Thật sự, loại cuộc sống tốt đẹp này cô có thể sống cả đời. Từ khi trở thành nô lệ tư bản thì cô đã không còn được sống những ngày như thế nữa.
Hạ Mặc Huy nghĩ cũng đúng, khó có được những lúc không phải làm việc đồng áng, cũng nằm xuống theo Hạ Thược.
Người nhà họ Lý không dám để cho bọn họ đói bụng tìm tới cửa, hơn bảy giờ là đưa cơm tới.
Người tới đưa cơm chính là Lý Lai Đệ. Cô ta đi vào ném cháo và dưa muối lên bàn, cầm bát cơm trống không quay đầu rời đi.
Hạ Thược vừa đến đã muốn cướp công việc của cô ta, cô ta có thể đối xử tốt mới là lạ. Nghe nói mấy năm trước Quan Nội đói dữ dội, làm sao mà Hạ Thược không chết đói đi!
Trong lòng Lý Lai Đệ đã coi Hạ Thược là tai họa, Hạ Thược còn cố ý ghét bỏ cô ta: "Cô làm như vậy có phải không muốn tôi ăn cơm nhà cô không? Không thì tôi vẫn nên tới nhà anh Bảo Sinh vậy. Anh Bảo Sinh dễ nói chuyện, chị dâu đối nhân xử thế cũng nhiệt tình.”
Lý Lai Đệ giận đến nghiến răng nhưng vẫn xoay người lại, cầm đồ lên lại nhẹ nhàng đặt xuống: "Như vậy được chưa?”
Trước kia đều là cô ta bắt nạt Hạ Thược, để Hạ Thược làm việc, cướp đồ của Hạ Thược, làm gì có khi nào Hạ Thược được cưỡi lên đầu lên cổ cô ta.
Lý Lai Đệ vừa ra khỏi cửa, lập tức đá tảng đá ven đường, đá đến mức mũi chân đau nhức rồi lại càng tức giận.
Hạ Thược ăn ngon uống ngon, ngủ bù đủ giấc, còn đi dạo một vòng với Hạ Mặc Huy, coi như là làm quen thành phố mà sau này mình sẽ sinh sống trước.
Khu vực xung quanh ga xe lửa hơi hẻo lánh, gần đó chỉ có một nhà máy giấy và một nhà máy dệt, bên kia đường có một con sông để đến nhà họ Lý. Khó trách nhà họ Lý cho bọn họ sống ở đây, có lẽ là sợ gặp phải người quen.
Hai người không đi quá xa, lúc trở về Lý Thường Thuận đã ở ngoài cửa đợi nửa tiếng.
Lý Thường Thuận không thể ngờ tới nhà mình gà bay chó sủa mà hai kẻ đầu sỏ còn không ở yên đợi tin tức, thảnh thơi đi dạo.
Tất nhiên gia đình công nhân chỉ là tạm thời, muốn chuyển chính thức phải chờ đơn vị có chỉ tiêu. Nhưng chị em nhà họ Hạ đến từ nông thôn, chưa chắc đã biết. Biết thì cũng không sao, ông ta đã đưa ra điều kiện như thế là đã hết lòng rồi, hai đứa này còn muốn thế nào nữa?
“Chú cũng không ngại nói thật với cháu, cho dù cháu có hộ khẩu địa phương thì xin việc cũng không dễ như cháu nghĩ đâu.”
Lần này Lý Thường Thuận cứng rắn hơn hẳn: “Các cửa hàng, bách hóa thì đã tuyển đủ người từ lâu rồi, còn lại mấy nhà máy thì chỉ cần công nhân nam thôi, không thì nhà chú cũng chẳng cần nhờ quan hệ để xin việc cho Lai Đệ. Nếu cháu không vừa ý thì chú cũng chịu.”
Nói đến đây, ông ta lại nhìn Hạ Thược rồi cười: “Chuyện này mà vỡ lở ra thì đúng là gia đình chú khó ăn nói với bên nhà họ Trình, nhưng Bảo Sinh và vợ nó đã có hai đứa rồi, còn chia tay được chắc? Còn cháu thì thôi, đừng trông mong được gì hết.”
Lời này của ông ta khiến Hạ Mặc Huy xanh mặt, nhưng Hạ Thược vẫn cứ ngoan ngoãn như thế.
Đàm phán vốn là quá trình thăm dò lẫn nhau. Nếu việc giúp cô vượt quá khả năng của gia đình họ Lý, hoặc gia đình họ Lý phải trả một cái giá lớn hơn nhiều so với việc bị gia đình họ Trình biết đến, thì gia đình họ Lý có thể sẽ không ăn được thì phá cho hôi, lúc đó cô sẽ chẳng còn gì thật.
Đi lấy chồng cũng là một con đường, làm công nhân gia đình cũng được, sau khi có hộ khẩu rồi tìm việc khác càng được.
Chỉ là không thể đồng ý dễ dàng như thế được, cô vẫn phải thử xem tên cáo già này đã bị dồn đến chân tường chưa.
Hạ Thược im lặng không nói gì, Lý Thường Thuận chờ một lúc lâu cuối cùng đứng dậy: "Vậy cháu mang giấy hôn ước cho nhà họ Trình xem đi."
Lúc này Hạ Thược mới miễn cưỡng nói: "Cũng không phải không được, chỉ là cháu có điều kiện."
Chịu thương lượng là được, Lý Thường Thuận lại ngồi xuống: "Điều kiện gì cháu nói đi?"
“Cháu muốn nhà ít thành viên, lớn lên đẹp trai là được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)