Ở trước mặt hắn, là Lệ Trầm bị đẩy trên mặt đất, trên môi Lệ Trầm bởi vì dùng sức quá mức thậm chí còn có một vết máu đỏ thẫm. Lệ Trầm hung ác như một con thủ nhỏ, nhỏ bé lại không có chút sợ hãi nào, trong màn đêm đen kịt, đáy mắt cậu bé lại chỉ có âm trầm, hung ác như nhìn kẻ thù.
Đứa nhỏ cao lớn ôm cánh tay bị thương của mình, nói với Lệ Trầm trên mặt đất: "Mày dám cắn tao, tao đánh..."
“Dừng tay!”
Giản Thành Hi từ xa chạy tới, trên trán đổ ra một lớp mồ hôi mỏng, hơi thở dồn dập nhưng vẫn nghiêm nghị nói: “ Các con đang làm gì vậy?”
Đứa nhỏ cao lớn sửng sốt, không nghĩ tới ba của hai đứa này lại quay lại nhanh như vậy.
Lệ Toái Toái sau khi nhìn thấy Giản Thành Hi, nước mắt liền lăn xuống: "Baba."
Giản Thành Hi vội vàng buông đồ trong tay xuống ôm lấy đứa nhỏ: "Toái Toái, sao vậy con?."
Phản ứng đầu tiên của cậu là an ủi đứa nhỏ, không để ý tới đứa trẻ lớn ở một bên.
Lúc này, các bậc phụ huynh khác cũng trở về, nhao nhao hỏi chuyện gì đang xảy ra, khung cảnh nhất thời có chút hỗn loạn.
Mà đứa trẻ to xác kia giơ cổ tay lên tố cáo trước: "Lệ Toái Toái cùng Lệ Trầm không chỉ đánh cháu mà còn cắn cháu."
Có người bị thương.
Cha mẹ của đứa nhỏ tên Lý Hạ, cũng bày sạp bán trái cây, vốn đã có oán giận với Giản Thành Hi, lúc này biết đứa nhỏ nhà mình bị cắn, lại càng không có ý tha cho người khác: "Giản Thành Hi, đứa nhỏ nhà các cậu bị gì vậy, đang yên đang lành lại cắn người, cậu dạy con như vậy sao? Hôm nay cậu phải cho chúng tôi một lời giải thích"
Bọn họ hùng hổ, có chút dọa người.
Lệ Toái Toái có chút lo lắng nhìn về phía Giản Thành Hi, dù sao nếu như là trước kia, ba nhất định sẽ mắng bọn chúng.
Nhưng...
Hôm nay Giản Thành Hi chỉ an ủi vỗ vỗ lưng đứa nhỏ, sau đó quay đầu nhìn về phía mọi người, cậu bình tĩnh mở miệng nói: "Anh nói đứa nhỏ nhà tôi đang yên đang lành lại cắn người, có chứng cớ gì không?' "
Lý Hạ giơ cổ tay con mình lên nói: "Đây không phải là chứng cứ sao?"
Giản Thành Hi cười cười nói: "Nếu đó là chứng cớ, vậy đứa nhỏ của tôi bị thương ở chân hiện tại còn ngã xuống đất thì nói như thế nào, anh không đến tìm tôi, tôi còn muốn tìm anh giải thích. "
Lý Hạ phản bác: "Anh nói cái gì vậy, đứa nhỏ nhà tôi bị cắn, còn đứa nhỏ nhà anh chỉ bị ngã một chút có thể so sánh được sao?"
"Vì sao không thể so sánh?" Giản Thành Hi ngẩng đầu giọng nói của cậu dứt khoát quyết đoán: "Đứa nhỏ nhà anh là con, đứa nhỏ nhà tôi thì không phải là con sao?"
Lý Hạ nghẹn lại: "Anh...! "
Trên chợ người đến người đi, người đi ngang qua dần dần đều bị hấp dẫn lại đây, vừa nhìn liền biết chuyện này là bởi vì trẻ con đùa giỡn mà gây ra. Kỳ thật trước kia chuyện trẻ con trong khu bắt nạt lẫn nhau cũng không ít, chỉ là cũng không có người để ở trong lòng, đều là chuyện lớn hóa chuyện nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Nhất là trước kia Giản Thành Hi chưa bao giờ quan tâm sống chết của hai đứa nhỏ, cho dù thật sự bị bắt nạt cũng sẽ vì cái gọi là mặt mũi mà không cãi nhau với người khác, lúc này mới dẫn đến dân trong khu dám tùy ý bắt nạt.
Thế nhưng bây giờ Giản Thành Hi đã khác trước.
Lý Hạ thở sâu một hơi, hắn cúi đầu hỏi con mình: "A Hổ, con đẩy bọn họ?"
Đứa trẻ cao lớn tên A Hổ bị cha hỏi như vậy, trong lòng rất hoảng hốt, nó chột dạ nói: "Con không có, con chỉ muốn tìm Lệ Trầm chơi bóng mà thôi, là chính cậu ta què quặt đứng không vững ngã trên mặt đất, không liên quan đến con. Con không biết cậu ta là người què, người như thế sao không ở nhà đi, còn chạy tới quảng trường chơi, liên quan gì đến con? "
Lý Hạ nghe xong có chút hài lòng, ánh mắt anh nhìn về phía Giản Thành Hi tràn đầy ác ý lại tràn ngập khiêu khích nói: "Cậu nghe thấy chưa? "
Giản Thành Hi nửa ngồi xổm trên mặt đất, để cho Lệ Trầm dựa vào bên cạnh, khi nghe A Hổ nói xong cậu có thể cảm nhận được thân thể của Lệ Trầm căng thẳng. Đứa nhỏ cho dù có thành thục đến đâu cũng không chống đỡ nổi nhiều lời nói ác độc như vậy, cho dù cậu bé đang cố gắng chịu đựng, Giản Thành Hi vẫn có thể cảm nhận được thân thể nhỏ bé của Lệ Trầm đang run rẩy, yếu ớt giống như một chiếc thuyền bằng lá.
Cậu ngẩng đầu, đối đầu với ánh mắt Lệ Trầm.
Đó là con ngươi giống như thú con bị ăn hiếp, phiếm hồng, nhưng mặc dù trong lúc khổ sở như vậy, nước mắt cũng không có rơi xuống.
Nhưng rõ ràng ba tuổi là tuổi mà những đứa trẻ khác đụng nhẹ đều sẽ khóc lớn.
Giản Thành Hi an ủi nhéo nhéo tay cậu bé, sau đó đứng dậy.
Nguyên thân kỳ thật cũng không thấp, ngược lại dáng người cao gầy, so với một đám thôn dân đang vây xem còn cao hơn. Nhờ đó mà Giản Thành Hi có thể từ trên cao nhìn xuống nhìn rõ biểu tình của mỗi người.
"què quặt?” Giản Thành Hi đi tới trước mặt A Hổ nói, "Cậu cảm thấy người què không thể chạy, không thể chơi bóng, sẽ không xứng chơi chung phải không? "
A Hổ bị Giản Thành Hi nhìn, không hiểu sao có chút hoảng hốt, nhưng vẫn gật đầu.
Giản Thành Hi đi tới bên cạnh A Hổ, nhặt quả bóng trên mặt đất lên, cậu đứng tại chỗ thậm chí không di chuyển. Ánh mắt cậu nhìn chằm chằm khung bóng rổ cách đó không xa một lát, sau đó liền thực hiện một cú ném bằng một tay. Dưới ánh mắt của mọi người, quả bóng rổ kia xẹt qua một độ cong xinh đẹp trên không trung, rơi chính xác vào trong rổ.
Mọi người mở to hai mắt, không dám tin.
Lý Hạ bảo vệ con mình nói: "Giản Thành Hi cậu không biết xấu hổ sao, cậu lớn tuổi hơn nó, cậu ghi bàn được thì tính là bản lĩnh gì?"
Giản Thành Hi không sợ chút nào, quay đầu nhìn anh ta, nhếch môi cười: "Được, tôi đứng đây bất động, anh ngược lại có thể chạy có thể nhảy, anh mau ghi một bàn thắng cho tôi xem?”
Lý Hạ nghẹn lại.
Hắn làm sao có thể nắm chắc ghi bàn, đừng nói là trẻ con, hắn là một người lớn cũng không nhất định có thể làm được!
Càng nghĩ càng tức giận, Lý Hạ cao giọng chất vấn: "Anh rốt cuộc muốn làm gì? "
Giản Thành Hi lớn tiếng trả lời: "Tôi chỉ muốn nói cho anh biết, trời đất bao la lắm người tài, bản thân của không có bao nhiêu bãn lĩnh thì ít thể hiện làm mất mặt xấu hổ. Đứa nhỏ nhà tôi bị thương chân thì thế nào, anh bình thường thì cầm bóng ném vào cho tôi xem có làm được được không?”
Lý Hạ tức giận đến sắc mặt đỏ lên: "Giản Thành Hi, có phải anh điên rồi, chỉ biết chơi trò của con nít thì cao quý cỡ nào?”
"Đương nhiên không có cao quý cỡ nào." Giản Thành Hi lộ ra nụ cười châm chọc, nhìn về phía A Hổ: "Tôi cũng không biết có người nào đó chỉ là biết chơi bóng liền xem thường người khác rốt cuộc cao quý đến đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

