Không muốn cưới thì nói thẳng ai thèm bám lấy nhà họ không tha, cứ dây dưa kéo dài mãi là ý gì?
Lại còn bảo bọn họ đợi thêm các kiểu nữa.
Đợi mấy năm?
Lý Bảo Sinh cũng không thể ở không cả đời, nếu đã không muốn cưới cô thì cưới người khác, cô cũng chẳng có gì bất ngờ.
Dù sao cô cũng chả có cảm tình với thể loại con trai cưng của mẹ kia, so với việc tức giận, còn không bằng nghĩ xem lợi dụng nhược điểm này như thế nào.
Hạ Thược vỗ vỗ lưng Hạ Mặc Huy: "Tức giận hại thân, nín đi không thì không ai chịu thay em đâu."
Hạ Mặc Huy bị cô vỗ đến suýt ngã: "Họ đối xử với chị như thế mà chị không tức giận hả?"
"Bây giờ biết chuyện đỡ hơn sau này mới biết đúng không? Người xưa có nói, muốn cuộc sống tốt hơn thì trên đầu phải xanh một tý."
"Phụt!"
Hạ Mặc Huy nghi ngờ chị cậu có phải bị ngộ độc làm tổn thương thân thể, làm bay cả não luôn không. Chợt nghe thấy bên cạnh có tiếng cười.
Hai chị em quay lại, thì thấy ở bức tường không xa có hai người đàn ông trẻ tuổi một cao một thấp đang hút thuốc.
Nếu ở thời hiện đại thì người cao cao kia đủ tiêu chuẩn để làm người mẫu.
Hơi gầy một chút nhưng vai rộng lưng thẳng, là điển hình của giá áo hình người. Anh ta không nhìn qua đây mà híp mắt không cảm xúc, ánh sáng từ đèn đường bên cạnh hắt lên gương mặt để lại bóng gò má và đường nét gương mặt sắc nét.
Hạ Thược liếc qua rồi thôi nhưng nhịn không được lại quay đầu nhìn lần nữa.
Người thấp thấy thế huýt sáo cười: "Người cười là tôi mà cô nhìn anh ta làm gì? Thích hả?"
Nếu là cô gái bình thường đã đỏ mặt rồi, mạnh mẽ hơn thì vừa đỏ mặt vừa lườm anh ta.
Ai ngờ Hạ Thược nghe thế thì thoải mái đánh giá còn nghiêm túc nhận xét: "Đúng là đẹp hơn anh."
Nhìn một cái thì làm sao? Nếu ở hiện đại, còn có người đến xin Wechat nữa cơ.
Hạ Thược thản nhiên làm đối phương bối rối, đến cả người đang cúi đầu hút thuốc kia cũng liếc mắt nhìn cô.
Hạ Thược lúc này mới thấy đồng tử người ta rất đen, lúc nhìn người càng nổi, ánh mắt vừa lạnh lùng vừa xa cách.
Người đó chỉ liếc một cái rồi thôi, Hạ Thược không biết mình nói ra chuyện kinh khủng khiếp như nào kéo tay Hạ Mặc Huy đi ngay.
Đi một khoảng xa vẫn nghe được tiếng nói tràn ngập sự ngạc nhiên của người thấp hơn kia.
"Cô ấy nói cậu đẹp hơn tôi đấy Ký Bắc, cô ấy nói thẳng là cậu đẹp trai hơn tôi!" Hà Nhị Lập mở to mắt nhìn Trần Ký Bắc bên cạnh: "Lá gan của các cô gái bây giờ to thế hả? Nói mà mặt không đỏ tim không đập luôn."
"Nói sự thật mà thôi." Ký Bắc còn chẳng thèm nhìn.
Thấy Ký Bắc không có phản ứng, anh ta mới hì hì đi tới: "Hay là tối nay đến chỗ tôi ở đi, tôi đưa cậu đi đánh bài, dù sao thì chị dâu kia của cậu cũng không muốn gặp cậu, cả ngày nhăn nhó đến mắt không ra mắt, mũi không ra mũi."
"Không hứng thú." Trần Ký Bắc dập điếu thuốc: "Thời gian không còn sớm nữa, tôi quay về đây."
Đúng là không còn sớm, nhà Lý Thường Thuận đã ăn cơm xong từ sớm, thức ăn cũng là bánh bao hấp nhân cần tây.
Bánh bao được Điền Thúy Phân và con gái nhỏ Lai Đệ cùng lên núi hái rau, cắt nhỏ gói làm bánh, còn phải mang đến nhà Lý Bảo Sinh một đĩa lớn.
Ăn xong rồi thì dùng phần nước ấm còn thừa trong nồi để rửa bát, nghĩ lại số bánh bao phải cho không Hạ Thược và Hạ Mặc Huy, Lý Lai Đệ tức ói: "Đã mấy năm không qua lại rồi, vẫn còn nôn nóng mang con gái đem đến, con gái nhà họ không gả được à?"
Một bên oán giận, một bên ném bát vào tủ bát, làm phát ra tiếng loảng xoảng.
"Con ném cho ai xem thế?" Điền Thúy Phân trừng mắt với cô ta.
Động tác của Lý Lai Đệ nhẹ nhàng lại, chỉ có điều vẫn bĩu môi: "Mẹ, mẹ cũng thật là, đến thì đuổi về đi, còn cho họ ở nhà khách, lại còn cho đồ ăn. Dù sao anh con cũng kết hôn rồi, có quan hệ gì với họ nữa đâu."
"Con thì hiểu cái gì, chị dâu con cũng không biết chuyện này, lỡ như làm ầm ĩ đến chỗ con bé, con có còn muốn tìm việc không?"
Lý Thường Thuận vừa mở miệng, Lý Lai Đệ không dám hó hé gì nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
