Giản Thành Hi nghe hai đứa nhỏ của mình nói, lại quay đầu nhìn con thỏ cách đó không xa.
Không hiểu sao...
Rõ ràng là đối mặt với hai đứa bé mà thôi, cậu lại có một loại cảm giác lưng có chút lạnh, cứ như mình mới là thỏ.
Lệ Toái Toái ngồi trên tảng đá bên cạnh nói: "Ba, có thể ăn thịt thỏ không?"
Giản Thành Hi: "À..."
Lúc trước, cậu từng nuôi thỏ, thật đúng là chưa từng ăn thịt thỏ, nhưng cậu nghe nói món thỏ nấu cay ngon lắm.
Giản Thành Hi không muốn lộ vẻ sợ hãi trước mặt hai đứa nhỏ, kiên trì nói: "Hẳn là có thể? "
Nhưng cậu thật không ngờ sau khi nói xong câu đó, hai đứa nhỏ đều lộ ra biểu tình có chút khác thường.
Sau đó, Lệ Toái Toái từ tảng đá nhảy xuống, cầm tay Giản Thành Hi nhu thuận hiểu chuyện mở miệng nói: "Ba không cần phải ăn thứ khó ăn này, con và anh trai... Có thể uống ít dịch dinh dưỡng, tất cả đều để lại cho ba. ”
Giản Thành Hi sửng sốt nói: "Khó ăn? "
Cậu suýt nói ra.
Món thịt thỏ nấu cay đó ngon lắm.
Hệ thống đi ra giải thích: 【Kí chủ, hành tinh này trăm năm trước bị ô nhiễm, thực vật trồng mùi vị đều đắng, mà những động vật này cũng vậy, cho nên thức ăn của cư dân nơi này chủ yếu là dịch dinh dưỡng.】
Giản Thành Hi cuối cùng cũng hiểu được vì sao tất cả mọi người đều uống dịch dinh dưỡng.
Cũng khó trách rõ ràng hoàn cảnh ở thành ngầm sinh tồn gian nan như vậy, dịch dinh dưỡng lại giá cả đắt đỏ, vì sao mọi người bỏ hoang thực vật trên núi và thỏ rừng không ăn, nhất định phải đi uống dịch dinh dưỡng không có mùi vị.
Giản Thừa Hi nói: “Chuyện này quá bi thảm rồi, có cách nào thay đổi không?”
Hệ thống: [Thiên tai là do vũ khí và chướng khí của trùng tộc gây ra, miễn là tiêu diệt hết kẻ thù thì có thể cứu được.]
Giản Thành Hi nghĩ đến người chồng ba năm gia nhập quân đội mà không có bất kỳ tin tức gì của mình.
Kỳ thật ngay từ đầu cậu đã từng oán trách người đàn ông kia, cảm thấy người này bỏ mặc vợ con gia nhập quân đội, thật sự là quá vô trách nhiệm một, nhưng trong khoảng thời gian này cậu hình như cậu lại bắt đầu chậm rãi hiểu được người kia, hiểu được thành ngầm cùng tinh cầu này đang chịu khổ cực, quốc gia hưng vong ai cũng có trách nhiệm, chồng cậu vứt bỏ gia đình nhỏ là vì mọi người.
Sau khi cuộc trò chuyện đơn giản kết thúc, Giản Thành Hi tràn đầy nhiệt huyết.
Đường này không được thì đi đường khác, dù sao cũng đã đến đây rồi, không thể ra về tay trắng được.
"Thịt thỏ quá đẳng chúng ta sẽ không ăn." Giản Thành Hi nắm tay hai đứa nhỏ nói: "Vừa hay có mang theo giỏ, mùa thu trên núi có nhiều trái cây, chúng ta cùng nhau hái một ít mang về nhà. "
Lệ Toái Toái cùng Lệ Trầm có chút ngạc nhiên.
Từ khi có trí nhớ đến cho tới bây giờ, ba ba chưa từng làm công việc nặng nhọc như vậy, ai ba cũng mặc kệ, chỉ lo tiêu xài tiền tài do cha để lại.
Bởi vì ba cảm thấy những chuyện như hái trái cây kia rất rớt giá, là chuyện không phù hợp với thân phận của mình.
Trước kia đều chỉ có bé và anh trai biết nhặt trái cây, nhưng hiện tại, baba thế mà lại chủ động nói muốn cùng nhau nhặt.
Không phải chứ?
Ba thực sự đã thay đổi rồi?
Giản Thành Hi dẫn con đi vào rừng cây ăn quả, nhìn trái cây đầy trên cây, có chút hưng phấn mở miệng nói: "Như vậy là có thể bán trái cây đổi lấy tiền, nhà chúng ta sẽ có tiền rồi!”
"..."
Do bọn họ nghĩ nhiều rồi.
Hái trái cây là một điều đơn giản.
Có một số chỗ cao, hai đứa nhỏ không hái tới được Giản Thành Hi liền tự mình bò lên cao hơn một chút, cậu vươn cánh tay ra hái trái cây, lúc thu tay lại không cẩn thận đụng phải cành cây, va chạm không nhẹ không nặng lại làm cho cánh tay cậu tê dại, đau đớn mãnh liệt như thủy triều đột nhiên đánh tới khiến tay cậu run rẩy, trái cây trực tiếp rơi xuống đất. Lúc cúi đầu nhìn lại, cánh tay trắng như tuyết kia lại sưng đỏ một mảnh, đau đớn khó nhịn thậm chí làm cho mắt cậu nổi lên một tầng hơi nước.
"a..."
Giản Thành Hi kêu lên một tiếng đau đớn, cả người đứng đơ tại chỗ, đau đến sau lưng đều phát run toát mồ hôi lạnh.
Hệ thống ngay lập tức hỏi: 【Kí chủ, không sao chứ? 】
Giản Thành Hi đau đến nói không nên lời, trong đầu cậu hỏi hệ thống: "Thân thể này xảy ra chuyện gì, chỉ là đụng phải cành cây sao lại đau như vậy?”
【 Thể chất nguyên chủ rất đặc thù, cảm giác đau đớn khác với người thường 】 Hệ thống nhắc nhở nói:
【 Tộc Tinh Linh là chủng tộc có khả năng chữa trị, nguyên chủ là tinh linh nhưng không có tinh linh lực, cũng là bởi vậy mới có thể lưu lạc xuống thành ngầm】
Giản Thành Hi rốt cục lý giải vì sao nguyên chủ trước kia chưa bao giờ làm việc.
Có lẽ nguyên thân cũng không phải giả bộ, mà là va chạm thật sự là quá đau đớn.
Tiếng bước chân Toái Toái gần hơn một chút, bé nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Ba?"
Giản Thành Hi phục hồi tinh thần lại.
"Ba ba, ba... Có chuyện gì vậy? Lệ Toái Toái có chút không dám tin nhỏ giọng nói: "Ba đang tựa gốc cây khóc à? "
Đến buổi tối, bận rộn coi như là kết thúc, một nhà ba người cũng trước khi hoàng hôn xuống liền trở về nhà.
Bữa tối rất đơn giản, chỉ có dịch dinh dưỡng, sau khi hoàng hôn buông xuống, cả thế giới đều giống như khôi phục một mảnh yên tĩnh, Giản Thành Hi ngồi ở bên ngoài len lén bôi thuốc mỡ lên chỗ tím tái trên cánh tay mình, trong nhà vốn không có thuốc mỡ, hình như vẫn là di vật trước kia của chồng nguyên chủ lưu lại trong hòm thuốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)