Chính điện của Thương Vũ môn là dùng bạch ngọc toàn bộ trải thành, không gian bên trong rộng lớn vô cùng, luôn tỏa ra mùi trầm hương làm cho người ta cảm thấy thanh tịnh.
Trên vị trí chủ tọa, bảy chiếc ghế bằng gỗ mun được chạm khắc tinh xảo theo thứ tự xếp hàng, thoạt nhìn trang trọng mà cao thượng, hùng vĩ mà uy nghiêm.
Và, vô cùng có khí tràng.
Không hổ danh là đệ nhất chính phái.
Mấy trăm tên đệ tử mới đến đều như những tên nhà quê lần đầu tiên vào thành, hết trầm trồ rồi lại phấn khích, nhưng khi bước vào trong đại điện tiên khí mờ ảo này, bất giác trở nên căng thẳng, tự ti cùng xấu hổ.
Hạ Nhất Y là đạp thời gian cuối cùng chạy tới, nhìn qua lại có vẻ phá lệ thong dong cùng bình tĩnh, chọc cho các đệ tử mới tới ở đây đều quay đầu lại nhìn nàng.
Lý Tiểu Hổ đứng ngoài cùng bên trái của mấy trăm người này, đặc biệt để lại cho Hạ Nhất Y một vị trí tốt ở hàng thứ nhất, thấy nàng đến, vội vàng vẫy tay gọi nàng.
Sau đó hắn liền kinh ngạc phát hiện, Hạ Nhất Y bình thường quý trọng mái tóc dài của mình nhất, nay lại buộc tóc lại, chải thành một cái đuôi ngựa cao cao, dùng một sợi dây tóc màu đỏ sẫm buộc lại.
Tuy rằng không còn dáng vẻ dịu dàng như ngày thường, nhưng thoạt nhìn lại trông tư thế rất oai hùng, động lòng người.
Hạ Nhất Y đi tới bên cạnh Lý Tiểu Hổ, dừng lại.
Lý Tiểu Hổ cổ quái đánh giá nàng, giống như không nhận ra: "Tóc của ngươi?"
Hạ Nhất Y không thèm để ý cười cười, nhỏ giọng giải thích: "Như vậy hành động thuận tiện hơn nhiều."
Lý Tiểu Hổ còn muốn dặn dò nàng hai câu, chợt nghe tiếng chuông ngoài điện vang lên, giờ Tỵ đã đến.
Một thanh niên mặc áo tím, diện mạo ôn hòa, từ phía sau chính điện bước ra, hướng mọi người chậm rãi hành lễ, cao giọng nói: "Chư vị hãy yên lặng, cung thỉnh các trưởng lão nhập tọa."
Tất cả các đệ tử mới đều cúi đầu lễ phép khi các trưởng lão tiến vào và chờ đợi họ ngồi xuống, mong có được một ấn tượng tốt với các vị trưởng lão trước mắt này.
Nhưng mà......
Mấy vị nữ đệ tử gan lớn len lén ngẩng đầu......
Các nàng còn tưởng rằng, cái gọi là trưởng lão đều là những trưởng giả râu tóc bạc trắng, nghiêm túc không cười, nhưng không nghĩ tới đều là những nam tử tuổi trẻ chính mậu, hết sức lôi cuốn.
Quan trọng nhất là, một người còn đẹp hơn một người!!! Quả nhiên lời đồn Thương Vũ Môn nhìn mặt thu đồ đệ là thật sao???
Trong mấy vị trưởng lão, người trẻ tuổi nhất ngồi ở ghế ngoài cùng bên phải. Một thân quần áo màu xanh lục ý nhị lịch sự tao nhã, trong tay cầm một cái quạt xếp.
Tất cả các trưởng lão đều mang kiếm, duy chỉ có hắn tiện tay móc một cây quạt, so với các Kiếm Tiên khác, càng giống một công tử nhà giàu du sơn ngoạn thủy. Một đôi mắt hoa đào câu chết người không đền mạng, đang hăng hái bừng bừng nhìn chằm chằm mấy tiểu cô nương này.
Mấy tiểu cô nương kia lập tức ngượng ngùng cúi đầu.
Liễu Vân Thư phe phẩy cây quạt cong khóe miệng lên, lại ngoài ý muốn phát hiện, tại thời điểm tất cả mọi người cúi đầu, còn có một tiểu cô nương đang dùng ánh mắt một chút cũng không che dấu vui mừng nhìn chằm chằm mình.
Trong số các đệ tử mới, vẫn còn có hài tử không luống cuống như vậy, thú vị, thật thú vị, hắn nghĩ.
Lại cẩn thận đánh giá một phen, thầm nhận xét thêm một câu, hơn nữa còn là tiểu cô nương xinh đẹp như vậy, mặt tròn trịa, thật đáng yêu.
Đứa nhỏ không luống cuống lại xinh đẹp kia, chính là Hạ Nhất Y.
Hạ Nhất Y nhìn Liễu Vân Thư, trong mắt tràn đầy trong suốt ý cười, lần đầu tiên cảm tạ chính mình có được lần này cơ hội sống lại.
Trong tất cả đệ tử mới ở đây, không ai hiểu rõ nội bộ của Thương Vũ môn hơn nàng.
Sáu vị trưởng lão ngồi trên ghế, cộng thêm chưởng môn, vừa vặn là bảy tên đệ tử dưới quyền của "Thanh Vũ sư tổ" người sáng lập Thương Vũ môn, ở giới tu chân có tiếng tăm lừng lẫy.
Bất quá, sư phụ của bọn họ "Thanh Vũ sư tổ" lại không có nổi danh như vậy, lúc hắn còn trẻ chỉ là một kiếm khách nhỏ không có tiếng tăm gì.
Tuy võ nghệ không tầm thường nhưng thủy chung không đạt tới tiêu chuẩn đỉnh cao. Nhưng hết lần này tới lần khác hắn có một đôi tuệ nhãn sáng suốt, đặc biệt là ở chuyện thu đồ đệ này thật sự là thiên phú dị bẩm.
Thu bảy tên đệ tử, đều là từ nhỏ một tay nuôi lớn, một cái tiếp một cái căn cốt tuyệt hảo, là kỳ tài võ học.
Khi vô số tiền bối Tu Chân giới phản ứng lại, mười người đứng đầu bảng xếp hạng vũ lực mạnh nhất đã bị bảy người này chiếm sáu người...
Quả thực chính là đánh bại các môn phái khác.
Mà vị "Phong lưu công tử" trước mặt này, là đồ đệ nhỏ nhất của Thanh Vũ sư tổ, vừa vặn cũng là một người duy nhất trong bảy sư huynh đệ không có tiến vào "Top 10".
Bất quá, hắn ngược lại là có một cái khác danh xưng không thể không nói đến, đó chính là tu chân giới "Y Tiên" không người không biết, không người không hiểu.
- Đúng vậy, hắn chính là sư phụ của Hạ Nhất Y nàng kiếp trước.
Liễu-Y Tiên- Vân Thư bị tiểu cô nương xa lạ này nhìn chằm chằm có chút kỳ quái, đang định hỏi thăm sư huynh bên cạnh một chút, liền thấy được thân ảnh chưởng môn từ ngoài cổng đi tới.
Thanh âm của mọi người vang vọng cả đại điện - Cung nghênh chưởng môn.
Một nam tử mặc áo trắng bên hông treo một thanh trường kiếm màu lam, từ trong đám đệ tử đi về phía vị trí chính giữa của đại điện.
Trong nháy mắt hắn xuất hiện, cơ hồ tim của tất cả nữ đệ tử mới đến đều cảm thấy đập hụt một nhịp.
Hắn có một vẻ ngoài tốt như đao gọt búa đục sắc nét, ánh mắt cực nhạt nhưng vô cùng cuốn hút, màu da trắng như tuyết, dáng người thon dài, mái tóc mượt như dải lụa tơ tằm, đôi mày rõ nét như tranh vẽ, môi mỏng trong trẻo nhưng lạnh lùng, lộ ra có chút không nhiễm phàm trần, nhẹ nhàng lạnh lùng, phảng phất như trích tiên.
Khí chất lạnh lùng như cái tên của hắn.
Đây là vị thứ nhất trên bảng xếp hạng vũ lực, người đứng đầu chính phái, Chưởng môn của Thương Vũ môn - Kỷ Lãnh.
—— Thật là! Quá! Đẹp rồi! Chúng nữ đệ tử ở trong lòng thét chói tai!
Kỷ Lãnh ngồi xuống chiếc ghế chính giữa điện, tầm mắt trong trẻo lướt qua mấy trăm tên đệ tử mới, thanh âm thanh thoát nhẹ nhàng: "Đệ nhất danh của ngày hôm qua, tiến lên một bước."
Lý Tiểu Hổ: "Y Y!"
Bên này, Hạ Nhất Y còn đang đắm chìm trong cảm xúc rốt cục lại nhìn thấy sư phụ của mình, hoàn toàn không để ý tới phân phó của chưởng môn và tiếng kêu gọi của Lý Tiểu Hổ bên cạnh.
Lý Tiểu Hổ hạ giọng hô vài tiếng, thấy nàng vẫn không có phản ứng, rốt cuộc không thể nhịn được nữa, hắn dùng khuỷu tay đẩy mạnh nàng một cái -- "Y Y! Chưởng môn gọi ngươi đấy!"
Lúc này Hạ Nhất Y mới lấy lại tinh thần, mờ mịt nhìn Lý Tiểu Hổ: "???"
"Chưởng môn không phải là kêu đệ nhất danh của ngày hôm qua sao, liên quan gì đến ta?"
"Ngươi chính là ngày hôm qua người đứng đầu a, ngươi quên rồi sao?"
Hạ Nhất Y ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn lên và đúng lúc nàng chạm mắt vào đôi mắt màu lưu ly của Kỷ Lãnh, ánh mắt ấy dường như đang chăm chú nhìn nàng.
Đứng đầu???
Chờ chút? Nàng nhớ rõ kiếp trước bài khảo thí nhập môn kia, nàng rõ ràng là người đứng cuối cùng được chứ!!!
---------
Tác giả có lời muốn nói: Kiếp trước - -
Sư phụ của Hạ Mộng Oánh là chưởng môn.
Sư phụ của Hạ Nhất Y là Y Tiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
