Dân quê kết hôn sớm, con gái 22 tuổi đã lớn rồi còn nói gì 26, 27?
Cứ coi như nhà ông Hạ chịu được lời ong tiếng ve thì ba bốn năm sau bà ta cũng có cách khác dù gì Hạ Thược đâu thể nào ở thế đến ba bốn chục tuổi chứ?
Nghe thế thì người đối diện không chỉ cau mày mà còn thay đổi biểu cảm.
Sao mấy người không nói sớm? Hai năm trước cha cháu viết thư hỏi chuyện kết hôn mà nhà cô bặt vô âm tín...
Hạ Mặc Huy đứng bật dậy muốn chửi một tràng thì bị Hạ Thược kéo tay.
Hạ Thược chưa từng lên tiếng chỉ cúi mặt trông như một đứa trẻ sợ hãi khi phải đến một nơi xa lạ. Hạ Mặc Huy quay lại nhìn thì cô chỉ lắc đầu không lên tiếng làm Hạ Mặc Huy nhìn cô một lúc lâu rồi tức giận ngồi xuống.
Điền Thúy Phân biết cô giống mẹ nhát gan nhu nhược bo bo giữ mình.
Lúc đầu Đệ* nhà bà ta đến ở nhà cô cũng bắt nạt cô rất nhiều, sai sử cô như kẻ hầu mà cô chỉ biết nhịn không dám nói một lời.
Có câu cúi đầu cưới vợ ngẩng đầu gả con gái. Không phải hết cách thì nhà cậu cũng không dẫn Hạ Thược tới làm gì.
Ông ba Hạ vất vả cả đời, người khác kiếm được 10 tích điểm thì ông có thể kiếm 12.
Dù có thể làm nhiều đến đâu cũng không thể tránh được ba năm nạn đói, mỗi người mỗi tháng chỉ được chia 6 kg lương thực. Hai năm trước không còn gì ăn thì dù là vỏ khoai lang, vỏ cây du, cám lúa mì, hạt ngô... được mài thành bột rồi trộn lẫn vào trong thóc thuế.
Sức ăn ông ba Hạ mạnh, ăn nhiều hạt ngô quá không tiêu hóa được mà về với tổ tiên.
Cha đi để lại con trưởng là nhân công làm cuộc sống của em dâu nhà họ không còn được sung túc như trước.
Hạ Mặc Huy thì tốt hơn có mẹ giấu đồ cho cậu ăn vụng còn Hạ Thược là phận con gái, cô chỉ uống thêm một chút xíu cháo thôi là bị anh cả dùng đũa gõ đầu. Bị cho đói dài, cô không chịu nổi nữa mà ăn trộm mầm ngô mà đội dùng để cày bừa vụ xuân ăn.
Để ngừa chim chóc bớt đất ăn mất mầm thì đống bùn ấy đã được ngâm qua thuốc trừ sâu.
Lúc ấy Hạ Mặc Huy nghe thấy tiếng động nên chạy tới xem thì Hạ Thược đã bất tỉnh, miệng sùi bọt mép. Quân y trong đội cho cô uống năm sáu bát nước đậu xanh để cô nôn mầm ngô ra mới cứu được cô về.
Mầm ngô cứng như thế ai lại để cô đói mờ mắt mà mò cả mầm nuốt ăn?
Mẹ Hạ giờ mới sợ chết khiếp nhưng bà cũng không nói được con trai cả đành để cho con gái ra ngoài tránh nạn, đến Đông Bắc lập gia đình. Không ngờ chạy suốt đường xa lại chỉ nhận được tin Bảo Sinh đi lính, giờ không biết phải đi đâu tìm gia đình mới cho chị cậu đây?
Chẳng lẽ nói người có đính ước đi lính mấy năm nên chị cậu không thể chờ được chắc, nói thế làm sao được!
Hạ Mặc Huy gấp chảy mồ hôi, cậu quay lại hỏi ý kiến chị thì thấy chị cậu còn đang sung sướng dựa vào giường sưởi ăn bánh bao.
Cậu tức lắm rồi: "GIờ nào rồi mà chị còn nuốt được thế hả?"
Dù thế nào cũng phải no cái bụng trước đã. Giọng Hạ Thược giống ngoại hình của cô không có tính công kích tý nào.
Cô cầm cái bánh bao trong túi ra đưa cho Hạ Mặc Huy: "Không tốn lương phiếu không ăn uổng lắm."
Cũng không sai, giờ ra cửa ăn gì cũng phải dùng lương phiếu đến cả nước cũng phải dùng lương phiếu.
Lương phiếu sẽ được đơn vị công tác phát cho nhân công còn nông dân muốn đổi lương phiếu cũng không biết tìm ai để đổi. Hai người đi đường mất ba ngày thì cả ba ngày Hạ Mặc Huy gặm khoai lang sấy ngán đến tận cổ rồi nhanh tay cầm lấy bánh bao cắn một miếng.
Nhân gì đây? Ăn cũng ngon phết.
Rau cần núi, Đông Bắc cũng gọi là rau cần. Không thuốc trừ sâu không phân bón hóa học là cây cần nguyên chất 100% từ thiên nhiên đấy.
Rau cần nhà chúng ta cũng không có phân bón hóa học.
Phân bón là đồ khan hiếm, trong đội muốn dùng còn phải viết đơn xin bên trên phê duyệt. Hạ Mặc Huy không cảm thấy lời cô nói có vấn đề gì mà phải nhấn mạnh thế, hai ba miếng đã ăn xong một cái định ăn cái nữa thì nhớ ra.
Chị! Đây là chuyện liên quan đến cả đời chị đấy chị có thể quan tâm hơn chút không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
