trở về! "
Bé gái nghe vậy mới gật gật đầu, ánh mắt ỷ lại nhìn ba mình rời đi.
Cửa phòng được mở ra và đóng lại, trong phòng khôi phục lại sự yên tĩnh, không còn người và âm thanh dư thừa.
Bé gái bộ dạng yếu ớt nhỏ bé vừa rồi giờ bỗng nhiên bình tĩnh lại, cả người cũng không còn vẻ nghe lời, bé cúi người nhìn về phía cậu bé trên giường, nhẹ giọng nói: "Anh, anh tỉnh chưa?"
Cậu bé đang nhắm mắt lại trên giường chậm rãi mở mắt ra.
Đôi mắt cậu tối sầm, thay vì sự mong manh sau khi mới khỏi bệnh hiểm nghèo, lại có một vẻ u ám không phù hợp với lứa tuổi này nên có.
Bé gái đến gần hơn, nhỏ giọng: "Kế hoạch của chúng ta đã thành công. "
"Baba đã bán ngọc đi rồi." Bé gái dựa vào anh trai mình, trên mặt lộ ra nụ cười nhẹ nhàng, giống như một ma nữ xấu xa, bé nói: "Lần này baba không có tiền, không thể bỏ lại chúng ta để cùng người khác chạy trốn được.”
Giản Thành Hi đi xuống tầng hầm dưới lòng đất, dưới này bên trong dường như là một phòng khám nhỏ, tại đây cậu đã nhìn thấy những bệnh nhân khác.
Trợ lý vẫy vẫy tay với cậu: "Giản tiên sinh đến bên này, anh tới lấy cơm đi, bác sĩ Diêu đã nói với tôi chừa cơm cho anh rồi, ba ống dịch dinh dưỡng này anh có thể cầm"
Giản Thành Hi đi tới.
Vốn cậu cho rằng ăn cơm ít nhất cũng có thể nhìn thấy chút cơm, nhưng thật không ngờ cái gọi là cơm chính là ba ống dịch dinh dưỡng màu xanh lá cây!
Giản Thành Hi lúng túng một chút: "Đây là thuốc cho bọn nhỏ uống sao?"
Trợ lý sửng sốt, sau đó nhẹ nhàng cười nói: "Từ khi nào mà anh lại trở nên hài hước như vậy, bình thường chúng ta không phải đều ăn cái này sao?"
Giản Thành Hi nhìn chất lỏng màu xanh lá cây trong ống nghiệm, chìm vào trầm tư.
Trong thực tế, trong đầu cậu đã điên cuồng xỉ vả hệ thống: “Tất cả mọi người trên thế giới này đều phải uống cái này, mi không phải là đang trêu chọc ta đấy chứ?”
Hệ thống: 【 Tôi rất tiếc phải nói với cậu, đúng rồi đó】
Giản Thành Hi có chút tuyệt vọng.
Trợ lý đưa ống dịch dinh dưỡng cho cậu, còn nói: "Hiện tại còn có thì quý trọng đi, tôi nghe được tin tức nói dịch dinh dưỡng bởi vì tài nguyên và chiến sự căng thẳng phỏng chừng rất nhanh cũng sẽ tăng giá, đến lúc đó mà nói, không chừng cuộc sống của người trong Thành ngầm như chúng ta sẽ không dễ chịu. "
Giản Thành Hi không chỉ một lần nghe người khác nhắc tới từ Thành ngầm.
Thành Thiên Không và Thành ngầm, nếu như hắn đoán không sai, người của thành ngầm hẳn là tầng lớp thấp nhất, kỳ thật chính cậu cũng chú ý tới, nơi này cơ sở vật chất cũ kỹ, cũng không giống một xã hội phát triển.
Trợ lý là một người trẻ tuổi có tay có chân còn như thế, cậu còn mang theo hai đứa nhỏ, đến lúc đó không phải là phải chết đói sao?
Cậu trở lại phòng bệnh, người vẫn mang dáng vẻ tâm sự nặng nề như trước.
Hai đứa nhỏ không biết từ lúc nào đã ngủ cùng một chỗ, hai thân ảnh nho nhỏ trên chiếc giường to đang dựa vào nhau, thoạt nhìn đặc biệt đáng yêu lại yếu ớt. Loạn thế như vậy, người lớn còn khó bảo toàn bản thân, hai đứa nhỏ này nếu như mình mặc kệ, chúng rất khó sống sót.
Giản Thành Hi nhẹ nhàng thở dài.
Lệ Toái Toái ngủ không sâu, bé mơ mơ màng màng tỉnh lại, mở mắt nhìn cậu, thanh âm nhỏ bé lại mềm mại gọi một tiếng: "Ba ba..."
Giản Thành Hi vội vàng nói: "Tỉnh rồi sao?"
Lệ Toái Toái gật gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy yếu của bé ngước lên, nhìn thấy thứ trong tay Giản Thành Hi, ánh mắt đều sáng lên: "Ăn cơm?"
Có lẽ hơi đói, bé muốn đưa tay ra lấy.
Nhưng đường như không biết nhớ tới cái gì, lại giống như là phản ứng theo bản năng, sợ hãi rụt tay trở về, thậm chí thật cẩn thận nhìn Giản Thành Hi một cái.
Giản Thành Hi nói: “Có chuyện gì vậy? "
Lệ Toái co ro bên giường, bé đưa mắt nhìn Giản Thành Hi và nhỏ giọng như muốn giải thích: "Con sẽ nghe lời, sẽ không trộm đồ ăn, ba đừng đánh con..."
Giản Thành Hi dừng lại.
Nguyên chủ bình thường không cho đứa nhỏ ăn cái gì thì thôi, còn đánh đứa nhỏ sao?!
Giản Thành Hi: “ Vậy trước đây hai con ăn gì?"
Lệ Toái Toái mím môi, nhẹ giọng nói: "Nhặt trái cây ăn. ” "
Khó trách gầy yếu như vậy.
Bàn tay cầm dịch dinh dưỡng của Giản Thành Hi khẽ run rẩy, trực tiếp đặt dịch dinh dưỡng trong tay Lệ Toái Toái nói: "Đừng ăn những thứ đó, ăn cái này đi, đây là đồ cho con ăn."
Lệ Toái Toái có chút kinh ngạc nhìn ba mình.
Giọng nói của Giản Thành Hi rất nghiêm túc: "Ba hứa, sau này sẽ không đánh con."
Lệ Toái Toái nhìn thấy Giản Thành Hi đặt hai ống dịch dinh dưỡng còn lại trên tủ nói: "Hai cái này là cho anh trai, chờ anh tỉnh lại bảo anh uống. "
"Còn ba thì sao?" Lệ Toái Toái hỏi: "Ba không ăn sao? "
Giản Thành Hi khoát tay cười nói: "Ba không đói, lúc ba đến nhìn thấy cây bên ngoài không phải còn có trái sao, ba ăn cái kia là được, con không biết đâu, ba thích ăn trái cây, gần đây vừa hay còn muốn giảm cân. "
Lệ Toái Toái có chút mê mang chớp chớp mắt.
Rõ ràng ba cũng không mập nha, giảm cái gì mới được.
Giản Thành Hi sau khi bỏ ống dịch dinh dưỡng xuống liền chuẩn bị ra ngoài hái chút trái cây ăn, dặn dò con gái nói: "Con ở đây nghỉ ngơi thật tốt, ba đi ra ngoài làm chút việc, rất nhanh sẽ trở về. "
Lệ Toái Toái ngoan ngoãn gật đầu, cô bé có chút ỷ lại kéo tay Giản Thành Hi nói: "Ba về sớm một chút. "
Giản Thành Hi nói: “ Yên tâm, ba sẽ quay về rất nhanh thôi” .
Cậu ầm ầm ra khỏi cửa, trong phòng lại khôi phục không gian yên tĩnh.
Lệ Toái Toái cầm dịch dinh dưỡng trong tay nhìn chằm chằm một lát, tiếp theo, bé quay đầu nhìn về phía cậu bé trên giường, nhỏ giọng nói: "Anh..."
Bé trai nằm trên giường mở mắt ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

