Vừa xoa, vừa đau đến muốn khóc.
Giản Thành Hi từ nhỏ đến lớn đều là một thân thể khỏe mạnh, có va chạm thì cũng hôm nay thì ngày mai là khỏi rồi, cho tới bây giờ cậu chưa từng đau đớn như vậy.
Hệ thống an ủi: 【 Kí chủ, dùng chút lực để xoa đi, vết bầm tím mà không tan ra ngày mai sẽ đau hơn 】.
"Tại sao tôi lại xui xẻo như vậy, lại xuyên qua cái thân thể rách nát này?” Giản Thành Hi vừa lau nước mắt trên khóe mắt, vừa nhỏ giọng oán giận: “ Hắn ta là cái thể chất gì vậy, đau chết mất?”
Hệ thống lặng lẽ nhẫn nại tiếng khóc lóc của kí chủ..
Mà trên lầu, hai thân ảnh nho nhỏ đứng ở trong bóng tối nhìn Giản Thành Hi dưới lầu.
Lệ Toái Toái thu hồi ánh mắt, nhỏ giọng nói với anh trai: "Tại sao baba ngồi bên cửa sổ khóc với di vật của cha vậy?"
Lệ Trầm nhẹ nhàng lắc đầu.
Bọn họ đều biết chuyện Giản Thành Hi cả ngày muốn tìm tình nhân, đối với cha làm sao có tình cảm.
Lệ Toái Toái nhẹ giọng nói: "Anh cảm thấy có thể ba là nhớ cha rồi. "
"Không thể nào." Lệ Trầm hầu như không có bất kỳ do dự nào, bé thấp giọng nói: "Nếu ông ấy thật sự nhớ cha, làm sao còn có thể mua ngọc bích chuẩn bị bỏ trốn, trừ phi..."
Lệ Toái Toái mở miệng nói ra suy đoán của mình: "Cha rất có thể còn chưa chết. "
Giản Thành Hi trở về phòng ngủ.
Cậu theo thói quen đi qua phòng bên cạnh nhìn hai đứa nhỏ, lúc chuẩn bị rời đi thì góc áo lại bị túm lấy, cậu quay đầu lại, là một bàn tay nhỏ bé gầy yếu, còn có khuôn mặt nhỏ nhắn có chút đáng thương.
Giản Thành Hi cúi đầu hỏi: "Sao " còn chưa ngủ. ”
Lệ Toái Toái mở to đôi mắt tròn đen láy, nhỏ giọng nói: "Con không ngủ được.”
Đêm tối yên tĩnh, làm cho Giản Thành Hi nhớ tới khi còn bé, bản thân là cô nhi, ở nhờ nhà mợ, khi đó cậu sợ hãi, luôn hy vọng có mẹ đi cùng, nhưng lại chỉ có thể ôm búp bê nhặt được mà ngủ một mình.
"Có phải là con sợ hãi không?" Giản Thành Hi cởi giày nằm xuống bên giường, rất tự nhiên vỗ vỗ lưng đứa bé: "Ba ở đây. ”
Sự dịu dàng của Giản Thành Hi khiến Lệ Toái Toái có chút choáng váng.
Đã rất lâu rồi không được ôm như vậy, thậm chí có thể nói là, từ khi có kí ức tới nay chưa từng có.
Dưới ánh trăng, Giản Thừa Hi vuốt ve mái tóc mềm mại của đứa bé, nhẹ nhàng hỏi: “Tại sao Toái Toái không ngủ được?”
Lệ Toái Toái cảm thụ được sự vuốt ve dịu dàng của ba, rũ mắt xuống, che đi suy nghĩ nơi đáy mắt, giọng nói của đứa bé non nớt lại mềm mại, bé chôn ở trong ngực Giản Thành Hi, giọng điệu nói chuyện rất nhẹ nhàng: "Ba ba, cha thật sự không về được sao. "
Giản Thành Hi sửng sốt.
"Những bạn khác đều có cha." Bàn tay của Lệ Toái Toái nắm chặt áo của cậu, giọng điệu giống như mang theo ủy khuất: "Vì sao con và anh không có?”
Thì ra là nhớ cha.
Giản Thành Hi thở dài trong lòng, cậu hỏi: "Con rất muốn có cha à?”
Lệ Toái Toái nhẹ nhàng gật gật đầu, muốn thăm dò biết được cha mình có thật sự còn sống hay không, ba có phải thật sự sẽ không tái giá bỏ trốn nữa hay không.
Kết quả
"Cái cũ không đi thì cái mới không tới." Giản Thành Hi trực tiếp đề nghị: "Ba tìm cho các con một người cha mới? ”
Không khí im lặng trong giây lát.
Một lúc lâu sau
Lệ Toái Toái nhỏ giọng nói: "Không cần! baba con không muốn cha nữa.”
"Con gái ngoan."
Giản Thành Hi sờ sờ đầu đứa bé.
Căn phòng này cũ nát một cách kỳ lạ, giường trong phòng của đứa nhỏ rất bé cũng rất chật chội, cậu ở trên giường ngay cả duỗi thẳng chân cũng không được. Giản Thành Hi nhìn thấy đứa bé đã ngủ say liền chậm rãi rút người rời đi, trong quá trình đứng dậy cậu không cẩn thận đụng phải vết thương trên cánh tay.
"Χ..."
Đau đớn mãnh liệt khiến người ta nhe răng trợn mắt, nhưng vì không đánh thức đứa nhỏ, Giản Thành Hi đành cắn chặt răng nuốt vào.
Chờ cảm giác đau đớn như thủy triều lui xuống, cậu xuống giường, kéo chăn mỏng đắp lên trên người đứa nhỏ, xác định như vậy sẽ không bị cảm lạnh cũng không có vấn đề gì, cậu nhìn khuôn mặt trắng nõn của đứa nhỏ đang ngủ say, khóe miệng mỉm cười.
"Ngủ ngon."
Giọng điệu của cậu rất nhẹ, như đối đãi với thứ trân quý nhất trên đời.
Cửa phòng sau khi bị người mở ra lại nhẹ nhàng đóng lại.
Trong phòng yên tĩnh.
Ánh trăng sáng bóng ngoài cửa sổ chiếu vào, cả bầu trời vẫn bị vòng tinh lực bao phủ, tăng thêm rất nhiều cảm giác áp lực.
Lệ Toái Toái chậm rãi mở mắt ra, bé ngồi dậy, thân hình nho nhỏ mặc quần áo mỏng manh, dùng mu bàn tay gầy yếu trắng nõn chạm vào gò má nơi đã được Giản Thành Hi vuốt ve, ở đó dường như còn sót lại nhiệt độ của ba ba.
Lệ Toái Toái nhìn về phía chiếc giường nhỏ cách đó không xa, thấp giọng nói: "Anh, anh nói ba có thể là thật sự đã thay đổi hay không..."
"Toái Toái !" giọng của Lệ Trầm ở trong căn phòng nho nhỏ rất rõ ràng, giường của cậu bé ở bên cửa sổ, cậu bé ngồi dậy, nhìn về phía em gái mình, thấp giọng nói, "Em đừng quên, nếu không phải vì anh bị gãy chân, lúc này ba đã cầm ngọc đi. ”
Không ai có thể tin rằng những đứa nhỏ có thể trưởng thành như vậy.
Thân hình gầy gò nhỏ bé ấy dường như đã phải gánh vác quá nhiều thứ.
Bóng dáng Lệ Trầm trong đêm tối có vẻ có chút áp lực nồng đậm, sắc mặt lại bình tĩnh: "Hiện tại không có ngọc cho nên ông ấy mới ở lại, có điều một ngày nào đó, khi ba tìm được tình nhân mới thì vẫn sẽ đi thôi. ”
Lệ Toái Toái mím môi.
Cô bé ngồi trên giường đá trong im lặng, và trong khoảnh khắc đó, bé như nhớ lại rất nhiều điều.
Dần dần, đôi mắt đen láy của bé từ từ nổi lên một tầng nước.
Nhưng đứa nhỏ vẫn rất kiên cường, cúi đầu lấy mu bàn tay lau đi nước mắt, tiếp theo, tâm tình nơi đáy mắt bé lại thay đổi, giống như là sương mù không tan được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)