Hạ Mặc Huy nóng nảy, đương nhiên không thể để cho Hạ Thược ngày mai mới đi.
Hai chị em khóa cửa xong, đến quầy lễ tân hỏi đường nhân viên rồi đi thẳng đến địa chỉ đơn vị trên thư để lại.
Thành phố Giang nằm ở gần dãy núi Trường Bạch, tài nguyên rừng và khoáng sản vô cùng phong phú. Trên đường đi Hạ Mặc Huy nhìn thấy không ít ống khói cao ngất, hòa nhập vào con đường to nhỏ, so với quê nhà cậu náo nhiệt hơn không biết bao nhiêu lần.
Đây còn là lúc công nhân tan làm, quay về nhà ăn cơm, vào giờ cao điểm sáng tối người càng nhiều ra đường càng đông vui.
"Thật sự có thể hỏi thăm được sao? Sẽ không dùng lỗ mũi để nhìn chúng ta chứ?"
Không phải Hạ Mặc Huy lo lắng vớ vẩn mà là những năm gần đây khách sạn và nhà hàng quốc doanh là nơi kinh doanh tốt. Tuy lương ở đây không cao nhưng nó quyết định bạn được hưởng những thứ tốt hay không, ăn cơm được xúc cho thìa đầy hay thìa vơi.
Cho nên người ở hai đơn vị này rất kiêu căng, phục vụ khách hàng hời hợt, không giống với việc khách hàng là thượng đế sau này.
Đương nhiên với làn sóng cắt giảm nhân sự vào những năm 1990, hai đơn vị này cũng là những đơn vị đầu tiên bị cuốn vào.
Hạ Thược đi làm bốn năm, có mặt nào mà cô chưa gặp qua, nên cô sợ gì đâu chứ, thấy cửa hàng thực phẩm đã đóng cửa mà người phụ nữ trung niên vẫn đang vất vả lấy tấm bảng bên ngoài cửa kính vào, cô nhanh chân chạy lại giúp một tay.
Người phụ nữ trung niên được giúp đỡ lập tức nói: "Cảm ơn." Nghiêng đầu nhìn thì mới phát hiện là một cô gái trẻ rất xinh đẹp.
Hạ Thược cười nói không có chi, đưa tấm bảng gỗ vào trong rãnh cửa sổ cho đối phương.
Hạ Mặc Huy thấy vậy cũng chạy lại phía trước giúp đỡ: "Dì cứ nghỉ ngơi đi, để cháu giúp."
Hai tay của người phụ nữ trung niên rốt cuộc cũng được thả lỏng, vội vàng đấm lên vai phải: "Cái vai này không biết có bị gì không, hai ngày nay đau không ngừng, đến cả nhấc tay chải tóc cũng nhấc không nổi." Lại hỏi hai người: "Nghe giọng của hai đồng chí trẻ chắc là người Quan Nội đến à?"
Hạ Thược: "Vâng, đến gặp hôn phu ạ."
Cô nói thẳng mục đích không sợ tý nào, từ cuối thời Thanh đến đầu thời Trung Hoa Dân Quốc, luôn có người đến Quan Đông vì để kiếm sống. Đỉnh điểm, tám mươi chín phần trăm dân số của ba tỉnh vùng Đông Bắc là những thanh niên trai tráng có thể so sánh với Thẩm Quyến vào những năm 90.
Nhiều đàn ông độc thân như vậy, con gái vùng này làm sao đủ để gả?
Bởi thế rất nhiều người sau khi định cư ở vùng Đông Bắc thì sẽ về quê lấy vợ rồi cả nhà lại dắt nhau đến Đông Bắc sinh sống.
Người phụ nữ trung niên không nghĩ nhiều chỉ thấy hơi tiếc nuối, ngoại hình Hạ Thược quá xinh xắn: "Nhà nào có phước lắm mới có cô con dâu xinh xắn như cháu đấy."
Hạ Thược chỉ cười cười, đặt tấm bảng vào chỗ xong mới phủi tay: "Dì ơi, cháu muốn hỏi thăm một người."
"Cháu nói đi."
"Dì biết ông Lý Thường Thuận không ạ? Ông ấy cũng làm việc ở cửa hàng thực phẩm."
"Cháu hỏi kế toán Lý à? Dì có quen, sao mà không quen được chứ."
Người phụ nữ trung niên gật đầu, chợt nhận ra gì đó căng mặt đờ người.
Bà không tin nổi nhìn về phía Hạ Mặc Huy hỏi: "Thì ra cháu là hôn phu tìm dâu à, không có nhiều cô gái đến đây lại về quê tìm chồng đâu, các cháu đính ước từ bé à?"
Bà chỉ cho rằng Hạ Thược lo lắng cho em trai không hoà thuận với anh rể: "Kết hôn rồi, đến Đông Bắc hai năm thì kết hôn, có hai con."
"Cái gì? Lý Bảo Sinh kết hôn rồi!?" Biểu cảm của Hạ Mặc Huy thay đổi trong thoáng chốc.
Anh vợ tương lai kết hôn hay chưa thì có liên quan gì đâu, cũng không phải sống chung với nhau.
Người phụ nữ trung niên cảm thấy phản ứng của Hạ Mặc Huy hơi bất thường, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Hạ Thược vẫn bình thường, lại gật gật đầu, giọng nói có chút chua chát.
"Kế toán Lý có tài, ngày nào cũng gọi con trai đến cửa hàng giúp đỡ, con trai nhà họ cũng rất giỏi biết quan tâm người khác, nếu không cũng không được con gái quản lý nhìn trúng. Nào giống thằng nhóc thối nhà dì, trừ làm việc thì chỉ biết ăn..."
Người phụ nữ còn nói gì đó nhưng mà Hạ Mặc Huy không nghe vào nữa. Nếu không phải Hạ Thược kéo đi cậu sẽ nổ tung tại chỗ luôn.
Khó trách nhà họ Lý vừa đến Đông Bắc thì không thấy tin tức gì hết, thư cũng không gửi, khó trách Điền Thúy Vân lại một mực từ chối, toàn lừa gạt họ...
Hóa ra Lý Bảo Sinh kết hôn lâu rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
