Tiếng gõ cửa này vừa vặn cắt ngang câu chuyện, Lý Thường Thuận cách cửa gần, xoay người mở cửa ra.
Người đi vào là một công an trẻ tuổi, anh ta nhìn bốn người trong phòng, lại nhìn sổ sách: "Trong các người ai là Hạ Thược?”
“Tôi là Hạ Thược." Hạ Thược lấy thư giới thiệu từ trong cặp sách vải vàng ra.
Công an trẻ tuổi nhận lấy đối chiếu với sổ sách nhà khách: "Đến kết hôn đúng không?" lại nhìn về phía vợ chồng Lý Thường Thuận: "Hai người tới làm gì?"
Lý Thường Thuận nói: "Tôi và bọn họ là thân thích, tới thăm nom một chút sẽ đi ngay.”
“Vậy các ngươi đi sớm chút, không được ngủ lại đây.”
Công an trả thư giới thiệu lại cho Hạ Thược, nhấn mạnh lại một lần nữa rồi mới đi kiểm tra phòng khác.
Chỉ là mặc dù anh ta đi rồi nhưng trong phòng vẫn không có ai nói chuyện.
Mấy người nghe âm thanh kiểm tra phòng bên ngoài, đều lựa chọn trầm mặc, nhất là Hạ Thược, tựa như không hề sốt ruột biết đáp án.
Lý Thường Thuận cũng không biết là Hạ Thược giữ được bình tĩnh, hay là vốn không nói nhiều, hôm nay đã thể hiện vượt trội.
Hai bên giằng co hồi lâu, Hạ Thược cũng bắt đầu ngáp, ông ta mới trầm giọng nói: "Chuyện này để bọn chú trở về suy nghĩ một chút.”
Hạ Thược nói thẳng không vội: “Cô chọn nhà khách này cũng rất thoải mái.”
Không cần cô tiêu tiền, đương nhiên cô thấy thoải mái rồi.
Lý Thường Thuận trầm mặt đứng lên: “Các cháu nghỉ ngơi trước đi, ngày mai, ngày mai chú sẽ trả lời các cháu.”
Trước khi ra khỏi cửa, ông ta lại quay đầu nhìn Hạ Thược: "Vài năm không gặp, cháu gái lớn thật sự làm cho người ta phải nhìn với cặp mắt khác xưa.”
Hạ Thược đen mặt: "Hết cách, con người phải trưởng thành.”
Lời này làm cho Hạ Mặc Huy nghĩ tới việc cô trúng độc, Lý Thường Thuận nghĩ tới việc ông ba Hạ qua đời, cũng không nói gì nữa, xoay người rời đi.
Chờ hai vợ chồng trở về nhà, trăng đã treo trên cao.
Lý Lai Đệ còn chưa ngủ, vừa nghe tiếng cửa lập tức mở đèn: "Thế nào?”
Mặt Lý Thường Thuận trông rất cáu bẳn, vừa vào cửa đã tự rót cho mình chén nước.
Hôn thư ở trong tay Hạ Thược, bà ta sợ Hạ Thược sẽ không quan tâm gì cả mà nói ra. Đến lúc đó đừng nói thăng cấp làm phó quản lý, đắc tội với thông gia quản lý Trình, ông Lý có thể ngồi thoải mái trên cái cái ghế kế toán này hay không cũng khó nói.
Lý Thường Thuận còn chưa mở miệng, Lý Lai Đệ đã mặc kệ: "Tại sao phải tìm việc cho cô ta? Tìm việc cho cô ta rồi thì con phải làm sao?”
Nếu tìm công việc cho Hạ Thược trước thì đến khi muốn tìm cho Lý Lai Đệ sẽ không dễ dàng nữa. Cho dù là quản lý cửa hàng thì muốn làm việc cũng phải nhờ vả quan hệ. Ba vợ Bảo Sinh cũng không phải mì mà muốn bóp thế nào thì bóp thế đó.
Trong lòng Điền Thúy Phân con trai vẫn là quan trọng hơn, bà ta nhẫn nại khuyên con gái: "Con còn chưa tới mười tám, không vội.”
Lý Lai Đệ không ngốc, vừa nghe liền hiểu: "Ý của mẹ là không tìm cho con mà tìm cho cô ta? Sao lại như vậy? Con mới là con gái mẹ đấy!”
Điền Thúy Phân bị chất vấn đến đến buồn bực: "Con nói chuyện với ai vậy? Đổi lại là ba chị em Chiêu Đệ thử xem, mẹ đã chửi luôn rồi đấy."
Mắt thấy hai mẹ con nóng lên, Lý Thường Thuận đập chén sứ xuống bàn: "Trật tự đi!"
Ông ta còn chưa nói gì mà hai người này đã cãi nhau trước.
Thật sự coi công việc của Hạ Thược dễ xin như vậy sao? Cô là nông nghiệp chuyển thành phi nông nghiệp, nếu muốn tìm việc còn phải đổi hộ khẩu.
Người nhà họ Lý đêm nay ngủ không ngon giấc, so ra Hạ Thược trong nhà khách thoải mái hơn nhiều.
Dùng nước nóng ngâm chân, ngâm hết đi mệt mỏi mấy ngày liền ngồi tàu ngồi xe, cô chui vào trong chăn, chạm vào gối là ngủ được.
Tài nguyên rừng rậm của thành phố Giang phong phú, dưới giường sưởi không đốt cỏ như ở quê nhà mà tất cả đều là khúc củi lớn. Thứ này chịu lửa hơn nhiều so với cỏ tranh, đến khi trên giường chỉ còn lại chút nhiệt thì chân trời đã nổi lên màu trắng bụng cá.
Hạ Thược đứng lên rửa mặt, gấp chăn xong, lại mặc quần áo nằm xuống.
Hạ Mặc Huy thỉnh thoảng ghé vào bên cửa sổ nhìn xuống: "Chị nói xem bọn họ có đồng ý không?”
Trong lòng anh ta đương nhiên hy vọng Hạ Thược có thể ở lại làm công nhân, tuy rằng rời nhà đi xa nhưng sẽ không phải chịu sự khinh bỉ, càng sẽ không suýt chút ngộ độc thuốc trừ sâu mà chết. Nhưng nhà họ Lý mới đến Đông Bắc năm năm, có thể làm được không, có muốn làm hay không rất khó nói.
Hạ Thược đặt hai tay lên bụng nằm vô cùng khoan thai: "Tiền trọ là bọn họ trả, cơm là bọn họ đưa, bọn họ còn không vội thì em vội cái gì?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



