"Bị ma giáo bắt đi rồi?!" Hạ Nhất Y hoàn toàn choáng váng, chân mềm nhũn, dựa vào khung cửa.
Đây là diễn biến gì vậy??? Sao lại khác với những gì mà nàng nhớ???
Lý Tiểu Hổ không được tự nhiên tránh đi cái tay của nàng, không kiên nhẫn nói: "Ngươi ầm ĩ muốn bái nhập Thương Vũ môn, không phải là vì thuận tiện tìm kiếm tung tích của muội muội ngươi sao? Còn nhất quyết kéo ta theo, bây giờ lại ở đây giả vờ gì nữa?"
Hạ Nhất Y: "..." Ta không phải, ta không có.
Nàng vẻ mặt hồ nghi, bắt đầu chân thành hoài nghi đây đều là ảo giác do cái chết gây ra.
Theo lời Lý Tiểu Hổ nói, muội muội là ở cửa thôn bị một hắc y nhân có hình xăm kỳ lạ trên cánh tay mang đi. Cụ thể là hình xăm gì, thì người chứng kiến duy nhất - - ông lão thân thể nửa tê liệt ở cửa thôn kia cũng không nhìn thấy rõ ràng, chỉ mơ hồ thấy có chữ "Thi" trong từ "thi thể".
Ma giáo quả thực có thói quen đem đồ án liên quan đến phe phái của mình xăm lên cơ thể, nhưng nàng lại chưa từng nghe qua có bang phái nào có liên quan đến chữ "thi" này. Trăm năm trước có một môn phái gọi là Luyện Thi Đường, bất quá năm mươi năm trước cũng đã biến mất.
Dựa theo logic mà nói, nếu như nàng thật sự muốn tìm hiểu rõ ràng tung tích của Hạ Mộng Oánh thì đến Tàng Thư Các của Thương Vũ Môn thật sự là lựa chọn tốt nhất. Logic về cách toàn bộ sự việc diễn ra liền hoàn toàn hợp lý.
Thế nhưng trong lòng Hạ Nhất Y vẫn cảm thấy một tia khác thường, phảng phất sâu xa bên trong, con đường tái sinh này, đã có người giúp nàng sắp xếp rõ ràng từ trước.
Lý Tiểu Hổ thấy nàng im lặng, tưởng rằng nàng không còn lời nào để nói, khổ sở khuyên nhủ: "Y Y, ta biết nhiều năm như vậy, ngươi vẫn còn nghĩ đến muội muội không có lương tâm kia của ngươi. Nhưng nói thật, đã nhiều năm như vậy, ngươi cảm thấy có khả năng tìm được sao?"
Muội muội không có lương tâm?
Hạ Nhất Y cảm thấy mình vừa nắm bắt được từ khóa then chốt.
Hạ Nhất Y hỏi: "Sao ngươi lại nói muội ấy không có lương tâm?"
Nàng hỏi với giọng điệu nghi vấn, nhưng trong ngữ cảnh hiện tại, Lý Tiểu Hổ tự nhiên hiểu đó là một câu hỏi tu từ.
Vì thế hắn tức giận nói:
"Năm đó người lớn đều nói nàng ta là vô tình, nhưng ta chính là nhìn thấy rõ ràng, ở bờ sông, là nàng ta cố ý đẩy ngươi xuống sông! Nếu không phải khi đó ta vừa học bơi với phụ thân, ngươi đã chết chắc rồi! Năm đó chúng ta mới năm tuổi, ngươi là tỷ tỷ ruột của nàng ta! Sao nàng ta có thể làm như vậy được?!"
Hạ Nhất Y nghe vậy da đầu tê dại: "..." Đây lại là tình tiết gì nữa đây?!
Nhưng mà...... Năm tuổi...... Lại là năm tuổi......
Hạ Nhất Y suy nghĩ một chút, thử thăm dò hỏi: "Ta nhớ lúc ấy ta còn đang bị bệnh, có phải là do chính ta lúc đấy choáng váng, không cẩn thận ngã xuống sông hay không?"
Lý Tiểu Hổ nổi trận lôi đình với lý do thoái thác "cứng đầu không tỉnh ngộ" này của Hạ Nhất Y, tức giận đến mức nhảy dựng lên:
"Bệnh?! Ngươi đừng tìm cớ cho nàng ta! Từ nhỏ nàng ta đã khỏe như trâu, lúc nào thì bị bệnh chứ?!"
Trái tim Hạ Nhất Y hoàn toàn trầm xuống.
Giọng nói âm lãnh của Hạ Mộng Oánh lại vang lên trong đầu nàng - "Điều hối hận nhất trong đời này của ta, chính là không thể tận mắt nhìn thấy ngươi chết khi mới năm tuổi!"
Mà Hạ Mộng Oánh sống lại chuyện thứ nhất muốn làm, chính là muốn bù đắp chuyện "Kiếp trước" hối hận nhất mà nàng ta chưa làm -- giết chết Hạ Nhất Y.
Chỉ tiếc, nàng ta đã thất bại.
Không chỉ như thế, nàng ta còn bị người của Ma giáo bắt đi. Bây giờ sống hay chết đều là một câu hỏi bỏ lửng.
Còn về quan hệ giữa Ma giáo và Hạ Mộng Oánh, thì lúc Hạ Nhất Y bị trục xuất ra khỏi sư môn du đãng bên ngoài đã nghe qua một ít tin tức nho nhỏ.
Nghe nói Hạ Mộng Oánh và thiếu chủ Ma giáo từng có một đoạn tình duyên.
Đệ tử chân truyền của một môn phái chính đạo cùng thiếu chủ Ma giáo tà ác nham hiểm, thật là một tình tiết kinh điển cỡ nào. Trong lời kể của đám người qua đường, câu chuyện này đặc biệt hấp dẫn và hương diễm vô cùng.
Nhưng không đúng, Hạ Nhất Y băn khoăn. Nàng nhớ rõ tiểu thiếu gia Ma giáo kia lúc đó cũng mới chỉ lớn hơn nàng có một tuổi, một đứa bé sáu tuổi bắt một đứa bé năm tuổi là có ý gì?
Hạ Nhất Y tựa vào khung cửa, bẻ đốt ngón tay, mặt ủ mày chau, đối với hết thảy phát sinh hiện tại, nàng hoàn toàn không có nửa điểm đầu mối.
Lý Tiểu Hổ nhìn nàng, tưởng là lời mình nói nãy giờ có phần quá nặng, liền cảm thấy áy náy, chuyển đề tài nói: "Thôi được rồi, đừng nghĩ nữa. Đã tới đây rồi. Lễ bái sư xong rồi hãy tính tiếp. Có thể qua được sơ khảo của Thương Vũ môn đã là không dễ dàng, có lẽ đây chính là duyên phận của ngươi."
Hạ Nhất Y ngẩn người, sau đó bật cười.
"Đã đến đây rồi", cũng thật là một câu nói kinh điển, rồi lại vô cùng phù hợp với tình cảnh hiện tại của nàng.
Đúng vậy, đã đến đây rồi, nàng ngoại trừ việc tiếp nhận thật tốt, trân trọng sinh mệnh mới tinh này, còn có thể làm gì đây?
Binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn, một người đã chết qua một lần thì còn có gì khiến nàng phải sợ nữa?
Lý Tiểu Hổ thấy nàng nở nụ cười, mới yên lòng, khôi phục lại giọng điệu lúc trước: "Được rồi, nhìn xem tóc của ngươi còn đang rối bù cả lên kia kìa, mau rửa mặt chải đầu một chút, cùng mọi người đi chính điện đi."
Hạ Nhất Y nghe vậy sờ mái tóc dài xõa tung trên vai, nhất thời có chút hoảng hốt.
Từ khi mười lăm tuổi nữ giả nam trang bái nhập Thương Vũ môn, nàng vẫn luôn đem mái tóc dài của mình buộc thành một cái búi nhỏ ở đỉnh đầu như một cái thiếu niên. Giờ trở lại với mái tóc dài bồng bềnh của nữ tử khuê phòng, nàng cảm thấy có chút không quen.
Hạ Nhất Y xoay người vào trong phòng, ở bên giường tìm được một cái lược, một bên chải tóc, một bên nói với Lý Tiểu Hổ ở ngoài cửa: "Được rồi, ta đi rửa mặt chải đầu. Ngươi cùng mọi người đi chính điện trước đi, ta sẽ lập tức tới."
Lý Tiểu Hổ nhìn theo bóng lưng của nàng, kỳ quái nói: "Ngươi lại không biết đường, như thế nào tự mình đi?"
Hạ Nhất Y đưa lưng về phía hắn chải đầu, giọng nói trong trẻo nhưng có chút lãnh đạm: "Ngươi yên tâm, ta biết đường."
Lý Tiểu Hổ còn định nói gì đó, nhưng Hạ Nhất Y quay đầu lại mỉm cười với hắn: "Được rồi, ngươi đi trước đi. Ngươi là nam tử, cứ nhìn chằm chằm nữ tử chải đầu thì ra thể thống gì?"
Lý Tiểu Hổ bị nàng nói đến mặt tròn đỏ bừng, thầm nghĩ cũng đúng, xoay người định chạy.
Vừa xoay người, lại nghe Hạ Nhất Y khẽ nói: "Kỳ thật người ta muốn tìm không phải là muội muội của ta, mà là một lý do. Nếu ngay cả người thân cận nhất cũng có thể không cần lý do gì mà phản bội ta, ta sợ rằng suốt đời này sẽ không thể tin tưởng ai được nữa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
