Giản Thành Hi giờ mới phát hiện nơi mình ở cũng có không ít người, trên đường phố cũng xuất hiện rất nhiều đồ chơi mới mẻ, chim rồng lửa bay trên trời, gà sáu chân đi bộ trên mặt đất...
Cách đó không xa có cửa hàng bán dịch dinh dưỡng vị ngọt.
Một người phụ nữ nói: "Đây là những thứ trẻ con rất thích, con của tôi từ sớm dã đòi tôi mua về dịch dinh dưỡng có vị ngọt.”
Giản Thành Hi mới biết còn có thứ này, mà hai đứa nhỏ nhà mình khẳng định chưa từng nếm qua. lúc còn nhỏ cậu từng ăn nhờ ở đậu nên hiểu rõ nhất loại cảm giác này, cho nên cậu không hy vọng con của mình cũng như vậy.
"Chị, dẫn em đi mua với." Giản Thành Hi chủ động nói "Em cũng muốn mua hai bình. "
Người phụ nữ gật đầu, có chút bất ngờ nhưng không từ chối: "Được!"
Xung quanh còn có không ít đứa nhỏ trong làng..
Giản Thành Hi do dự một chút vẫn nói: "Hai con ở đây chơi với những bạn nhỏ khác, ba đi mua đồ một chút rồi trở về liền. "
Hai đứa trẻ mặc dù có chút không muốn tách ra khỏi ba, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Giản Thành Hi cùng mấy người trong thôn đi cửa hàng mua dịch dinh dưỡng vị đường.
Cửa hàng này rất lớn, bên trong có đủ loại dịch dinh dưỡng, thì ra loại bình màu xanh không có hương vị gì là loại thứ phẩm rẻ nhất. Những loại khác có mùi vị mới là dịch dinh dưỡng cao cấp, ngày thường đều là quý tộc Thiên Không Thành mới có thể uống được, thành ngầm chỉ có ngày họp chợ mới có người đến mua.
Giản Thành Hi do dự một lát, cuối cùng cũng chỉ chọn hai bình.
Trong nhà không có nhiều tiền, cậu phải tiết kiệm một chút, khi thanh toán, cậu hỏi ông chủ: "Hai bình bao nhiêu tiền?"
Ông chủ trả lời: "Hai bình 62 tinh tệ.”
Giản Thành Hi mím môi, cảm thấy đau như bị cắt thịt, nhưng vì hai đứa nhỏ cậu vẫn nhịn được, lông mi cậu khẽ run rẩy, cuối cùng đành nhịn đau mỉm cười nói: "Được, gói lại cho tôi. ”
Tinh linh hình như sinh ra đã có một loại khí chất yếu ớt cần người bảo hộ.
Người ở thành ngầm quanh năm giao tiếp với người bán hàng nhỏ, không dễ gì nhìn thấy một người xinh đẹp như vậy, ngay cả ông chủ cửa hàng cũng có chút choáng váng, nhịn không được nói: “Cậu trả 60 tinh tệ là được rồi.”
Đôi mắt của Giản Thành Hi sáng lên, cười nói: "Thật sao? Cảm ơn ông chủ!"
Ông chủ ngượng ngùng cười cười, hắn nhìn thấy dung mạo xuất sắc của Giản Thành Hi bất giác cũng động chút tâm tư, thăm dò mở miệng nói: "Không biết cậu tên gì, có đối tượng chưa? "
Giản Thành Hi ngẩn người, ngẩng đầu nhìn ông chủ một cái.
Giản Thành Hi gật gật đầu: "Đúng vậy. "
"Vậy sao chồng cậu không đi mua sắm với cậu?" Ông chủ cũng không phải là một kẻ ngốc: "Chẳng lẽ không ở bên cạnh cậu sao."
Dù sao có người vợ xinh đẹp như vậy, lại là một tinh linh tộc, nam nhân lại mặc kệ không đi theo bên người, cái này cũng quá khả nghi không phải sao, ông chủ đương nhiên không dễ lừa gạt như vậy.
Ông chủ tiếp tục: "Làm sao cậu lại ăn mặc như thế này, bình thường chồng của cậu cũng không mua đồ cho cậu sao? Tôi thấy tốt hơn hết là cậu nên chia tay với chồng càng sớm càng tốt để có thể tìm một gia đình mới? ”
Giản Thành Hi trả lời: “ Bởi vì anh ấy đang ở trong quân đội”.
Ông chủ sửng sốt, hắn còn muốn nói thêm gì đó
Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì
Giản Thành Hi nói thẳng: “ Nhưng tôi tin rằng anh ấy sẽ sớm trở lại thôi." Mấy năm anh ấy nhập ngũ ở trong quân đội đã có chức vị cao rồi, chờ anh ấy trở về sẽ đón tôi và con đến Thiên Không Thành. Anh ấy là người cái gì cũng tốt, chính là tính tình kém một chút. Tuy rằng tôi cũng rất muốn làm bạn với ông chủ, nhưng chồng tôi là người như vậy, có thể do ở trong quân đội lâu rồi, nếu trong nhà có người ngoài thì anh ấy rất có thể sẽ động thủ. Ông cũng biết mà, người trong quân đều là quanh năm giết địch, xuống tay không nhẹ..."
Vừa nói Giản Thành Hi đưa mắt nhìn ông chủ một cái, tiếp tục bịa chuyện, mỉm cười nói: "Không biết ông chủ có thể chịu đựng được mấy đòn?”
Sau khi Giản Thành Hi nói xong câu đó, vẻ mặt của ông chủ cứng đờ.
Bất kể là ở nơi nào, nhất là ở một tinh cầu vẫn còn có chiến tranh quấy nhiễu, quân nhân vĩnh viễn đều là có lực uy hiếp nhất, là thân phận có thể trấn áp được người khác.
Giản Thành Hi lấy dịch dinh dưỡng của mình, trả đúng 62 tinh tệ, lịch sự cười với ông chủ: "Tạm biệt." "
Cậu đi rất thoải mái, một tinh tệ cũng không thèm.
Khi cậu đi qua, những người khác trong khu còn chưa tính tiền, tất cả đều nhìn thấy cảnh Giản Thành Hi ở trước quầy cùng ông chủ nói chuyện thật lâu, mọi người nhao nhao liếc nhau, nhỏ giọng bàn tán:
"Cậu ta khẳng định lấy được giảm giá."
"Lớn lên xinh đẹp chính là có ưu thế."
“Chuyện này học không được."
"Hazz chính là loại người không có chồng ở nhà liền không biết giữ khoảng cách với đàn ông”.
" Cũng không biết sợ.”
Giản Thành Hi từ trong cửa hàng đi ra, trở lại quảng trường tìm con của mình.
Mấy ngày nay bởi vì chân bị thương, Lệ Trầm luôn rầu rĩ không vui, đứa nhỏ này trời sinh mạnh mẽ, lại càng không thích nói chuyện với người khác, Giản Thành Hi muốn khai thông tư tưởng cho bé con nhưng lại không biết nên mở miệng như thế nào.
Hôm nay, cậu muốn cho đứa nhỏ này vui vẻ một chút.
Lướt qua ngõ nhỏ, Giản Thành Hi đang tìm con mình, bỗng nhiên liền nhìn thấy quảng trường phía trước truyền đến tiếng ồn ào.
Một đám trẻ con vây quanh lẫn nhau, tiếng nói chuyện cũng từ xa đến truyền đến, tiếng cười đùa của bọn họ kèm theo tiếng xô đẩy, mang theo ác ý, lôi kéo Lệ Trầm cùng Lệ Toái Toái.
Một trong những đứa trẻ cao lớn nói: "Lệ Trầm, đến đây chơi bóng đi!"
Nói xong nó đẩy Lệ Trầm.
Lệ Toái Toái chạy tới, bật khóc: "Đừng đẩy anh trai tôi, anh trai tôi bị thương ở chân, không thể chơi."
Những đứa trẻ đó dường như muốn nghe điều này.
"Cái gì chân bị thương, nó chính là què." Ác ý của một đứa trẻ luôn là thẳng thắn nhất: “Lệ Trầm là đồ ngốc, không có chân thì không thể đi được
Lệ Toái Toái xông tới ôm lấy cậu bé ngã trên mặt đất: "Anh nói bậy, anh trai tôi mới không phải! "
Đứa trẻ cao lớn khỏe mạnh cười đắc thắng: "Sao không để tao nói cho người khác biết anh mày bị què à? Nhưng mà tao cứ thích nói đấy làm gì được tao”.
Anh..” Hốc mắt Toái Toái đỏ bừng, thân thể nhỏ bé của bé nửa quỳ trên mặt đất, giọng điệu non nớt, khóc lóc: "Anh chờ đó tôi sẽ nói cho ba ba biết, ba ba sẽ dạy cho anh một bài học.”
Đứa trẻ cao lớn nghe xong không chỉ không sợ ngược lại lộ ra nụ cười khinh miệt, nó đi tới ngồi xổm xuống đẩy Lệ Toái Toái ngã ra: "Tao sẽ không sợ đâu, ba chúng mày căn bản cũng không quản chúng mày, chúng mày không làm gì được tao đâu...”
"A!"
Một tiếng kêu thảm thiết đột nhiên xé nát bầu trời.
Đứa trẻ cao lớn ôm tay mình gào thét, trên cổ tay nó là một vết răng thật sâu, thậm chí tràn ra vết máu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



