"Nếu đã như vậy, làm cho mỗi tình nhân của ba đều biến mất là tốt rồi." Lệ Toái Toái lộ ra một nụ cười non nớt lại sáng lạn: "Như vậy ba sẽ không bao giờ đi, đúng không? "
Lệ Trầm nhìn em gái, chậm rãi gật đầu: "Ừ. "
Logic của trẻ con luôn luôn đơn giản.
Hai anh em liếc nhau như đã ngầm quyết định gì đó.
Bằng cách này, gia đình chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi...
Ba à.
*
Ngày hôm sau, dưới ánh mặt trời chói chang, Giản Thành Hi chọn trái cây mà hai ngày trước bọn họ vào núi hái.
Hệ thống nói: 【Trái cây ở đây ăn không sao, có thể bởi vì cách xa mặt đất nên vị cũng không đẳng lắm】
Giản Thành Hi ngồi trên mặt đất cầm lấy từng trái cây lên xem, mấy ngày nay bọn họ cũng ăn không ít trái cây, lại phát hiện một chuyện thú vị. Những loại trái cây này có một số trái không có vị, nhưng có một số trái lại có chút hương thơm của trái cây, giá của hai loại trái cây này sẽ khác nhau sao, nếu ăn thì giá trị dinh dưỡng sẽ khác nhau sao?
Giản Thành Hi chìm vào trầm tư nói: "Rõ ràng đều là cùng một mảnh rừng cây ăn quả, nếu đất đai đều bị ô nhiễm, vì sao có trái cây có thể có vị ngọt? ”
Hệ thống nói: 【 Dù sao thì chất lượng của mỗi loại trái cây đều khác nhau】
Giản Thành Hi đứng lên nói: "Hôm nay tôi tự mình đem hai giỏ trái cây này đi bán đi, đến lúc đó sẽ biết thôi."
Nếu đã quyết định như vậy, trước hết phải sắp xếp tốt hai đứa nhỏ.
Lúc Giản Thành Hi lên lầu vẫn còn sớm, hai đứa nhỏ vẫn còn ngủ, khi cậu lên lầu, Lệ Toái Toái và Lệ Trầm vừa mới thức dậy, cậu đi tới giúp chúng mặc quần áo, nhân tiện, nói: “Hôm nay ba đi chợ bán trái cây, hai đứa ở nhà ngoan ngoãn chơi nha, đừng chạy lung tung đó!”
Lệ Toái Toái có chút dính người, nói: "Ba có thể dẫn chúng con đi cùng không? "
Giản Thành Hi trả lời: "Các con còn nhỏ, ở chợ nhiều người như vậy không an toàn, chân ca ca còn bị thương vẫn chưa khỏi, không thể đi lại nhiều.”
Lệ Toái Toái gật đầu đồng ý.
Giản Thành Hi lại quay đầu nhìn về phía Lệ Trầm.
Cậu bé ngồi bên cửa sổ đã tự mình mặc quần áo, đôi chân đặt trên giường quả nhiên khôi phục cũng không tốt như bác sĩ nói, mấy ngày nay đi đường cơ bản phải dựa vào người nâng đỡ, bằng không sẽ dễ dàng té ngã. Nhưng, đứa trẻ này tính tình rất mạnh mẽ, không bao giờ thích tỏ ra yếu đuối, cũng không thích được người khác giúp đỡ, tuy bình thường không nói nhưng lại càng ngày trầm mặc ít nói.
Giản Thành Hi nhìn thấy mà đau lòng.
Nếu không phải nguyên chủ đem tiền trong nhà đều tiêu sạch, nói không chừng lúc này liền có thể lo cho con trai có điều kiện trị liệu tốt hơn, cũng sẽ không như thế này.
Giản Thành Hi trong lòng nghĩ, nếu lần này bán hết hoa quả, sau đó lên núi tìm gỗ làm xe lăn hoặc nạng cho con trai, đó cũng là ý kiến hay.
"Toái Toái và Tiểu Trầm ở nhà ngoan ngoãn nha." Giản Thành Hi mỉm cười: "Lúc về ba mang đồ ăn ngon cho các con. "
Lệ Toái Toái lại nắm chặt góc áo cậu nói: "Không cần ăn ngon. ”
Giản Thành Hi nghi hoặc xoay người lại.
Cậu nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc trên khuôn mặt gầy gò của con gái mình, thân hình nhỏ nhắn có chút yếu ớt, cúi đầu dựa vào người cậu nói: "Ba, ba về sớm nhé."
Có vẻ như cho đến bây giờ đứa trẻ vẫn không cảm thấy an toàn.
Giản Thành Hi trong lòng lại đau lòng thêm vài phần, cậu cầm tay đứa nhỏ, vui vẻ nói: "Yên tâm đi, nếu con thật sự nhớ ba, thì chơi một trò chơi, chính là trò đếm thỏ, con ở trong lòng thầm đếm thỏ, chờ sau khi mặt trời lặn, ma pháp thỏ sẽ có hiệu lực, ba sẽ xuất hiện! "
Lệ Toái Toái trầm mặc: "..."
Ba, ba có thể trưởng thành hơn một chút được không?
*
Buổi chiều Giản Thành Hi bán trái cây ở chợ.
Không ngoài dự đoán của cậu, trái cây ngọt ngào thật sự bán được giá tốt hơn, thậm chí còn có không ít người nói nếu như lại có trái cây như vậy bọn họ còn có thể bỏ ra giá cao để mua. Trong chợ cũng có một số người bán trái cây, nhưng Giản Thành Hi bán hết tương đối nhanh, không chỉ bởi vì chất lượng trái cây của cậu đều được lựa chọn kỹ, mà còn bởi vì cậu có một gương mặt quá thanh tú và nổi bật.
Người của tộc tinh linh đều có vẻ ngoài nổi bật.
Tinh linh sống ở thành ngầm vốn rất ít, nhất là loại xinh đẹp như Giản Thành Hi, đương nhiên càng được yêu thích hơn.
Số tiền kiếm được hôm nay cũng không ít, khiến không ít người bán trái cây âm thầm ghen tị.
Giản Thành Hi nhìn người ven đường qua lại rất nhiều, liền hỏi người bên cạnh: "Sao hôm nay đường phố đông đúc thế?”
Chủ quầy hàng bên cạnh trả lời: "Tối nay có chợ đêm và thả đèn lồng, rất náo nhiệt. ”
Giản Thành Hi: "Hóa ra là như vậy."
Cậu nghĩ nếu lâu lâu mới có ngày náo nhiệt như vậy, dứt khoát mang hai đứa nhỏ của mình tới đây chơi một chút, vừa hay hôm nay bán trái cây cũng kiếm được chút tiền, nếu như có thể mua chút đồ ăn ngon cho hai đứa cũng không tệ.
Giản Thành Hi thu dọn đồ đạc nói: "Vậy tôi về nhà đón con, buổi tối mang chúng đến chơi.”
Người phụ nữ bên cạnh nói: "Thật đúng lúc, nhà chúng tôi cũng có trẻ con, ngày thường cũng không thấy hai đứa nhỏ trong nhà cậu, lần này cùng nhau mang đến, cho tụi nhỏ chơi với những đứa trẻ khác, không thể để chúng ở nhà mãi được"
Giản Thành Hi nghĩ cũng đúng.
Hình như cho tới bây giờ chưa từng thấy qua hai đứa nhỏ nhà mình cùng mấy đứa trẻ khác chơi đùa, đều là con nít, làm sao có thể không cùng bạn bè cùng trang lứa chơi đùa chứ!.
Giản Thành Hi cũng nghĩ như vậy.
Giản Thành Hi liền gật đầu, mỉm cười nói: "Được, cám ơn. "
Về đến nhà, Giản Thành Hi đặt giỏ xuống, lôi kéo hai đứa nhỏ đi tắm rửa sạch sẽ xong liền đi ra ngoài.
Chính cậu cũng có chút hưng phấn, đây cũng là hoạt động chợ đêm đầu tiên sau khi cậu đến thế giới này.
Giản Thành Hi giúp Lệ Toái Toái thắt hai bím tóc nhỏ.
Lệ Toái Toái lắc lắc đầu, bé con có chút ngại ngùng nhìn ba mình: "Đẹp không ba? "
Giản Thành Hi đương nhiên hy vọng cả hai đứa nhỏ đều có thể vui vẻ, trong lòng cậu yên lặng lên kế hoạch tiết kiệm tiền đưa Lệ Trầm đi khám bệnh, lúc này liền đi qua ôm hai đứa nhỏ nói: "Đi, ba dẫn các con đi chợ chơi!”
Cả nhà lớn nhỏ đi tới cửa chợ, quả nhiên có không ít người, phiên chợ hôm nay thực sự rất náo nhiệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
